hành đấu trường của cả hai người! Nhiều cô
gái bắt đầu la lên thất thanh, song lại hướng ánh mắt hưng phấn xen lẫn ngưỡng
mộ, sáng rỡ như sao về phía Nhược Phi. Bên cạnh, Trần Duyệt nhìn thấy Nhược Phi
ra tay đánh Uông Dương, việc mà cô muốn làm nhất, trong lòng thầm reo lên hưởng
ứng! Trần Duyệt đang do dự có nên “đổ thêm chút dầu vào lửa” hay không thì nghe
thấy Dịch Hàn đanh giọng hỏi mình : “Cô là gì hả? Cô dám đánh bạn trai tôi?”
“Cô tự
đi hỏi “bạn trai của mình” xem hắn đã làm được những việc tốt gì?” Trần Duyệt
tiến lên trước, cười lạnh với cô ta : “Uông Dương, hắn giỏi lắm đó! Đầu tiên là
khóc lóc van xin Tiểu Hạ quay lại với hắn, sau đó lại lén lén lút lút quan hệ
với cô! Cô nói xem, hắn có đê tiện bỉ ổi hay không? Nếu cô thật sự muốn có bạn
trai thì tìm đối tượng nào giống người là được, tìm loại cặn bã thế này để làm
gì? À! Suýt nữa thì quên, cô cũng chẳng đáng làm người, cho nên “nửa kia” tự
nhiên cũng không phải là người rồi! Ha ha!”
“Đồ
điên! Nói xằng nói xiên gì thế? Uông Dương! Anh nói xem, lời cô ta nói có đúng
không?” Dịch Hàn nạt nộ truy vấn Uông Dương.
“Anh……….”
Uông
Dương nhìn Tiểu Hạ nãy giờ vẫn yên lặng, lại quay sang nhìn vị hôn thê của hắn,
chỉ cảm thấy lòng rối như tơ vò, đau khổ tới không thốt thành câu. Người hắn
yêu là Tiểu Hạ, nhưng Dịch Hàn có thể giúp hắn có được thứ hắn luôn khao khát!
Xe hơi, nhà lầu, chức chủ nhiệm khoa……..Hắn sao có thể từ bỏ cho được???
Sao có
thể từ bỏ đây???
“Sao
không nói? Uông Dương! Anh có cảm thấy như vậy là quá phụ lòng Tiểu Hạ không?”
Trần Duyệt điên lên chất vấn.
“Việc
của tôi và Tiểu Hạ không cần cô xen vào! Tiểu Hạ! Em còn nhớ những gì anh nói
không?”
“Lời
anh nói ra quá nhiều, sao tôi nhớ cho được?” Tiểu Hạ cười lạnh.
Đôi mắt
cô ráo hoảnh, nụ cười đẹp đến mê hồn. Má lúm đồng tiền xinh xinh, bờ môi mềm
mại trơn mịn khiến Uông Dương nhớ tới cô gái ngây thơ hay ngồi sau xe mình,
cùng hắn chia sẻ tô mì xào chua cay. Nhưng, khi đó, nụ cười của cô gái ấy chỉ
chan chứa niềm hạnh phúc ngọt ngào, còn bây giờ, đằng sau nụ cười của cô lại là
sự lãnh đạm thờ ơ đến vô tình……..
Cuối
cùng thì ngày này vẫn đến ư?
Uông
Dương bỗng nhiên nhớ lại cảm giác lo lắng mặc cảm tự ti từ đầu đến chân khi đối
diện với người nhà của Tiểu Hạ.
Thời
trai trẻ, lòng tự tôn của người đàn ông luôn là số 1.
Người
nhà Tiểu Hạ làm gì, hắn cũng không rõ lắm, song hắn biết gia cảnh của cô rất cơ
hữu, nhà cửa cũng khang trang đẹp đẽ khiến hắn ngồi tiếp chuyện mà cảm thấy lo
lắng không yên, hai bàn tay phải đan vào nhau để trấn an.
