úi đồ được sắp sẵn, lẳng lặng nằm góc nhà. Sau khi Nhật Minh đến đây, nó đã nằm ở đó.
“Trừ khi em có cách nào đi mà anh không biết, bằng không, em đi đâu, anh đi theo đó.”
Ngày mai anh sẽ xuất viện. Nếu không đi, không còn cơ hội nữa.
Tôi biết anh sẽ không bỏ cuộc, trừ khi, tôi hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời anh.
“Anh chờ em.”
Bước chân chợt khựng lại. Trong đầu, hiện lên nụ cười như thiên thần, cùng giọng nói trầm thấp ấm áp...
Khẽ thở dài, tôi cầm lấy hộp cơm đang định đi ra ngoài, lại nghe thấy
tiếng đập cửa vội vàng, cùng tiếng gọi dồn dập. Giọng nói không thể quen thuộc hơn.
Chân mày nhíu chặt, tôi bước nhanh mở cửa ra.
Nhật Minh.
Anh đứng ngoài cửa, hơi thở gấp gáp, đầu tóc, quần áo bệnh nhân hỗn độn, trông chật vật không chịu nổi. Nhưng ánh mắt rõ ràng kích động khi
trông thấy tôi.
_Ai cho phép anh chạy ra đây? Chân vẫn chưa khỏi còn đi lại lung tung làm gì?
_Xin lỗi, tại anh chờ lâu, vẫn chưa thấy em trở lại...Anh nghĩ...
Tôi không về nữa?
_Em hầm canh xương, nên hơi lâu.
_Vậy à...- Anh ngây ngô mỉm cười, nhưng lại khiến tôi thấy chua xót.
Bỗng anh mất thăng bằng, cả người đổ về phía trước. Trong lòng căng
thẳng, tôi vội xông lên đỡ. Sức nặng của anh đè lên tôi, làm tôi suýt
nữa ngã sấp xuống.
_Chân anh!?
_Không sao.
Lo lắng đi qua, tức giận trong tôi lại nổi lên.
_Anh điên sao? Anh cho là người mình làm bằng sắt hả?
_Anh tưởng em...lại biến mất một lần nữa...
Giọng anh rất nhẹ, tràn ngập đau thương, tựa như hung hăng đánh vào lòng tôi. Bất giác, trước mắt tôi chợt mờ đi.
Không biết qua bao lâu, tôi mới bình tĩnh lên tiếng.
_Có thể, em sẽ không quên được cậu ta...Em cũng không thể hứa hẹn với anh bất kì điều gì. Kể cả như thế, cũng không sao?
_Không sao cả, cái gì anh cũng không cần, chỉ cần em ở bên anh là đủ rồi...
Không do dự, cũng không cần suy nghĩ...
_Đồ ngốc.
Trên đời này, còn ai ngốc hơn anh đâu? “Cuộc đời, có rất nhiều điều
không như ta mong muốn. Không phải cứ yêu nhau là đến được với nhau.
Tình yêu, đôi khi là phải học cách từ bỏ...”
Kết quả của việc “trốn viện”, đó là anh phải nằm thêm ở bệnh viện một
tuần vì bị rạn xương. Ngoài ra còn nhận được một bài giáo huấn hơn nửa
tiếng đồng hồ của bác sĩ. Nhìn biểu tình nhăn nhó như gặp nạn của anh,
tôi thực sự rất muốn cười, nhưng ngại ánh mắt ai oán của ai đó mà cố
nhịn lại.
Tôi cũng không còn ý định lẳng lặng rời đi nữa, chỉ sợ anh lại làm điều
gì ngốc nghếch, tự thương tổn chính mình. Hơn nữa, ở một góc nào đó,
hình như...tôi cũng không muốn đi.
...
_Ngón trỏ móc xuống, rồi ngón út móc lên...Dây này móc vào ngón này, sau đó quay ngược lại. Được rồi!
_Nhưng...tại sao không giống của chị?
Tuấn Huy, cậu nhóc chúng tôi gặp trong bệnh viện bỗng phụng phịu, giống như không cam tâm. Tôi phì cười, vỗ vỗ đầu cậu bé.
_Tại mới học làm nên em chưa khống chế đúng lực thôi. Chỉ cần làm thêm vài lần nữa là sẽ quen.
_Thật à?
Thấy nhóc Huy lại loay hoay với sợi dây, bất giác, trong lòng tôi chợt
xao động. Trẻ con đúng là vô tư, chỉ cần một trò chơi nhỏ cũng có thể
làm chúng hứng thú cả ngày. Không phiền não, thật thích.
Đột nhiên, cậu nhóc giật giật tay áo tôi, nói nhỏ.
_Chị ơi, bạn trai chị làm sao thế?
_Hả? - Tôi nhìn về phía Nhật Minh, anh đang ngồi trên ghế đá, nhưng còn
vẻ mặt thì, không thể chỉ dùng một từ “hắc ám” để hình dung. Anh lại bất mãn gì sao?
_Minh, anh không sao chứ?
_Không có gì. - Không có gì mà anh bày bộ mặt đó ra để dọa con nít à? ==
_Có phải anh mệt không? Để em dìu anh vào nghỉ ngơi.
_Không cần đâu, anh tự đi được.
Nói xong anh với nạng đứng dậy, bỏ qua cả tay tôi rồi bước đi. Không còn biện pháp, tôi đành quay sang cười xin lỗi với nhóc Huy rồi vội bước
theo anh.
Suốt quãng đường đi, Nhật Minh đều trầm mặc, dù tôi hỏi mấy lần, anh
cũng không trả lời. Vào trong phòng bệnh, anh tự động ngồi xuống giường, cũng không thèm để ý đến tôi.
_Anh giận em à?
Vẫn không nói gì.
_Nếu không nói gì thì em đi đây.
_Đừng đi! - Anh bỗng khẩn trương lên, vội vàng kéo tay tôi. Khẽ thở dài, tôi quay lại đối diện với anh.
_Rốt cuộc là tại sao?
Nhật Minh thoáng mất tự nhiên, trên mặt còn có vẻ hơi hơi đỏ.
_Khụ, không...không có gì.
Tôi nghi ngờ, nhìn anh không chớp mắt, một bộ biểu tình “Thật không? Ma mới tin.”
_...Được rồi, tại...Em chơi với thằng nhóc đó mà phớt lờ anh...- Càng
nói giọng anh càng nhỏ, câu sau gần như là lẩm bẩm, làm tôi nghe xong
vừa bực vừa buồn cười.
_Chỉ thế thôi?
_Em còn cho nó hôn vào má nữa...
Khóe miệng tôi khẽ run rẩy, sờ sờ tay còn cảm thấy gai gai. Bạn đã từng
thấy một người rõ ràng đã trưởng thành, lại bày ra điệu bộ giận dỗi như
kiểu trẻ con chưa?
_Bé Minh, bé mấy tuổi rồi?
Tôi nhéo nhéo má anh, giọng điệu trêu chọc.
Bỗng anh trở nên nghiêm túc, cầm lấy tay tôi. Đáy mắt sâu lắng, ngập tràn những cảm xúc mà tôi thấy không rõ.
_Em...thật sẽ không rời đi nữa chứ?
_Anh muốn em đi?
_Không, không muốn!
_Vậy thì không.
Anh cười sáng lạn, tựa như đứa trẻ vừa đạt được món quà mong muốn đã lâu.
Rồi đột nhiên, anh cúi xuống gần sát mặt tôi, k