ống một chút thôi.
Tôi thở dài, bất đắc dĩ xuống xe.
Phần mộ của tổ tiên nhà tôi nằm ở trên núi, nơi này dốc, đường lên núi cũng chưa được tu sửa xong, cho nên xe không thể đi vào trong được. Vì thế vừa đến chân núi chúng tôi xuống xe, bất chấp gió lạnh đi lên núi.
Hàng năm vào thời điểm này tôi đều che đậy toàn thân thật kín, chỉ để hở hai con mắt. Có một năm rất lạnh nên ngay cả mắt tôi cũng lấy khăn quàng cổ che lại, sau đó nắm lấy tay em họ để nó dẫn tôi đi.
Năm nay, người tôi nắm tay đổi thành Kỷ Gia Khiêm.
Tôi gắt gao nắm chặt tay hắn, mơ hồ không rõ nói: "Vạn tuế gia, người ngàn vạn lần đừng cởi long bào ra cho nô tỳ mặc nha, nô tỳ tiêu thụ không nổi."
Căn cứ điều 10086 của định luật cẩu huyết, trong hoàn cảnh hoàn cảnh khắc nghiệt như này, nam chính để bày tỏ tình cảm sâu đạm của mình với nữ chính, bình thường đều sẽ cởi áo khoác ra, không để ý tới sự phản đối kịch liệt của nữ chính kiêu ngạo cầm áo khoác lên người nữ chính, sau đó thâm tình nói một câu: "Anh không lạnh, chỉ cần em không sinh bệnh là tốt rồi."
Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của Kỷ Gia Khiêm, chỉ nghe thấy hắn lạnh nhạt "Uh`m" một tiếng.
Ngã! Hắn chính là người như vậy, một chút cũng không biết phối hợp. Nhường tôi một chút thì hắn chết à? !
Khó khăn lắm mới đi lên tới đỉnh núi, Kỷ gia khiêm buông lỏng tay tôi ra, xoay người đẩy tôi về phía trước, giọng điệu nhàn nhạt trong gió rét giống như mệnh lệnh: "Quỳ xuống đi."
Phản ứng đầu tiên của tôi lúc đó là muốn hỏi hắn: "Nô tì có tội gì?"
Mãi đến khi tôi nhìn thấy em họ quỳ gối bên cạnh tôi, tôi mới nhớ ra chúng tôi tới đây để chúc tết tổ tông nhà họ Nhan.
Tôi là con gái, tương lai không sống ở đây, cho nên chỉ là tượng trưng hành lễ. Về sau em họ mới là người sống ở đây cùng tổ tông, bởi vậy dập đầu rất nghiêm túc.
Tế bái tổ tiên xong, ông nội dẫ chúng tôi đi thăm phần mộ của anh em ông. Ông nội có sau người anh em trai, bốn người đã mất. Trong sau người thì ông nội đứng thứ 4, ông cả, ông hai và ông ba đều đã tại thế, giữa mộ ông ba và ông năm cách nhau khoảng 1 mét.
Mỗi lần ông nội nhìn thấy những phần mộ này đều cảm khái một câu: "Mấy người này tại sao lại như vậy! Khi còn bé trong nhà không đủ chỗ ngủ , bọn họ hợp sức lại chèn ta. Chờ đến lúc ta già yếu rồi chết, bọn họ dưới đất vẫn còn muốn chèn ép ta sao?"
Lúc tôi còn nhỏ không hiểu chuyện, nói với ông nội rằng: "Chờ con trưởng thành kiếm được tiền, con sẽ mua cho ông nội một nghĩa trang thật lớn nha!"
Về sau mới biết chuyện không phải như vậy. Ông nội thà mai táng táng trên biển gần đây, cũng không chịu rời xa người thân.
Kỷ Gia Khiêm có chút xúc động nhìn mấy phần mộ kia, cũng không biết hắn đang suy nghĩ cái gì. Tôi lạnh đến mức cũng chẳng muốn hỏi hắn nữa, kéo tay hắn cùng đi xuống núi.
Lúc chúng tôi về đến nhà thì sủi cảo cũng đã được nấu xong. Sủi cảo trắng mịn ngâm mình trong nước canh sền sệt, dưới ánh đèn nó tỏa ra hương thơm hấp dẫn kích thích vị giác của mọi người. Nhờ vào mấy bát sủi cảo nóng hổi, cả nhà chúng tôi cùng với tên gia hỏa Kỷ Gia Khiêm, vô cùng náo nhiệt ăn bữa cơm đoàn viên.
Không biết tại sao, nhưng tôi cảm thấy đây là bữa cơm đoàn viên ngon nhất mà tôi từng ăn.
8 giờ tối, chúng tôi hầu như đều đã ăn no, mẹ và thím ở lại dọn bàn, còn chúng tôi ngồi ru rú trên giường đất xem tivi. Chắc từ nhỏ đến giờ Kỷ thiếu gia chưa bao giờ được nằm giường đất, lúc thì đến chỗ đầu giường đặt gần lò sưởi ngồi một chút, lúc lại đi về chỗ cách xa lò sưởi ngồi một chút, khiến cho hắn lúc thì lạnh lúc thì nóng, trông rất buồn cười.
Tôi nhìn sắc mặt hắn một cái, rất không phúc hậu lộ ra nụ cười, kéo hắn ngồi xuống bên cạnh mình. Sau đó lấy một tấm đệm trong ngăn tủ ra cho hắn ngồi vào, cười hì hì trêu ghẹo hắn: "Nâng mông vàng của người lên! Thiếp để đệm xuống cho người ngồi, nhưng ngàn vạn lần đừng làm cháy cặp mông khêu gợi của vạn tuế gia chúng ta a!"
Sắc mặt Kỷ Gia Khiêm hơi khó coi, nhưng chỉ lạnh lùng nhìn tôi một cái, không nói gì.
Đúng 8 giờ, tiết mục cuối năm bắt đầu được phát sóng. Cả nhà đều đang chăm chú xem TV, Kỷ Gia Khiêm bỗng nhiên kéo kéo cánh tay áo của tôi, thấp giọng hỏi: "Có thể không xem không? Chúng ta ra ngoài bắn pháo hoa đi."
Kỳ thật mà nói tôi chẳng có tí hứng thú nào với mấy tiết mục ca múa cuối năm ở trên TV, chỉ là không muốn phá vỡ thói quen thôi, nhịn không được liền từ chối: "Không cần!"
Kỷ Gia Khiêm hơi hơi nhíu mày, xoay người sang chỗ khác không thèm để ý tới tôi nữa.
Khoảng một tiếng sau, tôi mới hiểu tại sao Kỷ Gia Khiêm lại đề nghị như vậy.
Lúc thấy Mạnh Thần Úc một thân phục trang màu trắng bạc bước lên sân khấu, dưới ngọn đèn sân khấu trông anh ta như một vương tử, đi đến đâu cũng là trung tâm của sự chú ý. Bài mà hắn đang hát, là giai điệu quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Tôi đã từng cho rằng mình đã hiểu hết về hắn, về sau tôi mới hiểu rằng, điều duy nhất tôi không hiểu chính là cái tên Mạnh Thần Úc này.
Sau khi cảm tình với Mạnh Thần Úc mất đi, thì có thể dùng một câu như vậy để hình dung: "Phút giây này không hề tồn tại hai chữ tình yêu, mà chỉ là n
