hông nghĩ tới ở trên thương trường lão thị cùng người ta tính toán chi li – sát thủ Nhậm Chi Giới thế nhưng sẽ đối với một nữ nhân xuất thủ hào phóng như vậy, xem ra hắn đối với người này vài phần kính trọng .
chương 1.2
Đi ô tô trở lại chi nhánh xí nghiệp Khuyết thị ở Newyork, Khuyết Lạc mới đưa tay xé băng dính ngoài miệng nữ nhân kia, bàn tay liền bị cô hung hăng cắn một cái, làm hắn đau đến nhíu mày, bàn tay giơ cao lên liền đẩy cô sang một bên.
“Đáng chết! Cô đang làm gì vậy!”
Đôi mắt trong suốt của Lam Lăng bùng lên ngọn lửa, mặc dù bị giam giữ ở trên thuyền đã lâu, cô ăn không ngon ngủ không yên, nhưng ý chí muốn sống đã chiến thắng thân thể vô cùng suy yếu của cô.
Cô không thể để cho người ta xâm phạm thân thể của cô! Thà chết chứ không chịu khuất phục!
“Thả tôi ra!” Cô nói tiếng Trung, mặc dù nơi này là Newyork, nhưng cô nhìn người đàn ông này mắt đen tóc đen, chắc hẳn sẽ phải hiểu.
“Cô nói tiếng Trung?” Khuyết Lạc cười cười, duỗi tay ra, đem cô ôm vào trong ngực, “Vậy rất tốt, Khuyết Lạc tôi thích nhất là Đông Phương mỹ nhân, nhất là Đông Phương mỹ nhân nói tiếng Trung, chúng ta còn được gọi là đồng bào đấy, từ đâu tới?”
“Đài Loan.”
“Đài Loan?” Khuyết Lạc nhướng nhướng mày, “Trị an ở Đài Loan đã tồi tệ đến mức buôn bán người sao? Thật là khiến người ta kinh ngạc.”
“Tôi bị bắt cóc, chỉ cần anh thả tôi. . . . . .”
“Đừng nói với tôi cái gì là nhân nghĩa đạo đức, mỹ nhân, Khuyết Lạc tôi cũng không phải là thiện tâm nhân sĩ gì, cũng không có quá nhiều lòng đồng cảm.” Khuyết Lạc vừa nói đã đem cả người cô đè trên tường, cúi người muốn hôn cô, chưa kịp thưởng thức đôi môi của cô, hắn đã ngửi thấy mùi vị tanh tanh của máu, cô dám cắn môi hắn..
Hắn nổi giận, bàn tay to chợt giữ chặt cổ của cô, “Tính khí của tôi cũng không phải quá tốt, nữ nhân, cô tốt nhất nghe lời một chút, nếu không tôi sẽ cho cô muốn sống không được, muốn chết không xong!”
“Tôi sẽ không để cho anh đụng vào tôi, trừ phi tôi chết!”
“Cô là do tôi tốn một trăm ngàn Đô-la mua về, không để cho tôi đụng cô? Trong đầu của cô giả bộ cái quỷ gì đó?”
“Xin anh, được không? Xem chúng ta đều là người Trung Quốc, tha cho tôi một mạng đi, tiền tôi sẽ cộng thêm vào lãi trả lại cho anh, chỉ cần anh thả tôi đi, đại ân đại đức của anh tôi nhất định suốt đời khó quên. . . . . .”
“Đủ rồi! Tôi không có hứng thú nghe cô nói nhiều. Cởi quần áo ra!” Khuyết Lạc mất đi tính nhẫn nại,dựa vào bức tường, thân thể cao lớn nhìn cô, hai tay đút trong túi quần.
“Không!” Lam Lăng có chút sợ nhìn của hắn, hai tay giữ chặt lấy áo mỏng trước ngực.
“Cô thà bị cường bạo cũng không nguyện ý ngoan ngoãn phối hợp?” Khuyết Lạc nhíu mày, cho tới bây giờ hắn chưa từng gặp qua nữ nhân nào nhìn thấy hắn mà không nịnh nọt, quỳ gối như cô.
“Anh quả thực là mặt người dạ thú! Đeo cà vạt mặc tây trang, lại làm hành động xấu xa bẩn thỉu, đồ hạ lưu vô sỉ hèn hạ. . . . . . A!” Lam Lăng còn chưa mắng xong, Khuyết Lạc đã đi lên trước một phen xé rách quần áo của cô, trong nháy mắt, cô đã không còn mảnh vải che thân, làm cô vừa xấu hổ vừa tức giận.
Khuyết Lạc lười biếng nhìn bộ dạng sợ hãi của cô, cánh môi có tia máu mang theo một tia cười lạnh, nhẹ giọng kêu: “Nhâm Chi Giới.”
“Thiếu chủ?”
“Nha đầu này giao cho cậu.”
Đứng một bên hồi lâu, Nhâm Chi Giới không hiểu nhíu mày, không biết Khuyết Lạc lại muốn làm trò gì để chỉnh hắn.
“Tôi không hiểu.”
“Tôi đối với tiểu mèo hoang không có hứng thú cũng không còn tính nhẫn nại, tôi muốn cậu thay tôi huấn luyện cô ta trở thành con mèo nhỏ cao quý nhu thuận, dạy dỗ cô ta đừng có một tí là đưa móng vuốt ra cào người, nếu quả thật không được, đem cô ta bán vào kỹ viện đi, nơi đó tự nhiên sẽ có người dạy cô ta thế nào là thục nữ lấy lòng đàn ông.” Khuyết Lạc hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm nhìn nữ nhân trên mặt đất chật vật vô cùng, cũng không quay đầu lại liền xoay người rời đi.
Nhâm Chi Giới hơi nhíu lông mày, không giải thích được chuyện mình bị kéo vào như vậy, đi về phía nữ nhân núp ở góc, hắn cởi áo khoác xuống ném cho cô.
Lam Lăng mau lẹ dùng áo khoác che kín thân thể của mình, cặp mắt đề phòng nhìn chằm chằm người đàn ông ở buổi đấu giá đã ra giá mua cô.
“Cô tên là gì?”
Cô mím môi, trên khuôn mặt tái nhợt viết sẽ kiên trì không thỏa hiệp.
Nhâm Chi Giới ngồi xổm người xuống, khuôn mặt lạnh như băng không có chút biểu tình gì, “Đã lưu lạc tới chỗ này, cô cũng phải chấp nhận, làm tình nhân của Khuyết Lạc so với bị bán vào kỹ viện còn tốt hơn nhiều, ngoan ngoãn phục vụ hắn, hắn sẽ không bạc đãi cô.”
“Tôi tại sao phải phục vụ thứ người tâm địa dã thú như hắn?” Lam Lăng khinh thường cười lạnh, “Anh cho rằng tôi là loại phụ nữ thèm muốn mấy kẻ có tiền sao? Phi! Lam Lăng tôi xem thường nhất là đàn ông các người lấy phụ nữ làm thú vui đùa giỡn, anh muốn tôi ngoan ngoãn nghe lời? Đừng có mơ!”
Nghe vậy, Nhâm Chi Giới cười nhạt, “Cô tên là Lam Lăng? Tến rất dễ nghe.”
Vừa nghe đến tên của mình từ trong miệng hắn nói ra, Lam Lăng hận không thể cắn rơi đầu lưỡi của mình, “Anh phí công lấy lòng tôi cũng không có ích lợi gì, tôi
