ợc đóng vai đó”.
Cái này có thể được gọi là kì tích không? Tôi đứng lên, anh ta lại xoay sang chỗ khác trở lại cái bàn góc bên kia, tiếp tục làm việc.
Tôi đột nhiên hỏi : “Trang tiên sinh, bức tranh treo ở đó có phải là của Georgia O’keeffe* không? Bông hoa sen đó rất đẹp”.
*Georgia O’keeffe : sinh ngày 15 tháng 11 năm 1887 mất ngày 6 tháng ba năm 1986 là một họa sĩ người Mĩ. Bà ấy nổi tiếng nhất là về những bức tranh khổ lớn vẽ những bông hoa nở bung nhìn rất gần, như là soi qua một cái kính lúp.
Anh ta ngẩng đầu, có chút kinh ngạc : “Đúng vậy, cô cũng thích bà ấy à?”.
“Ừm”, tôi nói : “Bà ấy vẽ hoa tuy rất lớn nhưng không mất đi vẻ diễm lệ, cũng như người phụ nữ dù như thế nào cũng không thể che giấu được vẻ đẹp của mình”.
Anh ta cười cười. Tôi lặng lẽ lui ra ngoài. edited by: Trà Vô Vị
beta: Hạo Nguyệt & Phong Tuyết
Trên đài thiên văn tối nay có rất nhiều cặp tình nhân. Đài thiên văn vốn là nơi khá lãng mạn nhưng chưa bao giờ lại đông đúc như thế này. Mọi người đổ xô về đây cứ như có một tay đạo trưởng nào đó đang lập đàn làm phép vậy.
Thái Nhiên đang nằm trên một bãi cỏ nhỏ, khá sạch sẽ, chẳng biết cậu ta đang ngắm sao hay đang ngủ nữa. Mà cũng có thể là cậu ta đang nằm đấy, suy nghĩ về những triết lí nhân sinh, đạo lí làm người.
Ở nơi vắng vẻ thế này thường dễ xảy ra mấy chuyện cướp của giết người, rất nguy hiểm. Không biết cậu ta nghĩ gì trong đầu mà lại nằm đây. Cậu ta ngồi dậy phủi phủi vạt áo hình như là không muốn nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa.
Tôi đi vòng qua rồi ngồi xuống phía sau cậu ta, cậu ta cũng chẳng có phản ứng gì.
Tôi cười cười : “Hôm nay tôi đã cãi nhau một trận ầm ĩ, cậu biết tại sao không?”.
Cậu ta gục đầu xuống, im lặng.
Tôi ngẩng đầu lên, ngước nhìn bầu trời. Bầu trời tối nay rất đẹp, có thể thấy rõ rất nhiều ngôi sao đang lấp lánh.
Thời tiết đẹp như vậy thực sự rất hiếm. Tôi thở dài nói : “Hôm nay là đêm thất tịch*. Trời chuyển lạnh rồi, cuối cùng mùa hè cũng đã trôi qua”.
*đêm thất tịch: mồng bảy tháng bảy hàng năm, ngày Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau
Cậu ta vẫn im lặng.
Tôi đằng hắng mấy cái, lấy giọng bắt đầu ngâm thơ :
“Điều điều khiên ngưu tinh, kiểu kiểu hà hán nữ.
Tiêm tiêm mạc tố thủ, trát trát lộng ky trữ.
Chung nhật bất thành chương, khấp thế linh như vũ.
Hà hán thanh thả thiển, tương khứ phục kỉ hứa. . .
Hậu diện thị…”.
Cậu ta quay đầu, thì thầm : “Doanh doanh nhất thủy gian, mạch mạch bất đắc ngữ”.
(Dịch thơ:
Sao thiên ngưu xa xôi, sông Ngân Hà sáng trong.
Bàn tay nhỏ và dài trắng nõn tìm miếng trát* chuẩn bị viết thư
Suốt cả ngày không viết được nổi một chữ, nước mắt rơi như mưa
Ngân Hà lặng sóng mà nông, đâu có cách biệt mấy…
Một dòng nước dịu dàng, câu yêu thương không thể thốt nên lời.
*trát: miếng gỗ nhỏ và mỏng dùng để viết chữ thời xưa)
Tôi xoa xoa đầu cậu ta, mái tóc hơi ẩm, chắc là nằm đây cũng khá lâu rồi. Tôi dỗ dành : “Về đi, không còn sớm nữa đâu, sáng mai cậu còn phải quay phim nữa đấy”.
“Họ còn cần em sao?”, cậu ta hỏi.
Tôi nói : “Tôi còn tưởng cậu sẽ nói: “Em không quay lại chỗ đó nữa đâu” chứ ”.
Thái Nhiên xích lại gần tôi, vẻ mặt buồn bực : “Chị Liên, em biết sai rồi, nhưng em không khống chế được cảm xúc của mình lúc đó”.
Chắc bị tôi khích nên cậu ta mới nói như vậy, một lát sau lại im lặng. Cáu gắt như thế, rõ ràng cậu ta vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Tôi thở dài nói : “Nói thật, tôi không thể ngờ được cậu lại là con trai của Thái Tu Viễn”.
Cậu ta cười khổ : “Không ngờ còn có người nhớ đến ông ấy”.
“Sao cậu lại nói thế?”, tôi nói : “Bố cậu là một huyền thoại đấy. Tôi vẫn còn nhớ như in từng lời thoại của ông ấy trong bộ phim “Gió lửa hận thù”. Ông ấy luôn mặc một cái áo bành tô đen, mũ kéo sụp xuống. Tôi nhớ rõ nhất hình ảnh cuối phim, lúc ông ấy ôm xác của nữ chính mất hút giữa ngã tư đường tràn ngập khói súng”.
Tôi hưng phấn đứng lên. Lúc đấy tôi còn nhỏ, giống như những cô gái cùng tuổi khác, hay mơ mộng về tình yêu, nhìn thấy Thái Tu Viễn là nghĩ rằng trên đời này chắc không còn người nào đẹp trai, tài giỏi hơn ông ấy. Dù khi đó chỉ mới mười mấy tuổi đầu mà tôi đã có quyết tâm sau này lớn lên nhất định phải lấy được một người như Thái Tu Viễn.
Haiz… Nhưng cuối cùng ông ấy cũng không xuất hiện trên màn ảnh nữa.
Thái Nhiên thấy ánh mắt long lanh cùng với điệu bộ mê đắm của tôi, nhận ra được suy nghĩ của tôi thì nổi cáu.
“Chị thì biết cái gì?”, cậu ta hừ lạnh một tiếng. Chưa bao giờ cậu ta dám dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với tôi, hôm nay lại dám nói thế, tôi thấy không quen, có cảm giác sờ sợ.
“Chị chẳng biết gì hết. Chị có biết ông ta là loại người như thế nào không? Ông ta chẳng qua cũng chỉ là một tên thợ sửa ống nước thôi. Trong một lần dọn dẹp kho hàng, bọn họ tình cờ phát hiện ra, giống như tìm được một vật cũ rích bám đầy bụi bẩn mà vẫn còn giá trị sử dụng. Số ông ta may mắn, được bọn họ tạo cơ hội cho đi diễn xuất. Bản chất ông ta vẫn như trước, chỉ là một thằng công nhân thôi, làm diễn viên hay đại minh tinh gì đó hoàn toàn không có khả năng. Như một ngôi sao băng vậy, xuất hiện, chợt lóe rồi chớp m