ấy vui vẻ hơn. – Được rồi, mẹ không hỏi nữa? Tìm thời gian rồi đưa cô gái đó về nhà ăn cơm. Con gái nhà người ta yêu con lâu thế rồi, cũng phải giới thiệu chính thức chứ, đừng khiến nó cảm thấy ấm ức rồi tưởng là nhà họ Lâm mình không hiểu lễ nghĩa.
- Vâng. – Ân Tá cười rất ngọt, chớp chớp mắt với An Ninh đang ngồi cạnh Bích Kỳ.
Cuối cùng cũng qua được cửa ải của người lớn.
Sau bữa tối, Ân Tá đưa An Ninh về nhà. Ra khỏi cửa là con đường rộng lớn đang đắm mình trong cơn gió buổi đêm, bãi biển phía xa đang nhấp nhô từng cơn sóng. Hai người sánh vai nhau bước đi, nắm chặt tay nhau. An Ninh hỏi:
- Sao mẹ anh bảo là anh chưa bao giờ đưa bạn gái về nhà. Chẳng phải lúc trước anh cũng có một cô bạn gái rồi sao? Hồi học cấp 3 hả?
- Không có.
- Lại còn nói dối. – An Ninh trách, trong lòng thấy chua chua. – Lần trước ăn cơm với đồng nghiệp của anh, Coco nói em là cô bạn gái thứ hai của anh mà chị ấy gặp!
Những cô gái đang yêu đều vô cùng tinh ý, không để lọt khỏi mắt dù chỉ là một hạt cát. Ân Tá biết An Ninh đang ghen, nhưng ghen chứng tỏ là cô yêu anh. Anh nghĩ một lát rồi nói:
- Nếu yêu đơn phương cũng tính là yêu thì đúng thế.
An Ninh cắn môi, hỏi nhẹ:
-… Chị ấy như thế nào?
- Đeo nẹp răng, có một cặp kính gọng đen, luôn mặc đồng phục trường cô ấy, cái quần rộng rộng, rất là buồn cười, quan trọng nhất là, sau khi tan học cô ấy thích đứng ở bên cổng trường ăn thịt nướng cay… Haiz, sao anh lại thích một cô gái như thế nhỉ? – Ân Tá nhớ lại. An Ninh bắt đầu ghen tuông, nghe một lúc thấy có gì đó không đúng, những gì mà anh nói sao lại giống mình lúc trước vậy?
Hồi học cấp ba, sở thích lớn nhất của Bảo Lam là sau khi tan học cùng mấy người bạn thân ra quán thịt nướng dạo trước cổng trường để ăn thịt nướng, ở đó có rất nhiều món, có ngó xen, chuối, thịt bò, thịt lợn… Vị thịt nướng tan trong miệng, hòa lẫn vị cay, mọi người sẽ vừa ăn vừa kêu “cay quá, nóng quá”. Khi đó cô đeo cặp kính cận gần 5 đi ốp, nẹp răng thì đeo mãi tới khi thi đỗ đại học. Bây giờ cô đeo kính áp tròng màu tím, cũng không còn phải mặc đồng phục của trường nữa.
Ân Tá lấy ví ra, từ trong ngăn để ảnh rút ra một bức ảnh mà anh đã cất rất nhiều năm, đưa cho An Ninh xem:
- Đây, bọn Coco nhìn thấy chính là bức ảnh này, thực ra cách đây không lâu họ mới được gặp người thật.
Cô gái trong bức ảnh rất gầy, khuôn mặt thanh tú, nếu đặt cô vào trong biển người đông đúc, chắc chắn cô sẽ nhanh chóng bốc hơi và biến mất như một hạt nước. An Ninh nhìn mãi rồi đỏ mặt, trả lại anh bức ảnh.
- Sao anh lại có ảnh em hồi cấp 3? – “Cậu” nghi ngờ nhìn Ân Tá, rồi lại vô cùng vui vẻ. Thì ra “bạn gái đầu tiên” của Ân Tá chỉ là sự hiểu lầm, bức ảnh đó chính là mình. Chỉ là… – Khi đó chúng ta vẫn chưa quen nhau mà.
- Em không biết anh nhưng anh biết em. – Ân Tá cười bí hiểm, cẩn thận cất bức ảnh vào trong ví. Chỉ cần có lòng kiên trì, sắt có thể mài thành kim. Thích cô bao nhiêu năm, cuối cùng cô bé trong bức ảnh này cũng lớn lên thành một cô gái, trở thành bạn gái thực sự của anh. Thế mà bọn Coco lại không nhận ra cô gái nhỏ bé năm nào chính là cô gái có mặt trong bữa ăn hôm đó.
- À, anh theo dõi em? Rốt cuộc anh là người thế nào?
- Không nói cho em biết. – Từ xa, mặt trời bắt đầu lặn xuống mặt biển, ánh hoàng hôn bao phủ một tấm áo choàng đỏ lên hai người đang yêu nhau. Cho tới khi đêm tối tới gần, Ân Tá mới lái xe đưa An Ninh về nhà.
- Chúc ngủ ngon. – Bảo Lam hôn nhẹ lên trán Ân Tá, nhìn anh lái xe ra về, lúc đó mới luyến tiếc đi lên lầu. Hành lang bật đèn sáng trưng, một bức thư dày để trên tấm thảm trước kia đập vào mắt cô.
Uncle Rain?
Bảo Lam nhặt bức thư lên, rất nặng, bên trong chắc là ảnh. Xem kỹ lại, trên phong bì còn có một hàng chữ được đánh máy: “Không thể quên được hôm ở cạnh em, honey, anh yêu em”.
Lẽ nào đây là bất ngờ mà Ân Tá dành cho cô?
Cô hồi hộp mở phong thư ra, một xấp ảnh dày cộp bên trong như một chiếc búa gõ mạnh vào ngực cô, đẩy cô rơi vào một vùng băng giá lạnh buốt. Những bức ảnh lập tức rơi lả tả ra đất, như những bông hoa tuyết.
Tất cả đều là những bức ảnh khỏa thân của cô không biết được chụp từ lúc nào. Ánh mắt cô trong bức ảnh mơ màng, mái tóc rối tung, nửa say nửa tỉnh, có ảnh thì đang nằm, có ảnh thì đang ngồi trong một chiếc xe.
Chuyện này… sao có thể? Cảm giác thất kinh và sỉ nhục lập tức dâng lên trong đầu cô.
Cô luôn luôn rất cẩn trọng trong mọi hành vi, cử chỉ, sao lại bị người ta chụp những bức ảnh này? Lúc này có tiếng chuông thang máy vang lên, có hàng xóm lên tới nơi. Bảo Lam vội vàng thu dọn đống ảnh trên đất, nhét hết vào túi sách.
Dì Vương hàng xóm chơi mạt chược trở về, cảnh giác nhìn chàng trai xa lạ.
Bảo Lam lấy chìa khóa ra mở cửa bước vào phòng. Phòng khách tối om như mực, không một bóng người. Bảo Lam run rẩy mở túi sách ra, những bức ảnh như một lời nguyền rủa đáng sợ lại xuất hiện…
Chính là cô.
Chính là cô.
Nhưng những bức ảnh này được chụp vào lúc nào? Ai chụp? Cô lục lọi tìm kiếm mọi khả năng trong đầu, Ân Tá tuyệt đối không làm chuyện này, lẽ nào là…
Là lần bị bắt cóc? Bảo Lam nhớ ra
