ng Doãn Chính lẳng lặng đang nhìn tấm ngăn phòng làm việc của mình cùng phòng sát vách biến thành trong suốt.
Không có ai biết bí mật này, ngay cả Thẩm Tâm Tinh cũng không biết, bởi vì đó là bức tường ma thuật, chỉ có anh mới có thể thấy rõ tất cả tình cảnh cách vách. Đây vốn là anh nhàm chán làm ra, chưa từng dùng qua, không nghĩ tới hôm nay thế nhưng vì tên trộm kia mà dùng tới. "Tên già kia. . . . . ."
Khiến Giang Doãn Chính không ngờ chính là, lúc này một giọng nói dịu dàng rõ ràng truyền vào trong tai anh. Mặc dù lời nói ra ngoài là mắng người khác, nhưng giọng nói có chút sợ hãi, có chút yên lòng, có chút khổ sở, còn có chút. . . . . . Sẽ làm đàn ông sinh ra cảm giác ngọt ngào lạ kỳ.
Dưới ánh đèn mờ, nhìn anh thấy đầu tường kia có một bóng dáng mảnh khảnh đang cố gắng đẩy ghế sa lon về phía cửa, hình như muốn nó đẩy tới chắn phía sau cửa, không để cho người khác vào!
Khi ghế sa lon rốt cuộc cũng như cô mong muốn chặn đường vào phòng làm việc thì cô giống như thở phào nhẹ nhõm, lảo đảo ngã ngồi ở trên đầu khác của ghế sa lon.
Khi khuôn mặt xinh đẹp quay lại, Giang Doãn Chính nhận ra, là Thẩm Tâm Tinh! Lúc này, mái tóc cô rối lên, gương mặt đỏ bừng, lễ phục trên người cũng không chỉnh tề, ánh mắt có chút mơ màng.
"Nóng quá. . . . . ." Trong tai lại truyền tới tiếng nỉ non khàn khan của cô, Giang Doãn Chính nhìn cô nhẹ nhàng uốn éo, chuyển động thân thể, mà mười ngón tay của cô nắm chặt lại, giống như kiềm chế cái gì đó.
Không phải là cô ấy đi xã giao sao, tại sao có thể như vậy? Suy nghĩ, tiếp tục nhìn tình cảnh trước mắt, Giang Doãn Chính thấy cô ngẩng đầu lên, ưỡn ngực, mười ngón tay chậm rãi buông ra, tay phải chuyển qua trước ngực, từ từ chạy thấp xuống phần ngực dưới lễ phục, sau đó lại rút về.
"Không được. . . . . . Không thể. . . . . ." Thẩm Tâm Tinh tự mình lẩm bẩm. Cho dù bây giờ chỉ có mình cô cũng không thể làm động tác khó coi như vậy. Nhưng mà, cô nóng quá, rất khó chịu!
Cô không ngờ Vương đổng thoạt nhìn chững chạc như vậy lại là người vô sỉ như vậy, hạ dược trong rượu cô. May là cô phản ứng kịp thời, phòng làm việc lại ở tòa nhà đối diện, cô viện cớ nhanh chóng rời khỏi đó về tới đây. Trễ thêm chút nữa, cô không chắc có thể gặp chuyện không may hay không?
Làm việc đã hai năm, lần đầu tiên gặp phải chuyện như thế, khiến cô thật khó lòng phòng bị.
Chẳng lẽ là bị hạ dược rồi? Nhìn bô dạng của cô, Giang Doãn Chính nhíu chặt mày lại, trong đầu bắt đầu nhanh chóng suy xét. Trừ khả năng này ra, không có cái thứ hai, bộ dáng của cô không giống như là uống rượu say.
Lúc anh đang suy tính, Thẩm Tâm Tinh giống như không nhịn được nữa, chậm rãi đung đưa vòng eo mảnh khảnh, khẽ thở đi tới bức tường thủy tinh ngăn cách anh và cô, dựa sát vào đó, hình như muốn nhờ sự lạnh lẽo đó làm giảm đi nhiệt độ bản thân.
Cũng chỉ là trong nháy mắt mà thôi, khoảng cách bọn họ gần như vậy, gần đến mức Giang Doãn Chính dường như có thể cảm nhận được hơi thở thơm như hoa lan của cô …
Cô nửa thân trần cách bức tường trước mặt anh vuốt ve, giống như đang vuốt ve tim anh vậy, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra khiến dung nhan vốn xinh đẹp lại thêm phần quyến rũ mê người . . . . . .
Nhìn bóng hình xinh đẹp uyển chuyển và phong thái mê người kia khiến cho Giang Doãn Chính tới bây giờ vẫn không có hứng thú với phụ nữ cũng thấy ngây dại. Anh vẫn biết thư ký của mình rất đẹp, một vẻ đẹp đoan trang, làm cho người ta yêu thích nhưng sẽ không sinh ra mộng tưởng.
Nhưng sao anh lại không nghĩ tới, cô cũng sẽ có vẻ đẹp quyến rũ đến thế này chứ!
Nghe tiếng than nhẹ càng lúc càng mê người của cô, nhìn cô dùng tay run rẩy nâng làn váy lên, lộ ra đôi chân dài trắng như tuyết, bàn tay dọc theo bắp đùi mảnh khảnh từ từ đi lên phía trên . . . . . .
Giang Doãn Chính toàn thân chấn động, xem ra anh thật sự là uống say rồi, nếu không sao lại sinh ra hứng thú với phụ nữ chứ? Hơn nữa còn là cô gái mỗi ngày đều gặp, chậm rãi tiến lên, bàn tay nhẹ nhàng dán lên cánh cửa ngăn cách bọn họ.
"Ai?" Cảm thấy có người từ sau người ôm hông của cô, Thẩm Tâm Tinh toàn thân cứng đờ, bị hạ thuốc khiến ý thức cô có chút mơ hồ, run rẩy hỏi. Đã trễ thế này sao có người ở đây? Cô chính là cảm thấy nơi này gần nhất cũng an toàn nhất mới có thể liều mạng chạy về, ai biết sẽ có người chứ? Chẳng lẽ là ông chủ của cô hay sao? Nhưng bây giờ đã khuya lắm rồi.
"Tôi." Giang Doãn Chính đơn giản trả lời. Chẳng lẽ cô cho là ngoài anh còn có ai khác có thể vào phòng làm việc của anh sao?
"Anh. . . . . . Làm sao sẽ. . . . . ." Vừa nghe giọng Giang Doãn Chính, cả người Thẩm Tâm Tinh cũng loạn lên.
Trời ạ, tại sao là anh? Tại sao thật sự là anh? Chẳng lẽ trò hề mới vừa rồi của cô, anh đều xem hết sao? Xong rồi xong rồi toàn bộ, thanh danh của cô xong rồi, thế nhưng lại có hành động như vậy trước mặt một người đàn ông. Cho dù cô là bị người ta bỏ thuốc mà thân bất do dĩ, nhưng mà. . . . . .
"Cô có ổn không?" Giang Doãn Chính cảm thấy cô gái trong ngực toàn thân lửa nóng, mà mùi thơm trên người cô hình như do hơi nóng bốc lên xông vào mũi anh, dụ dỗ anh chìm đắm