XtGem Forum catalog
Tình Yêu Khác Thường

Tình Yêu Khác Thường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327583

Bình chọn: 9.5.00/10/758 lượt.

Nhất nhận được tin nhắn này sẽ đến. Nếu kỳ thật giữa bọn họ không có gì……. Trần Dự Sâm cảm thấy mình như ngừng thở.

Thời gian trôi đi rất chậm. Tống Sơ Nhất vẫn chậm chạp không trả lời tin nhắn.

Trần Dự Sâm nhìn chằm chằm điện thoại. Màn hình điện thoại tối dần đi, trở thành một tấm gương bằng thủy tinh. Rùng mình ớn lạnh. Thứ sắp phá vỡ tấm thủy tinh ấy sẽ là tình cảm thanh khiết được che giấu nhiều năm hay là sự không sạch sẽ của nó?

Dường như cả thế kỷ đã trôi qua, màn hình di động đột nhiên sáng lên, hào quang chói mắt. Trần Dự Sâm ngơ ngác nhìn tin trả lời của Tống Sơ Nhất mà không thể hô hấp.

“Quý học trưởng, em không muốn nhắc lại chuyện cũ.”

Không muốn nhắc lại chuyện cũ? Đây là khẳng định hay phủ định? Rốt cuộc cô có dây dưa gì với Quý Phong không? Ngón tay thon dài của Trần Dự Sâm lướt trên màn hình, dùng sức đến mức trắng bệch. Sau một hồi, anh gửi đi hai chữ: “Vì sao?”

Vì sao? Anh thực sự rất muốn biết. Là do anh trở nên nghèo hèn mà Sơ Nhất ngả vào lòng Quý Phong ư? Vậy tại sao cô lại chia tay với Quý Phong? Vì sao sau nhiều năm quyết tuyệt vô ơn bạc nghĩa thay lòng đổi dạ, cô còn có thể nhìn anh mà thất thần, mà gọi tên Thẩm Hàn?

Tống Sơ Nhất chưa trả lời lại. Sự tra tấn của chờ đợi lúc đầu chỉ rất ít, sau lại càng rõ ràng hơn, khi nó lên đến đỉnh điểm, ‘phựt’ một tiếng như dây cung bị đứt, tâm như vỡ tan. Trần Dự Sâm cảm thấy mình như một thằng hề trên sân khấu, ánh đèn phóng đại sự yếu ớt hèn mọn vô hạn của anh.

Ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện, Quý Phong và người nhân viên kia đã trở lại. Trần Dự Sâm cười tự giễu, xóa toàn bộ tin nhắn, đặt điện thoại lên chiếc sạp nhỏ mà Quý Phong vừa ngã xuống.

“Đã để anh đợi lâu.” Quý Phong lịch sự nói.

Trần Dự Sâm lãnh đạm nhìn anh ta một cái rồi liếc nhân viên phục vụ nói: “Còn không mau mang thức ăn lên.”

“Vâng.” Nhân viên phục vụ khúm núm xoay người, ‘a’ một tiếng nhặt chiếc điện thoại trên sạp lên.

“Đó là điện thoại của tôi.” Quý Phong lắp bắp kinh hãi, sao điện thoại có thể rơi từ cặp da ra đây. Hắn cảm thấy rất kì lạ.

“Phó tổng của một công ty lại chỉ dùng một chiếc điện thoại Apple.” Trần Dự Sâm chậc chậc lắc đầu, vươn tay về phía Quý Phong, như là muốn nhìn một cái.

“Tôi làm sao so được với anh.” Quý Phong cười nhạt, không nhìn bàn tay vẫn đưa ra của Trần Dự Sâm mà cất điện thoại vào cặp, hơi trầm tư không truy cứu tại sao điện thoại lại rơi ra.

Trần Dự Sâm cũng không chê cười Quý Phong nữa. Khi người nhân viên phục vụ trở lại sau khi đi ra ngoài gọi người đem thức ăn vào, anh vui vẻ phất tay để họ ra ngoài.

Hai người tràn đầy địch ý ngồi cùng nhau. Quý Phong muốn thử Trần Dự Sâm lại sợ đánh rắn động cỏ. Còn trong lòng Trần Dự Sâm chỉ hận không thể cho Quý Phong một đao, ngay cả những lời khách sáo cũng lười nói. Vì thế cả hai đều im lặng.

Hai người từ nhỏ đều được học lễ nghi dùng cơm, nhai nuốt không tiếng động. Trong phòng bao im lặng đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.

Điện thoại của Quý Phong báo tin nhắn đến, Trần Dự Sâm nhảy dựng lên như bị điện giật, cánh tay vươn qua cái bàn muốn lấy cặp da của Quý Phong. Quý Phong nhanh chóng ngăn cản anh. Người ôn hòa cũng có điểm mấu chốt. Bộ dáng của Trần Dự Sâm cho thấy cô nhân viên đổ rượu lên người mình là mưu kế từ trước, điện thoại là Trần Dự Sâm lấy ra.

“Đưa điện thoại của anh cho tôi.” Trần Dự Sâm hơi nghiêng người, khí thế lạnh thấu xương bao lấy Quý Phong, đôi mắt sắc bén cuồng ngạo.

“Trần tiên sinh muốn cướp của sao?” Quý Phong cười lạnh.

“Đừng ép tôi đánh anh.” Trần Dự Sâm âm trầm nói, vén tay áo lên, từ từ dồn sự dũng mãnh lên cánh tay.

Anh muốn đánh Quý Phong từ lâu rồi. Nếu không phải trước tiên muốn nói chuyện với Tống Sơ Nhất, anh đã ra tay rồi.

Quý Phong nhếch miệng, nhớ lại cái đêm hôm Tống Sơ Nhất chật vật chạy ra là do Trần Dự Sâm dùng sức mạnh, anh cũng muốn đánh Trần Dự Sâm.

Quý Phong hơi lùi về sau, trong lúc Trần Dự Sâm cầm lấy cặp da, một quyền được tung ra.

Trần Dự Sâm không đoán được là anh ta đột nhiên ra tay như vậy, nhưng phản ứng cũng không hề chậm. Khéo léo né sang một bên, lui về sau rất nhanh rồi cầm chiếc trà kỷ hung hăng ném về phía Quý Phong.

Sau khi lên đại học, Trần Dự Sâm tuấn lãng thân thiện, giờ lại khỏe khoắn biết võ, lại từng được cha chỉ dạy nên công phu quyền cước không tồi. Con nhà giàu vì đề phòng việc bị bắt cóc tống tiền đều có học võ. Quý Phong bình thường không hề thể hiện, thực ra hắn đã là đai đen.

Kỹ năng điện ảnh kinh tâm động phách đang được trình diễn. Trong phòng bao vang lên tiếng đánh nhau kịch liệt, tiếng thở mạnh và tiếng bát đũa bàn ghế va chạm. Hai người đàn ông sức lực tương đương, không ai nhường ai. Ở bên ngoài, khi quản lí gấp đến độ sắp gọi người vào ngăn cản, Trần Dự Sâm tung một quyền vào ngực Quý Phong, Quý Phong lùi vài bước đụng vào vách tường rồi trượt chân.

Quả nhiên là đánh một trận mới đã. Trần Dự Sâm cảm thấy nỗi uất nghẹn trong lòng nhiều năm như được giải tỏa, tự nhiên thoải mái cầm cặp da của Quý Phong lên.

Tên người nhắn là Mẹ. Trần Dự