.
Cô từng nghe người ta nói, nếu có một chàng trai thích bạn, trong ánh mắt của anh sẽ có sự yêu thương, nếu anh ấy không yêu bạn, trong ánh mắt của anh chỉ có dục vọng. Trong giây phút đó, cô nhìn chăm chú vào mắt của anh, cô nhìn thấy… sự yêu thương. Sự yêu thương sâu sắc.
- Bảo Lam, lại đây.
- Dạ?
Cô còn chưa kịp hết kinh ngạc thì đã chạm phải đôi môi mềm mại của anh. Át đi mọi thứ, như một cơn bão cuốn cô vào đó. Vòng tay dịu dàng của anh! Đôi môi ấm áp của anh! Cảm giác an toàn mà anh mang lại… Tất cả, tất cả đều khiến cô ngây ngất, đều khiến cô say đắm.
Cô bị bao vây trong một cảm giác rất mãnh liệt. Cảm giác mà cô chưa từng có, không phải hạnh phúc, không phải nhiệt tình, không phải tình yêu… là một cảm giác an toàn, không cần phải lo lắng, tin rằng mình sẽ được bảo vệ.
Thật bình yên!
- … Em… – Cô lắp bắp đẩy anh ra, chạy nhanh vào căn phòng nhỏ, đóng sầm cửa lại, chui vào trong chăn, trùm kín đầu. Hai gò má cô như vừa bị đổ nước sôi vào, nhưng đôi môi cô còn nóng hơn.
Nhạy cảm, ấm nóng, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng cháy.
Cô dỏng tai lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài, hình như Ân Tá chỉ nằm xuống sôfa rồi không còn gây ra tiếng động nào nữa. Anh ngủ rồi sao? Đàn ông đúng là một sinh vật mãnh mẽ, vừa hôn cô đột ngột xong lại có thể ngủ ngay được. Cô như một con vật bé nhỏ cuộn mình trong chăn, không biết là vì cơn sốt do cảm cúm hay vì nụ hôn của anh, cô dần dần chìm vào hôn mê.
Cả người cô nóng bừng, như một lò than vừa được đốt lên.
Hôm sau, Bảo Lam dậy rất sớm, lắng tai nghe, không còn có tiếng mưa ngoài cửa sổ. Cô xỏ chân vào dép, chạy vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, nhưng khi ánh mắt nhìn thấy mình trong gương, cô hét lên một tiếng hãi hùng – Cô trong gương lại bị biến thành con trai rồi. Nhân lúc Ân Tá còn đang ở phòng ngoài, Bảo Lam vội vã trốn vào trong rồi gọi điện thoại cho Liệt Nùng.
- A lô, Bảo Lam?
- Liệt Nùng… – Cô sửng sốt, giọng nói của cô cũng thay đổi rồi, khàn khàn. – Em lại biến hình rồi, em, em…
- Lại biến thành con trai rồi hả? – Liệt Nùng an ủi cô. – Đừng lo, giờ em đang ở trường hay ở nhà? Anh lái xe qua đón em.
- Vấn đề ở chỗ này. – Bảo Lam ngượng ngùng nói. – Bây giờ em đang ở nhà bạn, anh ấy không biết em biến thành thế này, lát nữa đi ra cửa chắc chắn phải đi qua anh ấy, làm thế nào giờ?
- Bạn. – Liệt Nùng nổi máu ghen. – Con trai hả?
Bảo Lam hơi giật mình.
- Con trai, tóm lại chuyện dài lắm…
- Ồ. – Liệt Nùng hỏi dò. – Em quay lại với Jason rồi hả?
- Sao thế được? Không thể thế được. – Cô vội vã đứng dán lưng vào cửa phòng. Đằng sau cánh cửa, Ân Tá bê một đĩa bánh kem dâu tây đang nhẹ nhàng gõ cửa.
- Bảo Lam? Bảo Lam?
Vội vàng tắt điện thoại, cô thò tay chốt cửa, tim đập mạnh như sắp nhảy ra ngoài.
Làm thế nào? Làm thế nào bây giờ?
Trả lời cũng không được, không trả lời cũng không được. Chết tiệt, bây giờ giọng nói của cô cũng của con trai, hình dáng của cô cũng của con trai, làm sao mà giải thích cho Ân Tá được?
Liệu anh có tin không?
- Bảo Lam? – Thấy bên trong không có động tĩnh gì, Ân Tá bèn mở cửa phòng, nhưng cửa bị khóa ở bên trong.
Hay là cô chưa dậy?
Vậy thì chờ thêm lát nữa, anh đành đặt chiếc bánh lên bàn ăn ngoài phòng khách. Nghe thấy tiếng bước chân bỏ đi của Ân Tá, Bảo Lam lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng…
- Chào! Ân Tá. – An Kỳ vui vẻ bước vào cửa hàng. – Sao hôm nay mở hàng sớm thế? – Thấy đĩa bánh kem trên bàn, cô kinh ngạc reo lên. – Tôi không nhìn lầm chứ? Đây là quà cậu dành cho tôi hả? Ha ha!
An Kỳ cầm chiếc dĩa nhỏ lên, đang định cho bánh vào miệng thì Ân Tá giữ tay cô lại:
- Trong nhà bếp vẫn còn, chỗ này để cho Bảo Lam.
- Bảo Lam? – An Kỳ cau mày. – Cô ấy ở đây hả?
- Ừ.
- Cậu và cô ấy… – Cô chưa bao giờ thấy Ân Tá quan tâm tới một người con gái nào như vậy. An Kỳ vốn là người con gái mạnh mẽ, nhưng lúc này cũng gỡ bỏ lớp mặt nạ của mình, đau đớn hỏi. – Ân Tá, có phải cậu thích cô ấy không?
- Tôi? – Anh kinh ngạc nhìn cô, khẽ cười. – Tiểu Kỳ, thì ra chị cũng nhiều chuyện thế hả?
An Kỳ thấy khuôn mặt anh có gì đó nhưng ngượng ngùng, xấu hổ. Rất rõ ràng, cô đã nói trắng ra bí mật mà người ta không muốn cho ai biết, có hỏi nữa cũng chẳng ra gì. Cô đành chán nản nói:
- Tôi không quan tâm có phải hai người đang yêu nhau không, nhưng nếu Bảo Lam vì chuyện tình yêu mà gây ảnh hưởng tới tiến độ công việc, tôi vẫn cắt lương như thường.
- Đúng là một chủ biên máu lạnh. – Ân Tá cười cô. – Nếu không dịu dàng hơn chút nữa, cẩn thận kẻo không anh chàng nào dám theo đuổi chị.
An Kỳ cúi đầu. Không phải không ai theo đuổi, mà là chờ cậu bao nhiêu năm nhưng vẫn không chờ được ánh mắt nào của cậu. Tình yêu là virut cảm cúm, rõ ràng biết là không thể để bị nhiễm, nhưng rồi vẫn nhiễm.
- Được rồi, lát nữa tôi tới tòa soạn. – Cô lấy lại tinh thần. – Cái nhẫn mà cậu đặt giúp tôi đâu? Cuối tuần tôi làm phù dâu phải dùng tới nó.
Ân Tá nhìn đồng hồ, đã 8 rưỡi rồi.
- Nhẫn ở trong phòng, để tôi gọi cô ấy dậy.
Bốn chữ “gọi cô ấy dậy” như những mũi kim đâm vào tim An Kỳ, đau nhói, cô cắn môi đi sau lưng Ân Tá, giây phút đó, cô