muốn đi theo giúp tôi, nhưng sau cùn vẫn không chịu được sự năn nỉ của tôi, nên đành để mặc tôi ngồi trong góc tường.
Có thể là do mấy ngày nay tâm trạng của tôi luôn rất căng thẳng, nên mới ngồi trên ghế được một lúc tôi đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi ôm lấy cánh tay, co rụt người lại vào trong góc tường.
Lạnh quá. . . . . .
Nhưng một lúc sau có một luồng hơi ấm phả lên mặt tôi. Một mùi hương quen thuộc phả vào mũi tôi, nhạt mà thanh, ngọt mà nhã, đây đúng là mùi hương trên người Kỷ Gia Khiêm.
Tôi ngay lập tức muốn mở to mắt ra nhìn, nhưng lúc này tôi thật sự rất mệt, mí mắt như đeo một vật nặng ngàn cân, không thể nào mở ra nổi.
Cũng không biết qua bao lâu, đợi đến lúc tôi từ từ tỉnh lại bên người đã không còn thấy bóng dáng Kỷ Gia Khiêm đâu nữa?
Nhìn thấy chiếc áo đang khoác trên người, hắn là thật sự đã ở đây. Hắn từng lẳng lặng đứng đay nhìn tôi, nhìn bộ dáng say ngủ của tôi.
Nhưng mà. . . . hắn khoác chiếc áo này lên người tôi, là xuất phát từ sự quan tâm, hay là muốn nhắc nhở tôi mối quan hệ giữa tôi và hăn đã kết thúc từ lâu rồi? Hắn vì muốn trả lại chiếc áo này cho tôi nên mới tới đây sao?
Tôi càng nghĩ càng loạn, đơn giản là không muốn nghĩ nhiều, khoác chiếc áo lên người đi ra sảnh bữa tiệc, dự định ra ngoài hóng gió một chút, nhân tiện kêu Mạnh Thần Úc chuẩn bị về nhà.
Hình như tôi đã ngủ gần 2 tiếng, bữa tiệc nhàm chán này cũng nên kết thúc rồi không phải sao?
Tôi tìm một vòng nhưng không thấy bóng dáng của Mạnh Thần Úc đâu cả, lên sân thượng thì thấy anh ta và Tạ Đình Quân đang đứng cạnh nhau.
Bọn họ không phải là vụng trộm ở sau lưng tôi, mà là đang cãi nhau.
Sau lần đánh nhau cùng Tạ Đình Quân ở công ty thì cảm tình mà tôi dành cho cô ta đã hoàn toàn biến mất, khi nhìn thấy cô ta nếu không đi đường vòng thì chính là trợn mắt hừ lạnh. Nhận tiện Mạnh Thần Úc cũng ở đây nên tôi muốn khiến cô ta tức chết thì thôi!
Tôi đạp trên giày cao gót nhẹ nhàng bước đến, rất tự nhiên ôm lấy cánh tay của Mạnh Thần Úc, làm bộ như không biết gì hỏi: "Ở đây làm gì vậy? Rất lạnh nha, chúng ta về nhà đi, được không?"
Tôi liếc mắt nhìn Tạ Đình Quân thấy sắc mặt cô ta càng ngày càng khó coi.
Mạnh Thần Úc thấy tôi đi tới sắc mặt mới dịu đi vài phần. Anh ta gật gật đầu, nhưng sự khó chịu trên mặt vẫn chưa mất đi. Anh ta nhìn chằm chằm Tạ Đình Quân, trong mắt tràn ngập khinh thường: "Tôi đã nói rồi, cô không cần tiếp tục quấn lấy tôi nữa!"
Hô hấo của tôi cứng lại.
Ngữ khí này của anh ta. . . . . . giống y đúc giọng điệu năm đó anh ta mắng tôi!
Mạnh Thần Úc có phải bị tâm thần phân liệt không vậy? Lúc thì ôn như như thiên sứ, khi thì hung ác như Satan?
Tôi bị cả kinh nói không ra lời. Tạ Đình Quân nghe thấy anh ta nói như vậy nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh. Cô ta không chút sợ hãi nghênh đón ánh mắt của Mạnh Thần Úc, đường đường mà nói: "Em thật sự rất yêu anh! Mạnh Thần Úc, anh quên chị ấy đi! Chị ấy đã chết rồi!"
"Câm miệng!" Mạnh Thần Úc nghe vậy sắc mặt bỗng dưng thay đổi.
Nói xong hai chữ kia, anh ta kéo tay tôi vội vàng rời đi.
Một đường không nói gì, đến lúc hai chúng tôi chúc nhau ngủ ngon tôi cũng không hỏi hắn có chuyện gì xảy ra.
Nhưng mà rất nhanh sau đó tôi liền được giải đáp nghi vấn ở trong lòng. Sáng sớm hôm sau, Tạ Đình Quân gọi điện thoại cho tôi, nói muốn hẹn tôi ra ngoài nói chuyện. Tôi không biết tại sao cô ta lại có số di động của tôi, cũng không biết cô ta muốn nói chuyện gì với tôi, tóm lại tôi không muốn tốn thời gian đấu võ mồm với cô ta.
Nhưng cô ta nói: "Có liên quan tới quá khứ của Mạnh Thần Úc, cô chẳng lẽ không có chút hứng thú nào sao?"
Tôi nhịn xuống ý nghĩ muốn đồng ý với cô ta, làm bộ như mười phần tự tin trả lời: "Tôi biết rõ quá khứ của anh ấy." Câu này có lẽ cũng chẳng phải là nói dối, bởi vì tôi có thể đọc làu làu tư liệu cá nhân của anh ta.
Ai ngờ giọng điệu của Tạ Đình Quân so với tôi còn tự tin hơn: "Nhưng chắc chắn cô không biết lý do tại sao mà. . . . . cảm xúc của Mạnh Thần Úc lại bất ổn như vậy có đúng không."
Được rồi, tôi thừa nhận là tôi có hơi tò mò. Mặc dù tôi không yêu anh ta, nhưng tôi vẫn muốn biết rốt cuộc thì anh ta bị làm sao. Tốt xấu gì thì Mạnh Thần Úc cũng là lý do khiến tôi bước chân vào Làng Giải Trí, hiểu anh ta thêm một chút cũng là chuyện nên làm.
Vì thế nên bây giờ mới co chuyện tôi và Tạ Đình Quân ngồi đối diện nhau như này.
Cô ta nói với tôi: "Tôi thật sự rất yêu anh ấy."
Tôi gật gật đầu bày tỏ đã hiểu. Nói thực ra tôi rất bội phục tinh thần Tiểu Cường đánh không chết này của cô ta, nếu tôi mà giống cô ta bị Kỷ Gia Khiêm mắng chửi thậm tệ như vậy, chắc chắn tôi đã sớm lệ rơi đầy mặt rồi.
Tôi không giống cô ta. Tình yêu của tôi không thuần túy, bên trong vẫn còn tạp niệm, vì lòng tự tôn cá nhân mà tôi không dám phá vỡ phòng tuyến của chính mình. Nhưng Tạ Đình Quân thì kác, cô ta dám bất chấp tất cả để yêu một người, mặc dù tôi không thích điểm này của cô ta nhưng cũng không thể nào phủ nhận.
Cô ta ngồi khuấy khuấy tách cà phê, ánh mắt sắc bén nhìn tôi nói: "Tôi hi vọng cô lập tức rời xa a