XtGem Forum catalog
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323362

Bình chọn: 8.5.00/10/336 lượt.

ầm người và có “kinh nghiệm” bị người đàn ông mà mình yêu tha thiết bỏ rơi; cũng không phải mọi người đều không cần phải dựa vào bố mẹ khi còn trẻ, luôn dũng cảm, kiên cường. Trắc trở chưa chắc đã là một liều thuốc tốt. Bảo Lam đã dần hiểu ra điều đó trong những khó khăn liên miên, nút thắt trong lòng cũng dần dần lỏng ra…

Ân Tá bảo một nhân viên nữ trong cửa hàng tìm một bộ quần áo ấm áp sạch sẽ cho Bảo Lam thay, còn đích thân pha cho cô một ly ca­cao nóng, đặt vào tay cô.

Cô như một đứa trẻ khó khăn lắm mới nắm được chút hơi ấm, sợ nóng, nhưng lại không nỡ buông tay ra, cẩn thận uống từng ngụm nhỏ. Anh dịu dàng bóp trán cho cô.

- Em bị sốt hả? – Đúng thật, trán hơi nóng. – Đúng là cô nhỏ yếu đuối. – Ân Tá thở dài, lấy ra một viên thuốc giảm sốt đưa cho cô, rồi lại sờ lên má cô, hình như đang lẩm bẩm điều gì đó.

- Bảo Lam là một cô bé cần có người khác thương yêu. – Anh nói. Ánh mắt anh lúc này như ánh mắt của một người anh trai, một người bố. Đây không phải lần đầu tiên Bảo Lam đọc được chữ “bố” trên người anh.

Vì sự chu đáo, dịu dàng và vững chãi của anh không giống như những chàng trai trẻ tuổi khác. Sự dịu dàng của anh là một ly ca­cao nóng, là một câu nói quan tâm, là một chỗ dựa vững chắc. Sự dịu dàng của anh luôn luôn rất hữu hiệu.

Một chàng trai như thế này chắc rất thích hợp để làm chồng.

Trong ánh sáng của buổi hoàng hôn, cô bắt đầu sốt nhẹ, ngốc nghếch nghĩ. Căn phòng trong cửa hàng sô cô la này được bài trí thật là ấm áp, sàn gỗ màu nâu đỏ và những vật dụng trong căn phòng đều tỏa mùi hương thoang thoảng. Cà phê đang sôi ùng ục trong ấm.

Nghe nói tối nay bão đổ bộ về đất liền, các nhân viên trong cửa hàng lần lượt ra về, cả cửa hàng trong phút chốc chỉ còn lại Bảo Lam và Ân Tá.

- Tối nay em ngủ ở phòng bên cạnh. – Ân Tá mở cửa căn phòng bên cạnh, Bảo Lam đi vào trong, thì ra ở đây còn một căn phòng khác, nhỏ hơn, chăn gối ngay ngắn, sạch sẽ, một ngọn đèn nhỏ khiến căn phòng càng trở nên đẹp hơn.

Chờ một chút, chỉ có một cái giường?

- Thế anh ngủ ở đâu. – Bỗng dưng nghĩ tới điều này, hai má cô đỏ hồng.

Ân Tá nhìn ra ngoài trời mưa mù mịt.

- Anh lái xe về, sáng mai tới đón em. Em cứ yên tâm ngủ một giấc đi.

- Một mình em hả? – Lời vừa nói ra, cô đã cảm thấy không ổn. Không ngủ một mình, chẳng nhẽ cô muốn Ân Tá ở lại đây cả đêm? Anh là con trai mà. Nhưng… Nghĩ tới việc phải ở một nơi xa lạ suốt một đêm, ngoài trời thì đang bão, cô lại thấy sợ hãi.

Anh nhận ra sự lo lắng của cô.

- Em sợ hả?

- Dạ… có một chút. – Cô cúi đầu nhìn đôi giày của mình. Gió ngoài cửa càng lúc càng lớn, tiếng cành cây gãy, tiếng biển quảng cáo bị gió thổi phát ra những âm thanh thật đáng sợ.

- Thưa các bạn, tâm cơn bão lần này đã đổ bộ vào đất liền… – Tín hiệu truyền hình trực tiếp trên tivi đột nhiên bị ngắt, màn hình biến thành hàng vạn những điểm nhỏ trắng đen nhấp nháy.

Chắc là dây dẫn bị gió thổi đứt. Bảo Lam bất giác lại lo lắng, lúc này Ân Tá lái xe về nhà liệu có nguy hiểm không? Vừa nãy trên tivi còn cảnh cáo mọi người không nên ra đường.

- Hay là anh ở lại đi? – Bảo Lam nghĩ ngợi. – Anh ngủ ở phòng này đi, em làm phiền anh quá rồi, ngủ ở sô­fa ngoài phòng khách cũng được.

- Ừm, nhóc con ngoan thật. – Ân Tá nhét chiếc gối vào tay cô, đẩy cô tới sát mép giường, người anh áp sát vào người cô.

Gần quá, gần quá!

Có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, trong tiếng gào thét của gió bão, một sự dịu dàng len vào giữa hai người.

Bỗng dưng cô cảm thấy sẽ xảy ra điều gì đó, hai gò má đỏ ửng. Tới lúc định thần lại, Ân Tá đã nhoài người ra sau lấy một cái gối khác, đi ra phòng khách, ngồi lên sô­fa.

- Được rồi, tối nay anh ngủ ở đây. – Anh cười. – Có ca­cao nóng, nghe nhạc và tiếng bão, tiếng mưa, cũng thú vị đấy chứ? Nhóc con, em cũng ngủ đi. Mau đóng cửa vào.

Cô đóng cửa phòng lại, trốn sau cửa cười khẽ.

Bảo Lam lăn lộn mấy vòng trên giường mà vẫn không ngủ được, trong đầu cứ xuất hiện hình ảnh của Ân Tá. Chỉ cần ngoài phòng khách có bất cứ âm thanh nào dù rất nhỏ cũng khiến cô tỉnh dậy. Mãi tới nửa đêm, cô không nhịn được bèn bò dậy, mở hé cửa ra lén nhìn về phía ghế sô­fa.

Ân Tá co mình trong chiếc ghế, ngủ ngon lành.

Thì ra khi ngủ anh toàn co chân lên, giống như một chú cún nhỏ cuộn mình trên ghế, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, không còn vẻ lạnh lùng như thường ngày.

Cô mặc áo ngủ, len lén nhón chân trần tới gần chiếc ghế.

Lần đầu tiên nhìn trộm anh khi ngủ. Lông mi anh thật dài, thật dày, như một đứa trẻ có dòng máu Âu Mỹ trong người. Khóe miệng anh còn một nụ cười, có phải anh đang nằm mơ không?

Có phải… mơ thấy người con gái mà anh thích không?

Người con gái mà Ân Tá thích là ai, như thế nào? Nụ cười trên khuôn mặt Bảo Lam dần dần trở nên méo mó đến tội nghiệp. Người mà Ân Tá thích chắc chắn không phải là đứa con gái phiền phức như cô? Cô bắt đầu suy nghĩ lung tung. Đột nhiên mí mắt Ân Tá thoáng động đậy… Chết rồi, không kịp trốn đi rồi. Bảo Lam ngốc nghếch đứng nhìn Ân Tá tỉnh lại, khóe miệng mấp máy nói:

- Hi, anh tỉnh rồi hả?

- Ừm, không ngủ say được. – Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thăm thẳm