y, vào trong chào một
câu đi".
Thẩm Khánh Đệ mím chặt môi hồi lâu rồi mới vâng một tiếng, kéo ba lô trên tay
đi vào phòng khách.
Hai bác của Thẩm Khánh Đệ chỉ có một người con trai, là Ngụy Hoài Nguyên lớn
hơn cô bảy tuổi. Tục ngữ có câu: Cháu trai bên ngoại thường giống cậu, nên tính
cách ham chơi thích náo nhiệt giao tiếp rộng của Ngụy Hoài Nguyên rất giống bố
cô. Từ nhỏ anh ta đã không thích học hành, cấp một cấp hai lưu ban mấy năm, tốt
nghiệp trung học dựa vào quan hệ của bố mới xin vào được một trường cao đẳng,
mãi hai mươi tư tuổi mới tốt nghiệp. Bác gái nhờ người xin cho Hoài Nguyên vào
làm công chức nhà nước nhàn hạ ở tỉnh, anh ta lại không thích làm, ngày nào cũng
đòi ra ngoài kinh doanh, cứ năm ba ngày lại chạy về Vấn Sơn, tụ tập chơi bời với
một đám vô công rồi nghề.
Thành tích bất hảo của ông anh họ này từ nhỏ tới lớn không đếm xuể, đối với
Thẩm Khánh Đệ mà nói, nỗi sợ hãi bắt đầu từ mùa hè năm ngoái, khi Ngụy Hoài
Nguyên uống quá chén ở nhà cô, nhìn thấy cô từ phòng ngủ đi vào nhà vệ sinh, hai
mắt của anh ta đảo liên tục quét về phía bắp chân thon dưới chiếc váy ngủ, ỡm ờ
nói: "Khánh Đệ lớn thật rồi, chân dài thế kia mà".
Khi đó cô không dám trả lời dù chỉ một câu, nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh,
mong muốn thoát khỏi đôi mắt hau háu đục ngầu của người anh họ ở đằng sau. Nhưng
ánh mắt ấy vẫn hằn vết trong tâm trí của cô, đến nỗi năm ngoái sau khi tham quan
xong căn hộ mới mà bác mua cho anh họ, trên đường về nhà khi Ái Đệ nói với giọng
đầy ghen tỵ rằng không biết cô gái nào có phúc sau này được làm chị dâu của họ,
Khánh Đệ đã buột miệng mắng em: "Đừng suy nghĩ linh tinh, việc đấy thì liên quan
gì tới em?", hai chị em gần như đã cãi nhau trên đường.
"Bố về rồi ạ?" Cô bước vào phòng khách, mùi rượu xộc thẳng lên mũi.
Hai người họ chắc đã uống được một lúc rồi, đến màu da ở cổ bố cố cũng tái
đi. "Nhiều chuyện! Mỳ tao bảo mẹ mày nấu đâu?"
“Mẹ đang làm ạ.” Ngữ khí phì phò đó cô đã quen rồi, nên chỉ điềm đạm trả lời
một câu, rồi quay sang gật đầu với người ngồi bên kia bàn: "Anh Hoài
Nguyên!".
"Tan học sớm thế? Ái Đệ đâu?" Giọng Hoài Nguyên vẫn rất tỉnh táo, rõ
ràng.
Ái Đệ có khuôn mặt xinh đẹp giống hệt mẹ cô hồi còn trẻ, tính cách lại vui
vẻ, hoạt bát hướng ngoại: "Em ấy chưa làm xong bài tập, vẫn đang ở trường",
khuôn mặt Khánh Đệ đột nhiên trở nên nghiêm nghị: "Anh Hoài Nguyên, anh ngồi
chơi với bố, em vào phòng đây".
Còn chưa đi được hai bước, bố cô đã hét lên: "Ông mày hơn mười ngày đi công
tác, vừa về đến nhà hết đứa lớn rồi lại đứa bé trưng ra cái bản mặt khó ưa. Ông
mày do chúng mày đẻ ra chắc? Mau đi báo mẹ mày nấu mỳ đi, cho thêm giấm
vào".
Bàn tay đang đẩy cánh cửa của cô thoáng dừng lại: "Con …cất cặp xong sẽ ra
bếp giúp mẹ", vừa nói vừa chặn những lời mắng chửi xối xả của bố ở lại ngoài
cửa.
Đặt cặp sách lên bàn, Khánh Đệ lấy tờ bằng khen ra, hai chữ Giải Nhì thật
khiến cô chướng mắt. Cô đã phải thức không biết bao đêm để viết về cuộc sống ở
quê của bà ngoại, cô đã cân nhắc từng từ từng chữ dưới ngọn đèn leo lét, cuối
cùng lại không sánh được với những tình cảm biết ơn xuất phát từ trái tim, được
tuôn ra như nước chảy của Diêu Nhạn Lam dành cho mẹ.
Cô lại thua rồi.
Khánh Đệ hai tay giơ lên so le, xé tấm bằng khen thành từng mảnh nhỏ. Lại
nghe thấy tiếng bố cô đang léo nhéo bên ngoài phòng khách: “Mẹ chúng mày! Hỏng
hết cả rồi. Ông đây bán mạng bên ngoài, về nhà đứa lớn đứa bé đều muốn trèo lên
đầu lên cổ, lần lần sờ sờ mãi không nấu xong cho ông bữa cơm.”
Tấm bằng khen trên tay bị cô xé vụn, nghiến chặt răng, cố gắng không tưởng
tượng đến nét mặt và phản ứng của mẹ bên ngoài.
Điều này cũng không thể ngăn chặn được cảm giác thất vọng tràn trề với cuộc
sống, một cảm giác dường như mãi mãi không có điểm dừng.
Tối hôm đó Ái Đệ không những không về nhà ăn cơm mà ngay cả lớp tự học buổi
tối cũng không đến, trước khi bước chân vào cửa nhà cô còn nhẩm lại những lời
giải thích nói đỡ cho nó, nhưng vừa mở cửa đã nghe thấy giai điệu vui vẻ của bộ
phim "Hoàn Châu Cách Cách" và tiếng cười nói của Ái Đệ
Mẹ cô và Ái Đệ đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi, thấy cô vẫn đứng nguyên ở
cửa, mẹ cằn nhằn nói: "Sao về muộn thế? Bên ngoài trời đang mưa, đêm hôm khuya
khoắt còn lang thang ở đâu không chịu về nhà".
Xe đạp của Khánh Đệ buổi chiều bị em gái mượn đi mất, hết giờ tự học cô còn
đi bộ cả quãng đường lất phất mưa về nhà. Cuối tháng Mười hai, gió rít vừa sắc
vừa lạnh, cuốn theo nước mưa chảy dài xuống cổ. Cô đứng ở cửa lau bùn đất trên
giày, phải mất một lúc trên người mới tìm lại được chút hơi ấm. Nghe mẹ nói thế,
cô liếc mắt về phía Ái Đệ, cô em gái lè lưỡi, lúc này cô mới cất tiếng giải
thích: "Con sắp thi cuối kỳ, bài tập rất nhiều".
Về phòng của mình, Ái Đệ cũng nem nép bám đuôi theo, nhanh chân đi lấy một
chiếc khăn bông đưa cho cô. Khánh Đệ cầm khăn lau khô tóc, đứa em gái bướng bỉnh
Ái Đệ khom lưng để nhìn cho kỹ nét mặt của chị: “Chị, giận em rồi à?".
Cô chỉ hừ một tiếng: "Buổi chiều đã nói với em thế nào? Hôm nay bố về.