rồi cô nhất định sẽ mời lại anh lần nữa đến nhà dùng cơm. Chị Như đã nói rất
nhiều lần là chị có thể cho cô mượn tiền để trả lại anh.
Trong
khi Tố Tố vẫn còn đang mải suy nghĩ, thì từ bên cạnh bỗng có một chiếc
xe chậm rãi tiến đền gần, chỉ cần khẽ liếc mắt một cái cô liền nhìn thấy một màu đỏ tươi, tâm không khỏi nhảy dựng lên, sao đột nhiên lại xuất
hiện rồi? Tố Tố do dự định giả bộ không thấy mà xoay người rời đi, thì
cửa xe đã mở ra, Chung Bình liền xuống xe.
“Tố Tố.” Lúc này Chung Bình đã đứng trước mặt cô.
Nghe anh gọi, Tố Tố cố bình ổn tâm trạng của mình, mỉm cười nhìn anh, “Xin
chào.” Ngoài việc chào hỏi ra, trong đầu cô chả có chữ nào để nói thêm
nữa.
“Chờ A Cường sao?” Chung Bình liếc mắt nhìn bốn phía, nhẹ nhàng hỏi.
“Ừ, anh ấy sẽ tới ngay.” Tố Tố vừa trả lời trong lòng vừa bắt đầu thấy khẩn trương, A Cường sao còn chưa đến nữa?
“Tôi có việc tìm em.” Chung Bình bỗng dưng tiến lên phía trước vài bước, đứng ngay sát cạnh cô, nhẹ nhàng nói.
Tố Tố cố kiềm chế để mình không lui ra phía sau, “Chuyện gì vậy?”
Chung Bình im lặng nửa giây, “Lên xe trước đã.” Nói xong, liền đi qua mở cửa
xe để cho cô ngồi lên. Tố Tố khẽ nắm chặt bàn tay lại, “Bây giờ ư? Tôi
còn phải chờ A Cường.” A Cường, anh như thế nào còn chưa đến? Tố Tố điên cuồng gào thét ở trong lòng. Giống như đáp lại với lời kêu cứu của cô,
thanh âm quen thuộc kia đột nhiên xuất hiện, A Cường đang đi xe máy đến
gần đây.
Trái tim đang buộc chặt của cô cuối cùng cũng có thể
được buông lỏng một chút, cao hứng vẫy tay với A Cường, “A Cường.” Cô
chưa bao giờ nhìn thấy anh ấy mà vui vẻ như lúc này.
Lâm Vĩ Cường vừa đến đã nhìn thấy Chung Bình, sắc mặt khẽ đổi, nhanh chóng đến bên
cạnh Tố Tố rồi đỗ xe lại, “Xin chào, bác sĩ Chung.” Anh ta dù sao cũng
là ân nhân cứu mạng của Tố Tố, dù anh không thích cũng vẫn phải giữ phép lịch sự.
Chung Bình mỉm cười gật đầu, “A Cường, đã lâu không gặp.”
A Cường không trả lời chỉ nhanh chóng kéo Tố Tố lại, ý tứ tuyên bố vô cùng rõ ràng.
Chung Bình nhìn thấy, nháy nháy mắt rồi cười, “A Cường, tôi tìm Tố Tố có chút việc, tí nữa sẽ lại đưa cô ấy về”
“Chuyện gì?”A Cường tự nhiên thốt ra, cũng không biết là mình đã tự tiện thay
Tố Tố mở miệng trước. Chung Bình nhìn Tố Tố, vẻ mặt cô không chút thay
đổi, không nói tiếng nào. Chung Bình khẽ cười, “Là một chút việc tư,
không tiện nói cho cậu biết.”
A Cường biến sắc, nhìn về phía Tố Tố, Tố Tố tim đập loạn nhịp, lắc lắc đầu với anh ra vẻ mình không biết,
Chung Bình nhíu mi lại, vẻ mặt cô đơn, khẽ thở dài nói, “Tố Tố, tôi thật sự có chuyện muốn tìm em.”
Tố Tố nhìn ánh mắt khẩn cầu của anh, lại thấy A Cường đang khẩn trương
nhìn cô, nhất thời có chút do dự. Sau đó Chung Bình chỉ bình tĩnh nhìn
cô, Tố Tố đành mở to mắt, khẽ nói với A Cường, “A Cường, ngại quá. Chung Bình chắc là có việc rất gấp muốn gặp em.” A Cường nhìn Chung Bình vẫn
khí định thần nhàn thì trong lòng nổi lên chút buồn bực, anh ta đã chắc
chắn rằng Tố Tố sẽ đi cùng với anh ta. Lại nhìn thấy vẻ mặt khó xử của
Tố Tố, anh cũng có chút không đành lòng, liền tiến lên khẽ kéo lại chiếc mũ của cô, nắm tay cô cười nói, “Không sao, về nhà nhớ gọi điện thoại
cho anh.” Tố Tố cảm kích gật gật đầu.
Chung Bình nhìn thấy hai
người họ diễn trò dịu dàng thắm thiết trước mặt mình, thì không khỏi có
chút bực mình, lại xoay người mở cửa ra ý giục cô lên xe. Tố Tố buông
tay của A Cường rồi ngồi vào bên trong, Chung Bình nhìn A Cường gật đầu
một cái rồi cũng nhanh chóng ngồi vào trong lái xe rời đi.
A
Cường nhìn bóng dáng chiếc xe màu đỏ đã rất nhanh biến mất, cái cảm giác nói không nên lời bỗng nhiên lan tràn cả lồng ngực, Chung Bình đối với
Tố Tố rốt cuộc là có ý định gì đây?
–
Chung Bình chở Tố Tố ra bờ sông, rồi chậm rãi dừng xe lại
Tố Tố kìm nén sự khẩn trương trong lòng mình, cố gắng mỉm cười hỏi, “Anh tìm tôi có chuyện gì?”
Chung Bình quay mặt lại nhìn cô, “Tố Tố, tôi muốn nhờ em đi gặp bà, bà rất muốn gặp em, làm ơn đi.”
Tố Tố cả kinh, bà ư? Bà làm sao vậy? “Anh không có nói qua quan hệ thật sự của chúng ta với bà à?” Không phải sớm bảo anh nên tìm lý do để giải
thích cho bà sao? Cô không thể nào sẽ giả làm bạn gái của anh để lừa bà
lẫn nữa được.
“Chính là vì nói ra, nên mới phiền.” Chung Bình vô
cùng nhức đầu thở dài một cái, làm cho trái tim Tố Tố không khỏi co thắt lại, như bị buộc chặt ở trên cao vậy, cô khẩn trương hỏi, “Phiền gì
vậy?”
“Tôi nói với bà là chúng ta chia tay, bà tức đến mức mắng
tôi bất hiếu, bảo là một cô gái tốt như em mà lại không biết quý trọng.” Chung Bình vừa ảo não vừa nhìn Tố Tố, mà Tố Tố bị anh nhìn chăm chú như vậy thì cảm thấy không được tự nhiên, chỉ có thể đảo mắt nhìn ra ngoài
cửa sổ. Căn bản quan hệ của bọn họ cũng không phải như vậy, anh đáng nhẽ vẫn nên giải thích rõ ràng với bà chứ. Chung Bình tiếp tục nói, “Tôi
nói là đã cố gắng, kết quả không cẩn thận lại lộ ra cả chuyện em bị
thương nằm viện nói ra, bà nghe xong vừa đau lòng vừa mắng tôi nhẫn tâm, bà tưởng tôi ghét bỏ em hiện giờ nên mới chia tay với em.”
Tố Tố trong lòng quýnh