gục này đều ước gì có thể tìm được nhược điểm của hắn để đi tranh công lĩnh thưởng.
Vì thế sự tiếp xúc trước mắt, mỗi một giây đều làm cho hắn đau khổ. Mãi cho đến khi nàng nhẹ nhàng đưa một viên thuốc vào cổ họng hắn, hắn mới thanh tỉnh lại. "Nàng vào bằng cách nào?" Giọng nói hắn rất thấp, sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nàng chần chờ không trả lời. Hắn lạnh giọng hỏi một lần nữa, nàng viết trên tay
hắn "mười người", sau đó cai ngục liền vào giục nàng đi: "Mau đi ra! Mau đi ra! Ngươi có muốn chết thì đi chết một mình đi, bọn ta còn chưa muốn chết đâu, Tuy người ta nói chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, nhưng làm gì có ai lại muốn đi tìm chỗ chết chứ."
Nàng đứng dậy bước đi, Nam Cung vào lúc nàng bước ra khỏi cửa lao, liền quay thân đi.
Người ở Trung Nguyên cuối cùng cũng đến đây, Nguyệt U Lâu tổn hao rất nhiều nguyên khí, căn bản không thể chống lại, nhưng Hạ Hoài Chi có cách của hắn.
Hắn đến nhà lao đưa Nam Cung Ngạo đi đến phòng cách vách của hắn.
Toàn thân bị điểm hơn mười đại nguyệt, mặt Nam Cung Ngạo vẫn như cũ không thay đổi một chút nào, giả vờ như không có chuyện gì không phải việc khó, hắn nghĩ như vậy .
Nhưng tối hôm đó, Ly Nhi tóc tai bù xù từ phòng Hạ Hoài Chi chạy ra, vẻ mặt đẹp đẽ tinh tế nay thay bằng vẻ hoảng sợ, tiếng khóc của nàng thê lương, liều mạng gõ cửa phòng Nam Cung Ngạo.
Nam Cung Ngạo mặc cho nàng nhào vào lòng hắn, nàng chỉ khóc, nói không ra lời. Nam Cung Ngạo lạnh lùng nhìn, cho đến khi Hạ Hoài Chi đến kéo nàng đi, nàng gắt gao nắm lấy tay của hắn, nhìn hắn cầu xin: "Cứu ta, cứu cứu ta."
Hạ Hoài Chi cười lạnh kéo nàng đi, trên tay nàng nhiều mảnh xanh tím loang lổ. Hạ Hoài Chi nhanh chóng gỡ tay nàng ra khỏi tay hắn. Nàng vẫn như cũ tha thiết cầu xin, đột nhiên cúi đầu gọi khẽ: "Nam Cung Ngạo."
Ngữ điệu kia tốc độ rất chậm, cũng vô cùng rõ ràng.
Nam Cung Ngạo ngay cả mi mắt cũng không nâng lên một chút, mãi đến khi Hạ Hoài Chi nắm tóc nàng kéo nàng vào phòng, hắn mới bình tĩnh đi vào phòng, bình tĩnh đóng cửa phòng, sau đó bình tĩnh dựa lưng vào cửa, rồi tĩnh đứng như vậy qua một đêm.
Thỏa thuận cuối cùng cũng đạt thành. Trong vòng năm mươi năm, Ám Nguyệt U Lâu và trung nguyên không xâm phạm lẫn nhau. Ám Nguyệt U lâu thả gia tộc Nam Cung
bảy người cùng Nam Cung Ngạo vì toàn bộ anh hùng trong giang hồ hi sinh chính mình.
Khi Nam Cung Ngạo nghe tin tức này, thản nhiên nói: "Còn có một người."
Hạ Hoài Chi cười mỉa trêu tức: "Nam Cung thiếu gia, ngươi đi lần này nhất định sẽ là minh chủ Trung Nguyên, mang theo một cái thi yêu trở về, ta thật tò mò muốn biết toàn bộ nhân sĩ võ lâm sẽ nghĩ thế nào."
Ánh mắt Nam Cung Ngạo đỏ rực, từng chữ từng chữ một nói: "Còn có một người." Hạ Hoài Chi thu lại nụ cười: "Không có khả năng."
"Nam Cung Ngạo, ngươi trước tiên nên tự cứu mình rồi mới nên nghĩ đến chuyện khác!" Hạ Hoài Chi phủi tay áo bước đi, Nam Cung Ngạo từng nét từng nét khắc ba chữ Hạ Hoài Chi trong lòng, một bên khắc một bên đổ máu.
"Ngày mai sẽ đi, Nam Cung thiếu chủ còn gì muốn nói không?"
Nam Cung Ngạo cúi đầu không nói, Hạ Hoài Chi cười đến tàn khốc: "Nam Cung huynh đừng nói ta đối với ngươi không tốt, đợi đến lúc ngươi gần đi, ta sẽ cho nàng ở cùng ngươi một đêm. Có điều là đừng cố gắng đem nàng đi, uyên ương bỏ mạng không phải là một cái kết hay đâu”.
Đêm hôm đó, Nam Cung Ngạo lần nữa được gặp nàng. Lưu thẩm đích thân dắt tay nàng đi vào, giúp nàng ngồi lên giường của hắn, Nam Cung Ngạo mặt biến sắc, gọi một tiếng Ly Nhi, nhưng nàng không có phản ứng. "Sao lại ra nông nỗi này?"
"Lưu Phủ nói, e là do máu tụ chèn ép lên não, hiện tại phản ứng của nàng rất chậm." "Ta hỏi ngươi vì sao lại ra thế này!!"
"Chủ nhân dùng bình hoa đánh." Ngữ khí của Lưu thẩm mang theo một chút không kiên nhẫn, trong lời nói có ý như ngươi có tư cách gì hỏi ta, ngươi có bảo vệ được nàng đâu.
Nam Cung Ngạo ở trước mặt nàng thân thiết cúi xuống, ôn nhu vỗ về mặt nàng nhẹ nhàng gọi: "Ly Nhi?"
Ly Nhi dời ánh mắt, nhìn hắn thật lâu thật lâu, mới chậm rãi cất tiếng gọi: "Nam Cung Ngạo."
Nam Cung Ngạo mỉm cười, cười đến băng chảy tuyết tan, nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời, hắn kéo nàng vào lòng, ôn nhu xoa mắt nàng nói: "Đúng vậy, ta là Nam Cung Ngạo, là ta đây."Hắn vừa nói vừa cười. Lưu thẩm ngạc nhiên nhìn nam nhân này từ nhỏ đã kiệt ngạo bất tuân, không ngờ lại có thể nở nụ cười tươi mát như từng giọt mưa rơi xuống với một nữ nhân, bà chỉ có thể thở dài một tiếng, yên lặng đóng cửa rời đi. Nam Cung Ngạo cứ như vậy ôm nàng, hai người đều không ngủ, nhìn mặt trời chầm chậm nhô lên, Nam Cung Ngạo bỗng nhiên không muốn nó mọc lên, thời khắc đó thậm chí còn có thể khiến hắn quên đi nữ nhân băng lạnh kia. Trước kia hắn chỉ muốn khi còn sống chứng minh cho nàng ta thấy. Nhưng vào giờ phút này, hắn hi vọng có thể mãi như vậy mà ôm người này trong vòng tay, vĩnh viễn không cần hừng đông, vĩnh viễn không cần rời đi, vĩnh viễn.........vĩnh viễn không cần tỉnh lại.
Hắn hôn lên môi, lên mặt của nàng, vết thương loang lổ trên đó khiến hắn không dám nhìn, hắn sợ.......sợ chính mìn