cho nên, hắn không có biện pháp giống như Lan Sơ đem bảo bối bỏ vào trong giường trẻ con như vậy. Hắn nghĩ đem bảo bối mang tới phòng ngủ của hắn, thả vào trên giường của hắn đi, lại không biết Bảo Bảo có thể thích ứng giường ngủ của hắn hay không.
Suy nghĩ một chút, Đông Lí Lê Hân vẫn là ôm bảo bối đi đến phòng ngủ của hắn. Hắn nghĩ, so với giường ngủ của hắn mà nói, hắn cao thấp không ổn định ôm bảo bối như vậy. Mới có thể thật sự khiến nó ngủ không thoải mái.
Dùng động tác nhẹ vô cùng ôn nhu đem bảo bôi thả vào trên giường, Đông Lí Lê Hân học bộ dạng Lan Sơ, muốn cởi áo khoác cho bảo bối. Vậy mà, nhìn công việc cởi quần áo cho bảo bối như vô cùng đơn giản, làm lại vô cùng không dễ dàng. Thân thể bảo bối quá nhỏ quá mềm mại, tay Đông Lí Lê Hân không dám dùng một chút xíu hơi sức. Sợ mình thoáng vừa dùng lực, sẽ thương tổn đến nó. Mà dạng cẩn thận này, kết quả chính là Đông Lí Lê Hân cởi áo cho bảo bối nửa ngày, chỉ là mở được nút áo khoác của bảo bối.
Cuối cùng, Đông Lí Lê Hân thật sự không có biện pháp. Định liền không cởi áo khoác cho bảo bối. Trực tiếp kéo chăn mỏng, đắp lên trên người của bảo bối. Nhưng là, chăn mền của hắn rất lớn. Hắn sợ nó sẽ không chịu nổi sức nặng của chăn, dù chỉ là một góc. Hắn dứt khoát tự mình cũng chui vào trong chăn, dùng thân thể của mình giúp bảo bối chống đỡ tất cả sức nặng của chăn mỏng.
Đại khái là bởi vì Đông Lí Lê Hân tỉ mỉ che chở, bảo bối ngủ rất say sưa rất trầm, không có bị ảnh hưởng chút nào.
Đông Lí Lê Hân chăm chú nhìn bảo bối đang ngủ say, trong lòng không nhịn được có một loại cảm xúc cảm khái. Trên cái thế giới này, tại sao có thể có một đứa bé đáng yêu như vậy? Sạch sẽ trong suốt giống như là thiên sứ như vậy.
Sau khi Lan Sơ ăn uống no đủ, cuối cùng cũng nhớ đến Đông Lí Lê Hân và bảo bối. Kết quả, từ phòng ăn đi ra, cô lại không có tìm được Đông Lí Lê Hân và bảo bối ở trong đại sảnh. Xuyên thấu qua cửa sổ sát đất ngó nhìn vườn hoa, cũng không thể thấy bóng dáng của Đông Lí Lê Hân.
Lan Sơ hơi giật giật đầu óc, trực tiếp đi lầu ba phòng ngủ của. Lúc này, khẳng định bảo bới cũng đã ngủ thiếp đi. Nếu như Đông Lí Lê Hân không có ý định vẫn ôm bảo bối ngủ, vậy hắn sẽ tìm nơi để bảo bối xuống. Nơi hắn có thể lựa chọn, trừ phòng ngủ của hắn ra, sẽ không còn nơi nào khác thích hợp hơn.
Khe khẽ đẩy mở cửa phòng phòng ngủ khép hờ của Đông Lí Lê Hân, đứng ở ngoài cửa, Lan Sơ liếc mắt liền thấy được Đông Lí Lê Hân và bảo bối cùng nhau nằm ở trên giường.
Màn này, khiến khóe miệng Lan Sơ không nhịn được giơ lên. Chuẩn bị không tiếng động bỏ đi, không đi quấy rầy thời gian chung đụng khó có được của Đông Lí Lê Hân và bảo bối. Cũng trong nháy mắt xoay người, phát hiện co chuyện không đúng lắm. Cô không nhịn được nhìn kỹ hai mắt Đông Lí Lê Hân, không nhịn được liếc mắt. Rốt cuộc là bảo bối dỗ Đông Lí Lê Hân ngủ, hay là Đông Lí Lê Hân dỗ bảo bối ngủ. Hắn như thế nào mình cũng ngủ thiếp đi? Hắn sẽ không sợ thời điểm lật người, không cẩn thận áp đến bảo bối sao?
Vì an toàn bảo bối, Lan Sơ vẫn là đi vào trong phòng ngủ của Đông Lí Lê Hân, đi tới bên người Đông Lí Lê Hân, nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của hắn.
Đông Lí Lê Hân đột nhiên chấn động, đột nhiên mở hai mắt ra.
Lan Sơ đè thấp giọng nói, hỏi: "Làm sao anh cũng ngủ thiếp đi?" Cũng không phải là vì hôm nay muốn gặp mặt bảo bối sao, Đông Lí Lê Hân hưng phấn một buổi tối cũng không ngủ. Mới có thể ở thời điểm ôm bảo bối lên giường liền ngủ mất đi.
"Xin lỗi." Đông Lí Lê Hân có chút xấu hổ từ trên giường xuống, hắn mới biết vừa rồi là chuyện gì xảy ra, thế nào đột nhiên liền ngủ mất rồi hả ?
Lan Sơ cười cười không sao cả, giải thích: "Này không có gì, tôi là sợ thời điểm anh không chú ý lật người, có thể sẽ đè lên bảo bối. Cho dù là tôi, cũng chưa bao giờ ngủ trên cùng một giường, chính là sợ sau khi mình ngủ, sẽ bỏ quên sự tồn tại của bảo bối." Nhìn bảo bối ngủ, mình cũng có thể rất dễ dàng liền ngủ mất. Bởi vì bảo bối ngủ sạch sẽ trong suốt ngủ, làm cho người khác cảm thấy rất buông lỏng, rất an tâm.
Đông Lí Lê Hân mấp máy môi, hắn vốn chỉ là lo lắng bảo bối có thể sẽ không cách nào chịu đựng được sức nặng của chăn. Lại suýt nữa mang đến nguy hiểm lớn hơn cho bảo bối. Lấy hình thể hắn, nếu không cẩn thận đụng vào bảo bối, nhất định sẽ bị thương.
"Còn có chăn quá lớn, Nini đắp không ấm." Lan Sơ nhấc cái chăn lại dài vừa rộng của Đông Lí Lê Hân, lúc đầu Đông Lí Lê Hân và bảo bối cùng nằm ở trên giường, cho nên cô thấy không sao cả. Hiện tại Đông Lí Lê Hân xuống giường, cô lập tức phát hiện vấn đề.
"Tôi không có chăn nhỏ." Đông Lí Lê Hân trả lời có chút bất đắc dĩ, đây là lần đầu tiên cục cưng đến nhà hắn, hắn hoàn toàn không biết mình cần chuẩn bị những thứ gì. Lan Sơ trước đó cũng không có nhắc nhở. Mà chính hắn, vui vẻ suy nghĩ nhanh một chút được nhìn thấy bảo bối, dĩ nhiên là không nghĩ tới chuyện khác rồi.
Lan Sơ suy nghĩ một chút, nói: "Anh lấy áo choàng tắm ra đây? Lấy áo choàng tắm của anh đắp cho Nini."
"Được." Đông Lí Lê Hân gật đầu một cái, xoay người từ trong tủ quần áo cầm hai áo choàng tắm hoàn toà