XtGem Forum catalog
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324445

Bình chọn: 9.00/10/444 lượt.

, lần đó cô bị bắt cóc ở trường, sau khi ngất đi cho tới lúc tỉnh lại trong bệnh viện, khoảng thời gi­an ở giữa cô hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. Cô lại nhìn kỹ cách bố trí trong chiếc xe này, cũng giống như chiếc xe màu trắng hôm đó. Bảo Lam lo lắng lật đi lật lại chiếc phong bì xem có cái gì không.

Quả nhiên, ngoài câu nói “Không thể quên được hôm ở cạnh em” còn có một câu khác: “Nếu em ngoan ngoãn, tôi chỉ giữ những bức ảnh này để chơi, nhưng nếu em tiết lộ chuyện này cho bất kỳ ai, tôi lập tức đăng tải những bức ảnh này lên mạng, hon­ey, khi đó em sẽ thành người nổi tiếng”.

Mỗi câu nói đều như đang uy hiếp cô.

Cô hoảng loạn cầm điện thoại lên ấn 110 – báo cảnh sát, nhất định phải báo cảnh sát! Nhưng vào giây phút chuẩn bị ấn nút, sự yếu đuối lại níu giữ cô lại. Nếu như thực sự báo cảnh sát, ngày mang trên mạng sẽ tràn ngập những bức ảnh này của cô.

Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Bảo Lam giật mình, vội vàng nhét mấy bức ảnh vào túi. Bà Âu Dương Tú vừa bước chân vào nhà, thấy sắc mặt con gái tái nhợt.

- Bảo Lam, con làm sao thế?

- Không… không sao. – Cô nói dối. – Chắc là vì mệt quá.

- Đúng thật là…

- Con đi tắm đây. – Cô trốn vào phòng mình, nhét mấy bức ảnh vào ngăn trong cùng của tủ, rồi lại khóa thêm lần khóa. Cô ngồi trên nền nhà, đầu óc rối loạn, im lặng. Ánh đèn đường mờ mờ chiếu vào, khiến một nửa khuôn mặt cô như được tắm trong làn ánh sáng mờ ảo đó, còn một nửa thì chìm trong bóng tối. Làm thế nào đây? Có nên nói với Ân Tá không? Hay là cứ giấu chuyện này, xem đối phương có ý đồ gì?

Bảo Lam lúc này vẫn không biết rằng cô đã lún chân và từng bước từng bước bị kéo xuống một cái hố tối om không đáy…

Mặc cho Bích Kỳ bám theo đòi xin số của An Ninh, Ân Tá vẫn không chịu cho cô. Cô chạy tới khoa kiến trúc của trường Khánh Đại để tìm nhưng không ai nghe nói tới người nào tên là “An Ninh”. Cô tìm không được, anh trai lại không chịu giúp đỡ, càng sốt ruột và thất vọng, muốn từ bỏ nhưng lại không có cách nào nói dối trái tim mình, suốt mấy ngày liền tinh thần hoảng hốt, mẹ cô nhận ra tâm tư của con gái bèn tìm Ân Tá “nói chuyện”.

- Ân Tá, người bạn tên là An Ninh của con sao không tới nhà mình chơi nữa? – Bà mẹ nói. – Con nhìn em con xem, rõ ràng là đã thích người ta, con phải nghĩ cách gì đó chứ!

- Mẹ, con có phải trung tâm môi giới tình yêu đâu. – Ân Tá muốn trốn nhưng không hiểu mẹ anh lấy đâu ra sức lực, giữ chặt cánh tay con trai.

- Con làm anh trai không thể không lo tới chuyện cả đời của em gái chứ.

Tư duy của phụ nữ quả là linh hoạt: Gặp người nào đó hợp nhãn chỉ ba phút đã nghĩ tới việc người này có thích hợp sống cả đời cùng mình không, nếu trong lòng đã định thì sẽ tính tới chuyện mua nhà, kết hôn, sinh con, việc gì cũng nghĩ rất tỉ mỉ.

- Em gái con muốn nhờ con gửi cho cậu ấy một món quà. – Mẹ anh cứ như làm ảo thuật, không biết lôi từ đâu ra một gói quà được bọc rất đẹp, nhét vào tay anh. Rồi cũng như làm phép thuật, Bích Kỳ ló đầu ra mỉm cười với anh.

- Anh, em nhờ anh nhé!

Nụ cười ngoan ngoãn và ngọt ngào, làm sao anh có thể từ chối được?

Ân Tá mang món quà về phòng, giấy gói không chặt lắm nên vẫn có thể nhìn thấy một chiếc hộp gỗ bên trong và dòng chữ “Hộp nhạc tình yêu”. Con gái tặng quà đều thích tặng ví tiền, hộp nhạc, khăn quàng cổ, găng tay hay thắt lưng, không ngờ cô em nhí nhảnh của anh khi có tình cảm với một chàng trai cũng giống như những cô gái ngây thơ khác.

Tặng hay là không tặng?

Anh cân nhắc… một hồi lâu sau, cuối cùng anh nhét nó vào ngăn kéo rồi đóng lại. Một tình cảm không có kết quả tốt nhất là không nên tiếp tục. Bên ngoài có tiếng người gõ cửa, cửa không khóa nên người đó tự động đẩy vào.

- Anh. – Khuôn mặt A Triệt tiều tụy đứng ở cửa. Lần trước sau khi chia tay bên bờ sông, A Triệt biến mất một thời gi­an, đổi cả số điện thoại, chắc là vì muốn yên tĩnh một mình, không chịu liên lạc với người nhà. Hôm nay thấy cậu đã về, Ân Tá mừng lắm, muốn chạy lên ôm cậu, nhưng lại sợ những hành động quá thân mật sẽ khiến người em trai vốn xa cách với người thân cảm thấy khó chịu. Tình cảm anh em sâu đậm tan ra trong tim, dịu dàng biến thành một lời hỏi thăm thân thiết:

- Em về rồi hả?

- Ừm. – Nằm ngoài dự đoán của mình, người phá vỡ không khí gượng gạo này lại chính là A Triệt. Cậu chạy lại ôm anh trai mình. Hai anh em đã lâu lắm rồi không thân thiết như vậy. Cậu đặt tay lên vai anh, nghẹn ngào hỏi. – Mẹ biết chuyện anh bị bệnh chưa?

- Em chưa nói với mẹ chứ? – Ân Tá nhớ ra hôm đó mình quên không dặn em trai giấu chuyện này. Trên thực tế, ngoài bác sĩ điều trị chính, luật sư và A Triệt, chưa ai biết chuyện này cả.

- Chưa. Anh, anh nói thật đi, bệnh của anh là… – Hôm đó anh chảy rất nhiều máu, A Triệt cảm thấy anh không chỉ bị bệnh dạ dày thông thường.

Ân Tá nhẹ nhàng nói:

- Bác sĩ nói chỉ cần phối hợp điều trị là không sao cả. Em cũng biết rồi đấy, bố mẹ già rồi, Bích Kỳ lại không hiểu chuyện…

- Liệu có nguy hiểm tới tính mạng không? – A Triệt thầm đoán.

- Vẫn chưa có kết quả chính xác.

- Anh định giấu bao lâu?