hội này rất nhanh đã tới, nhưng mà không phải hắn cho tôi, mà là ông trời cho tôi.
Trước đây tôi đã từng nói đây là một bộ phim cổ trang rồi đúng không. Cực kỳ tự nhiên, mấy nhân vật chính rất nhiều người đều là Võ Lâm Cao Thủ, nên thỉnh thoảng cũng phải diễn vài pha ở trên không, tôi và Kỷ Gia Khiêm cũng không ngoại lệ. Nên cũng có những cảnh diễn trên không, vẫn như thường ngày, tôi được dây cáp kéo lên cao đánh đấm vài cái sau đó từ trên cao phi thân đáp chân xuống đất.
Nhưng hôm nay thì khác, hôm nay tôi có cảm giác rất lạ. Tôi đã nói với đạo diễn Trần rất nhiều lần là tôi cảm thấy thiết bị không được an toàn, mỗi lần đều bị đạo diễn Trần khinh thường. Ông ta nói tôi được nuông chiều từ bé, chuyện bé xé ra to, lại còn tự dưng đi gây chuyện lung tung BLABLABLA. . . . . .
Nhưng tôi vẫn thấy cảm giác của mình không sai. Sợi dây cáp kia được sử dụng đi sử dụng lại rất nhiều lần, Nên chắc chắn dây thép bên trong đã không còn được bền chắc như trước. Vì thế nên lúc Kỷ Gia Khiêm quay phim tôi luôn đứng ở bên cạnh chờ, dự định nếu hắn bị rơi xuống tôi sẽ lao ra ôm lấy hắn, mỹ nữ cứu anh hùng gì gì đó.
Nói là nói như vậy thôi chứ người hắn như vậy không đè chết tôi mới là lạ. . . . . .
Tôi ở phía dưới lắc lư hồi lâu cũng không thấy Kỷ Gia Khiêm rơi xuống, trong lòng không khỏi có vài phần nóng nảy.
Nhưng mà Kỷ Gia Khiêm còn gấp hơn cả tôi. Hắn thấy tôi không chịu đứng yên một chỗ, rốt cục nhịn không được hô lớn: "Nhan Khởi Hàm! Em cứ đi đi lại lại như vậy khiến tôi cũng muốn rơi xuống đến nơi rồi!"
Tôi chạy lung tung theo hắn mà hắn cũng không thèm cảm kích, ta khó tránh khỏi có vài phần không phục phản bác nói: "Anh được đi tới đi lui sao em lại không được?"
"Em. . . . . . !" Hắn mang vẻ mặt tức tối, giống như cố gắng thuyết phục tôi: "Tôi đang quay phim! Em quay xong rồi thì ngồi yên một chỗ nghỉ ngơi đi!"
Hình như câu này là câu dài nhất mà hắn nói với tôi trong mấy ngày hôm nay. . . . . .
Tôi lắc lắc đầu, kiên trì nói: "Không, anh vẫn chưa xuống thì em chưa thể đi nghỉ được!"
Kỷ Gia Khiêm: ". . . . . ."
Tôi cắn cắn môi, hướng về phía hắn hô: "Nếu như anh chê em đi lại phiền phức, vậy thì anh mau mau rơi xuống đi!"
Kỷ Gia Khiêm: ". . . . . ."
Đạo diễn Trần: ". . . . . ."
Ev¬ery¬one: ". . . . . ."
Ngoià dự đoán của tôi, Kỷ Gia Khiêm bay bay nhảy nhảy trên không trung cả nửa ngày cũng không có rơi xuống. Hắn vững vàng bám vào dây cáp từ từ đi xuống, vẻ mặt rất bất đắc dĩ.
Tôi có chút thất vọng cúi đầu, đang định quay trở lại phòng hóa trang để thay quần áo thì đột nhiên nghe thấy một tiếng ầm vang lên mãnh liệy. Tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy, thì ra giá đỡ lắc lư khiến dây cáp bị đứt rồi!
Đầu óc tôi lúc này hoang mang cực độ, giốg như phản xạ có điều kiện lao đến bên người Kỷ Gia Khiêm, đẩy ngã hắn sang một bên.
Mặc dù Mạnh Thần Úc đã đáp người xuống đất rồi, nưng cái giá đỡ kia cũng nặng đến N cân rồi na. . . . . . Nện vào hắn chắc chắn sẽ chết người.
Trong giây phút đó tôi cũng quên mất mình cũng chỉ là một con người, hơn nữa lại còn là một người con gái trói gà không chặt. Nên nếu như bị cái giá đó đập vào người thì sác xuất chết của tôi cao hơn Kỷ Gia Khiêm. . . . . .
Nhưng không biết lúc đó tôi lấy đâu ra nhiều dũng khí đến vậy, không ngờ tôi có thể chạy nhanh đến thế.
Có lẽ vì trong giây phút đó, trong đầu tôi dường như chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
Anh ấy là người tôi yêu nhất.
"Còn cười được." Kỷ Gia Khiêm quay đầu, giọng điệu là lạ : "Em bị ngốc sao? Thiếu chút nữa là mạng cũng chẳng còn, vậy mà vẫn còn cười được vui vẻ như vậy sao?"
Tôi hả hê nhìn hắn nói: "Phốc hô hô, anh có biết cái gì goi là 'đại nạn không chết tất có hậu phúc' không?"
Kỷ Gia Khiêm không thèm để ý đến tôi, nhưng trên má hắn lại hiện lên những rặng hồng hồng đáng yêu.
Tôi rấtmuốn nói, chỉ cần anh có thể hồi tâm chuyển ý, chỉ cần anh có thể bình an, tôi bị thương mọt chút thì có đáng gì đâu. Huống chi chỉ là mất chút da. . . . . . chảy chút huyết tương. . . . . .
Kỷ Gia Khiêm bỗng nhiên quay đầu nhìn tôi một cái giống như hắn có thể nghe thấy lời nói trong lòng của tôi vậy, có chút bất mãn khiển trách tôi: "Em có còn nhớ mình là một diễn viên không vậy? Mặt bị hủy rồi thì còn có thể đóng phim sao?"
Tôi bị hắn chặn họng, kéo lấy tay áo của hắn ngẩn ngơ nói: "Em. . . . . . Không phải là em không biết xấu hổ, ta chỉ là. . . . . ." Lời vừa nói ra khỏi miệng tôi lại thấy có gì đó không đúng, lại lắc đầu nói: "Không phải, chị Đồng Đồng đã từng nói rằng muốn nổi tiếng thì phải mặt dày. . . . . . Em,em chính là không biết xấu hổ đó."
Kỷ Gia Khiêm lắc đầu nhìn tôi nói: "Quả nhiên em bị Đòng Ngôn dạy hư rồi."
Tôi vội vã gật đầu phụ họa: "Đúng vậy a, bản chất của em vốn dĩ vô cùng thiện lương, trong sáng. . . . . ."
Có thể là không biết nên nói tiếp như thế nào, Kỷ Gia Khiêm trầm mặc hồi lâu, sau đó gượng gạo thay đổi đề tài: "Uy, anh hỏi em một chuyện được không?"
Tôi ở trong chăn xoay vặn, rầm rì nói: "Uh`m hừ, chỉ cần anh không hỏi tại sao em lại nhảy bổ ra cứu anh là được."
"Không phải. . . . . ." Kỷ Gia