Cha của
Tiểu Hạ xem ra là người vô cùng nghiêm khắc, ông không hỏi hắn gia cảnh ra sao
mà chỉ hỏi : “Anh có thể mang lại cuộc sống như thế nào cho Tiểu Hạ?”
“Cháu
sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc Tiểu Hạ thật tốt ạ!” Uông Dương cố gắng tỏ vẻ vô
cùng tự tin.
“Tôi
tin là anh làm được! Tình yêu tuy rất quan trọng nhưng trên thế giới này điều
quan trọng nhất không chỉ có mỗi tình yêu. Tiểu Hạ là đứa con gái duy nhất của
tôi, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ phải chịu cực khổ thiệt thòi, anh có thể đảm
bảo sẽ mang lại cho nó cuộc sống hạnh phúc sung túc mãi mãi không?”
“Cháu……..”
Uông
Dương nhớ như in cảm giác tự ti khi đó, hắn chỉ cúi gằm mặt, không tài nào mở
miệng trả lời được. Nửa năm sau, hắn được chọn sang Mỹ học trường y, hắn không
hề do dự liền quyết định đi du học luôn. Tuy nước mắt của Tiểu Hạ làm hắn yếu
lòng nhưng hắn lại vẫn chọn con đường tương lai tiền tài sáng lạn! Hắn nghĩ,
chỉ có như vậy hắn mới có thể sánh vai với Tiểu Hạ………
Về
nước, hắn thất nghiệp một khoảng thời gian khá lâu, song lại may mắn quen được
Dịch Hàn trên mạng. Những tưởng mãi mãi chỉ giữ quan hệ bạn bè đơn thuần, không
ngờ sau buổi gặp mặt với Dịch Hàn, cô ta lại đem lòng yêu hắn, còn giới thiệu
hắn vào làm trong bệnh viện, giúp hắn hoàn thành ước nguyện trở thành bác sĩ có
tên có tuổi! Nhà lầu, xe hơi đều do Dịch Hàn mua cho hắn, tuy tính tình của cô
ta đỏng đảnh, tiểu thư nhưng đối xử với hắn lại rất tốt!
Vốn
tưởng sẽ sống như vậy cả đời, nhưng số phận run rủi khiến hắn gặp lại Tiểu Hạ.
Nhìn thấy cô, cảm giác vốn đã chết trong lòng hắn lại lần nữa hồi sinh, đâm
chồi nảy lộc không thể nào kìm hãm được. Hắn như điên như dại muốn cùng cô làm
lại từ đầu.
Hắn
hiểu rõ nếu Dịch Hàn biết chuyện giữa hắn và Tiểu Hạ thì hắn sẽ mất hết tất cả,
cũng hiểu rõ bản thân không nên lừa dối Tiểu Hạ, song, hắn không thể kiểm soát
nổi hành vi của mình. Ở trong bệnh viện, chân hắn luôn chuẩn bị tư thế sẵn
sàng, chỉ cần có cơ hội là hắn lại thoát thân ngoạn mục để chạy tới bên người
yêu, cùng Tiểu Hạ bồi dưỡng vun đắp tình cảm. Nhưng tại sao, vào chính lúc này
lại phá hỏng tất cả mọi thứ của hắn? Lẽ nào, tất cả mọi cố gắng cuối cùng chỉ
là hư không?
“Uông
Dương! Rốt cuộc là như thế nào? Anh phản bội tôi phải không?”
Dịch
Hàn phẫn nộ nhìn Uông Dương, chỉ hận không thể xé hắn ra thành trăm mảnh.
Uông
Dương líu ríu khó khăn mở miệng : “Dịch Hàn, em nghe anh nói……….”
“Lại
định lừa tôi nữa hay sao? Phan Tiểu Hạ! Xin hỏ
