Old school Swatch Watches
Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328054

Bình chọn: 7.00/10/805 lượt.

Chung Bình vừa nói vừa cười, rồi cù cô, cù đến mức cô vùi hẳn đầu ở trong ngực anh khanh khách cười khẽ.

Trên máy bay, ngập tràn tiếng cười ngọt ngào của hai người.



Hai người họ vừa mới về đến nhà, hành lý còn chưa kịp sắp xếp xong xuôi, điện thoại đã vang lên. Tố Tố kinh ngạc nhìn Chung Bình, không biết là ai đây?

Hoá ra là điện thoại của mẹ Chung, tối hôm qua ở khách sạn Chung Bình đã gọi điện về nói giờ bay, mẹ anh đã tính toán thời gian để gọi điện tới. Bà bảo ngày mai hai người nhớ về nhà ăn cơm, Chung Bình đồng ý, sau đó hỏi thăm sức khoẻ của bà rồi mới cúp máy.

Tố Tố rửa mặt, thay đổi quần áo đi ra, nghe thấy anh cười liền hỏi, “Bà có khoẻ không?”

“Rất khoẻ, nhưng nghe mẹ nói mỗi ngày bà đều nhắc bảo nhớ em.” Chung Bình cười đến cực kì xấu xa, anh đi tới chỗ cô, hai bàn tay xoa nắn mặt cô. Tố Tố buồn bực nhìn anh, “Nhớ em?” Không phải bà thương anh nhất sao, sao có thể nhớ cô được.

Chung Bình ôm lấy thắt lưng cô, chóp mũi khẽ ngửi được mùi sữa rửa mặt thơm nhàn nhạt, “Anh có thể đoán được ngày mai bà gặp em câu đầu tiên nói sẽ là gì?” Tố Tố càng mơ hồ, khẽ nghiêng đầu đợi anh tiếp tục. Chung Bình cười đến cực kì quỷ dị, đôi mắt cũng híp lại thành một đường chỉ, bàn tay khẽ vuốt ve xuống, vòng vo ở phần bụng dưới của cô, “Nhất định sẽ hỏi em đã có thai chưa?” Xoạt, mặt Tố Tố lại đỏ như một chiếc đèn lồng được đốt lên, đỏ bừng bừng, xấu hổ lẩm bẩm, “Sao có sớm vậy được.”

Chung Bình vui vẻ cười to, ôm cô chặt hơn, “Có con trước khi em phẫu thuật lại ư, anh cũng không muốn phiền phức như thế, mà chồng em khoẻ mạnh như vậy, làm em mang thai có gì khó khăn sao?” Tố Tố đỏ mặt quay đi chỗ khác, anh thật không biết xấu hổ gì hết, sao có thể tự nói mình mạnh cơ chứ. “Không phải từ lần trước anh đã hỏi em chu kì kinh nguyệt sao? Thật ra, anh có tính qua rồi, mấy ngày đầu của tuần trăng mật vừa lúc trong khoảng thời gian an toàn của em, mấy ngày sau mới phải dùng đồ bảo hộ.” Tố Tố giờ mới hiểu vì sao mấy ngày sau đó toàn ở thời khắc quan trọng nhất anh sẽ dừng lại dùng bao. Lúc đó cô còn có chút nghi hoặc, nếu như anh chưa muốn có con, thì vì sao vài ngày đầu lại có thể không kiêng nể gì cả, thì ra là thế.

Tố Tố đỏ mặt chu cái miệng nhỏ nhắn lên trừng anh, “Anh lúc nào cũng tự quyết định.” Tâm ý của anh có lúc sẽ khiến cô ngạc nhiên và hạnh phúc, có lúc lại làm cho cô không biết phải làm sao, giống như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anh, mà cô chỉ có thể bị động mà tiếp nhận tất cả.

Chung Bình sợ run một giây, ôm sát cô, “Em giận à?” Anh vốn theo thói quen chuyên chế một chút, mọi người ở nhà đều nghe anh, trước đây cùng với những người khác qua lại, bọn họ cũng đều nghe anh. Nhưng từ khi quen với Tố Tố, anh luôn cẩn thận lấy lòng cô, cho nên mới không khiến cô cảm thấy cái tính đó của mình. Còn bây giờ đã kết hôn rồi, anh bất tri bất giác lại muốn giữ vị trí chủ đạo một chút, hơn nữa anh không muốn cô phải suy nghĩ quá nhiều, nên có một số việc không muốn thương lương với cô mà tự quyết định luôn, không nghĩ rằng lại khiến cô bất mãn thế này.

Tố Tố mím môi lắc đầu, ngón tay đang đặt trước ngực anh nhẹ nhàng vẽ vài vòng, “Em mong anh về sau nếu làm gì đều có thể nói cho em biết, em….” Cô cắn môi, ngượng ngập nói, “Em muốn chia sẻ mọi thứ với anh.” Cô không chống đối lại mọi sự sắp xếp của anh, nhưng cô càng hạnh phúc hơn nếu được cùng anh sẻ chia mọi việc, cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết mọi thứ.

Chung Bình ra sức gật đầu, “Tố Tố, là anh không tốt. Anh không nên thay em….quyết định, sau này anh sẽ hỏi trước ý kiến của em.” Anh sợ mình không đủ tốt với cô, sợ cô lại nhát gan thêm một lần nữa, cho nên anh chỉ có thể nghĩ hết tất cả những thứ tốt cho cô, nhưng vì thế mà anh lại quên mất phải tôn trọng quyền quyết định của Tố Tố.

Tố Tố nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, nhanh chóng ôm chặt anh lại, “Em không trách anh, đừng để tâm.”

Chung Bình hôn lên mặt cô, “Tố Tố, không cần phải giấu mình, thỉnh thoảng anh thích em mạnh mẽ như vậy.” Có lẽ vì quá đỗi quý trọng nên mới khẩn trương đến vậy, anh với cô đều giống nhau.

Tố Tố cắn môi, đôi mắt cong lên cười làm nũng, “Vậy anh muốn ở nhà ăn mì hay là ra ngoài ăn?” Đột nhiên cô muốn làm gì đó cho anh ăn, nghĩ như vậy cô lại cảm thấy vui. Chung Bình không chút nghĩ ngợi liền trả lời, “Mì đi.” Anh muốn ăn đồ ăn do cô tự tay làm. Tố Tố mỉm cười, nhón chân hôn lên mặt anh một cái, rồi đẩy anh vào trong thay quần áo, còn mình thì đi xuống bếp.

Ăn xong, Tố Tố mới chợt nhớ tới một việc, cô đứng trong phòng bếp gọi anh, “Chung Bình, điện thoại của em anh để ở đâu?” Chung Bình đang ở trong phòng sắp xếp hành lý, liền nói vọng ra, “Ở tủ đầu giường.” Nói xong, anh đã đi tới lấy ra điện thoại của hai người, bắt đầu khởi động cả hai máy, tiếng tít tít kêu liên tục, điện thoại của hai người bị từng tin từng tin ập tới gần như muốn bể ra, Tố Tố nghe được tiếng liền vội vàng rửa sạch sẽ xong bát đĩa, nhanh chóng chạy vào trong phòng, “Xem đi, chỉ vì anh không mang theo điện thoại đấy, nhất định là có rất nhiều người tìm.” Chung Bình đưa điện thoại cho cô, “Cũng