Snack's 1967
Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325953

Bình chọn: 7.00/10/595 lượt.

hông dám

tin anh, anh họ. Nhưng, làm gì có ai không biết cổ phần của ông ấy sẽ thuộc về

anh.”

Hình Nguyên bất giác nắm chặt tay Hàn Hiểu, “Lúc anh tiếp nhận công việc đã nói

rõ...”

“Anh nói thì có tác dụng gì?” Vu Dương lạnh lùng khoanh tay, “Trong mắt con

người đó, ngoài anh ra đâu có coi trọng ai! Tự nhiên tôi động đến anh... chuyện

này đến tai họ sẽ ra sao? Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy trong hai người chúng ta

chỉ có thể có một người quay về. Anh thấy thế nào, anh họ?”

Hình Nguyên nhìn cô ta với vẻ nhạt nhẽo, ánh mắt càng lúc càng trầm tư, “Vì

việc cướp lại quyền quản lý Vu Thị, cô không thể không mượn sự giúp đỡ của thế

lực khác; muốn mượn thế lực của người này cô không thể không dâng tất cả mọi

thứ cho anh ta, ngay cả Thanh Phong cô cũng từ bỏ... Dương Dương, cô thấy có

đáng không?”

Ánh mắt của Vu Dương liếc nhìn Hàn Hiểu nhưng bị người Hình Nguyên đứng chắn,

không nén được lạnh lùng cười, “Đáng hay không đáng có liên quan gì tới anh?”

“Được,” Hình Nguyên kiên quyết gật đầu, quay sang nhìn Mạnh Hằng Vũ, “Anh bắt

cô gái này là vì muốn tôi xuất hiện, bây giờ cô ấy đã không còn giá trị lợi

dụng nữa. Những chuyện còn lại là mâu thuẫn giữa ba người chúng ta, tôi hy vọng

có thể để cô ấy đi.”

“Không được!” Vu Dương nhất quyết từ chối.

Hình Nguyên không để ý đến cô ta, nhìn thẳng về phía Mạnh Hằng Vũ. Mạnh Hằng Vũ

chau mày trầm tư.

“Cô ấy không là gì của tôi, vì thế... hoàn toàn không có gì liên quan đến những

chuyện này,” Hình Nguyên nắm chặt lấy tay cô, chặt đến mức dường như có thể làm

gãy ngón tay cô, “Cô ấy sẽ không nói chuyện này ra ngoài, điều này tôi có thể

bảo đảm.”

Hàn Hiểu cắn môi, nước mắt chảy dài.

“Chuyện này không dễ,” Mạnh Hằng Vũ sờ cằm, miệng nở một nụ cười lạnh lùng và

khiêu khích, “Tôi tốn nhiều công sức như vậy mới bắt được lão hồ ly là anh vào

lưới. Nếu là anh, anh có thể vì một người không liên quan để lại dấu vết gì

không? Anh cũng biết, diệt cỏ không diệt tận gốc không phải là phong cách của

tôi...”

“Anh ba,” Hình Nguyên ngắt lời anh ta, giọng hơi run rẩy, “Anh nhìn mặt cô ấy

xem, anh hãy nhìn thật kỹ! Tôi không tin anh có thể nhìn thấy cô ấy chết trước

mặt anh.”

Hình Nguyên tránh sang một bên để Mạnh Hằng Vũ có thể nhìn thấy khuôn mặt đầy

nước mắt của Hàn Hiểu.

Mạnh Hằng Vũ giật mình, mặt biến sắc.

“Để cô ấy đi,” Hình Nguyên cầm tay Hàn Hiểu, dùng một lực mạnh đến mức như muốn

cô gắn chặt vào xương tủy của mình, giọng điệu trở nên trầm tĩnh như nước,

“Chắc chắn anh ba cũng biết, trên người tôi có hai khẩu GLOCK chưa bao giờ rời

khỏi người. Hôm nay thật không may, cả hai khẩu súng đều nạp đầy đạn. Trình độ

bắn súng của tôi mặc dù không so được với quân sư, nhưng với khoảng cách gần

như thế này, quân sư có thể thắng được tôi hay không... cũng không phải là điều

dễ trả lời...” Anh nhìn Lục Hiển Phong đang đứng trên cầu thang lộ vẻ ngạc

nhiên rồi quay lại nhìn Mạnh Hằng Vũ, “Tôi muốn dùng hai khẩu súng này để đổi

lấy cơ hội được anh ba giơ cao đánh khẽ một lần.”

Hàn Hiểu không chịu đựng được nữa, đá chân Hình Nguyên rồi hét lên thành tiếng

“Ai cần anh phải làm người tốt? Ai cần các anh giơ cao đánh khẽ? Một đám người

hèn hạ!”

Sắc mặt cô xanh tái, mặt mày vô cùng tức giận. Khuôn mặt đầy nước mắt, tóc rối

dính cả lên mặt, cô nhìn Mạnh Hằng Vũ gần như phát điên, “Nếu tôi là Kristy,

nếu tôi là họ hàng với một người vô sỉ như anh, nếu tôi quen biết một người vô

sỉ như anh, tôi thà chết còn hơn!”

Người Mạnh Hằng Vũ hơi run, sắc mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt.

Hình Nguyên ngạc nhiên thất sắc đưa tay giữ lấy miệng cô liền bị Hàn Hiểu cắn

mạnh một cái đau điếng.

Cô cắn tay anh, không hề có ý định từ bỏ. Hình Nguyên không chớp mắt nhìn cô,

vẻ ngạc nhiên trong ánh mắt dần dần chuyển sang yêu thương, dịu dàng và buồn

bã.

Cô cảm thấy vị tanh của máu trong miệng, điều này dần dần làm biến mất những

tức giận trong lòng Hàn Hiểu.

Sau khi tức giận, cảm giác buồn bã và lạnh lẽo tràn ngập trong lòng cô. Hàn

Hiểu cảm thấy tim mình trống rỗng, ngước đôi mắt vô cảm nhìn lên.

Người này là Hình Nguyên, là người có khoảng cách gần nhất và xa nhất với cô

trong thế giới này...

Có một số chuyện xảy ra trong khi cô không hiểu tình hình, sau đó... cô không

biết những việc này có thể ngăn cách họ, trở thành một cái gai không biết làm

thế nào có thể nhổ đi khiến người ta cảm thấy đau đớn trong tận đáy lòng.

“Hình Nguyên,” Hàn Hiểu nấc nghẹn, “Anh là một kẻ khốn nạn nhất trên thế giới

này...”

Thần sắc Hình Nguyên biến đổi khôn lường.

Cuối cùng Hàn hiểu khóc thành tiếng, “... Nhưng, em yêu anh.”

Ánh mắt của Hình Nguyên như có một đốm lửa nhỏ rồi cháy bùng lên. Anh bất chấp

tất cả cúi người, hôn lên môi cô.

Trên mặt cô đầy nước mắt, ngay cả môi miệng cô cũng có vị mặn chát... Hình

Nguyên lưu luyến rời khỏi môi cô, mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô, dường như dồn

tất cả sinh lực của mình vào đó. Đôi mắt đen của anh lúc này giống như bầu trời

đêm, trong đó có những tia sáng lấp lánh và tuyệt đẹp.

Sau đó anh dùng khẩu hình nói một câu.

Từng chữ từng chữ khiến