XtGem Forum catalog
Tình Nhân Ngầm

Tình Nhân Ngầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323502

Bình chọn: 7.00/10/350 lượt.

g, hắn bị thu hút bởi trong mắt nàng có liệt hỏa cùng một thân kiêu ngạo, vậy mà, nàng rồi lại yếu ớt làm cho người khác không thể không sinh lòng thương yêu.

Tỉnh dậy đầu tiên chỉ cảm thấy cái trán đau đớn không chịu nổi, Lam Lăng trứu khởi lông mày, chậm rãi mở mắt ra, đột nhiên nhìn thấy Nhâm Chi Giới nhìn nàng thâm tình cùng chuyên chú, tất cả đau khổ cũng giảm đi hơn phân nửa, còn dư lại là ủy khuất cùng cảm động.

“Cảm thấy như thế nào?” Thấy kia đôi tròng mắt mở ra, Nhâm Chi Giới phần trên hai lông mày cuối cùng thoáng thư giản ra, không khỏi đem thân thể tiến lên trước hỏi.

“Thật là đau thật là đau.” Nàng chu miệng lên lầu bầu.

“Tôi đi kêu bác sĩ tới xem một chút.”

Nhâm Chi Giới mới đứng dậy, một cái tay nhỏ liền lập tức kéo lấy hắn.

“Em không muốn bác sĩ, chỉ cần anh.”

“Lam Lăng, đừng làm rộn, trước hết để cho bác sĩ xem một chút.” Nhâm Chi Giới bắt được tay của nàng, dịu dàng đem nó đặt ở trên ngực của nàng, “Chờ anh một lúc, ân?”

Lam Lăng lại muốn chu mỏ, chợt nhìn thấy trước ngực hắn y phục dính vết máu, liên tục không ngừng muốn đứng dậy thấy rõ ràng, “Nhâm Chi Giới, vết thương của anh rách ra sao? em xem một chút.”

“Anh không sao.” Hắn lần nữa kéo ra tay của nàng, mỉm cười nói.

“Gạt người! Vết thương của anh nếu như không có nứt ra, trên y phục tại sao có thể có máu? Cho em xem nhìn!”

“Kia máu là của em dính trên áo anh.”

Lam Lăng hồ nghi nhìn hắn một cái, “Phải không?”

“Vết thương của anh có hay không nứt ra, bản thân sẽ không biết sao? Em hay là trước lo lắng chính mình đi! Cảm mạo nóng rần lên nhiều ngày như vậy, tại sao không có nói cho Khuyết Lạc?”

“Em là cái gì phải nói cho tên dã thú kia?” Nghe đến tên Khuyết Lạc , Lam Lăng sắc mặt không tốt, nghĩ đến hắn đã từng dùng lời khó nghe như vậy ô nhục người, nàng liền hận không được lột da hắn, ăn thịt của hắn.

“Em nóng rần lên thành như vậy, coi như em không nói, anh ta cũng có thể sẽ biết .” Trừ phi Khuyết Lạc nửa tháng này căn bản không có ôm qua nàng.

Nhâm Chi Giới trong lời nói có lời gì, nghe được nàng bốc hỏa, nhưng lại không biết nói gì, không thể làm gì khác hơn là lãnh mặt bực mình nói: “Hắn. . . . . . Tại sao phải biết?”

Nhâm Chi Giới trầm mặc, cảm thấy cái đề tài này quá mập mờ cũng quá nặng nề, ít nhất đối với hắn quan hệ cùng nàng trong đó mà nói là như thế.

“Anh không phải là phải gọi bác sĩ tới sao? Nhanh đi a!” Lam Lăng đỏ mặt, sắp bị không khí quỷ quyệt làm buồn chết rồi, còn cùng Nhâm Chi Giới cả hai tương đối không nói gì, nàng thật sẽ không nhịn được đem tên Khuyết Lạc kia giết chết làm ra hành vi phạm tội.

Nhâm Chi Giới nhìn nàng một cái, đi ra cửa phòng gọi tới bác sĩ cùng y tá, bản thân đứng canh giữ ở một bên.

Bác sĩ sau khi kiểm tra qua trạng huống thân thể cùng vết thương của Lam Lăng , gật đầu một cái, chuyển sang Nhâm Chi Giới, “Lam tiểu thư thân thể đã không còn đáng ngại, anh muốn tôi giúp anh xem một chút vết thương không? Lần nữa bị rách ra không khéo dể bị nhiễm trùng.”

Nghe vậy, Lam Lăng xoay mình con ngươi mở thật lớn. Hắn lại dám gạt nàng? Vết thương của hắn rõ ràng rách ra, tại sao còn phải nói dối nàng là máu của nàng dính vào y phục của hắn?

“Bác sĩ, mau thay anh ấy xem một chút a!” Nhìn thấy Nhâm Chi Giới đối với thương thế của mình thực ko không xem trọng, bộ dạng bình thản làm nàng tức giận.

“Cô ấy thật không sao?” Nhâm Chi Giới không để ý tới nàng, thẳng cùng bác sĩ nói chuyện.

“Không có việc gì, ngày mai cũng mà có thể xuất viện.” Bác sĩ lần nữa xác định.

“Anh không cho bác sĩ xem vết thương, em liền lấy xuống băng gạc trên đầu cùng kim tiêm trên tay, đáng chết anh có nghe hay không!” Nàng không nhịn được đối với Nhâm Chi Giới quát.

Một bác sĩ không giống bác sĩ, nhìn thấy bệnh nhân chảy máu còn không kịp giúp người xử lý, một bệnh nhân không giống bệnh nhân, tựa như chẳng hề có dấu hiệu bị bệnh.

Bác sĩ thấy hai người này như thế, hơi cảm thấy buồn cười nói: “Lam tiểu thư thanh âm như thế vang dội, có thể thấy được trạng huống của nàng rất tốt, Nhâm tiên sinh cũng có thể yên tâm đi?”

Bị một bác sĩ nhạo báng, Lam Lăng hơi đỏ mặt, Nhâm Chi Giới khóe môi còn lại là thoáng ánh lên cười như không cười.

Loại cảm giác này có phải hay không chính là gọi hạnh phúc đây? Nàng không biết. . . . . .

Rời khỏi bệnh việc cùng mùi thuốc nước, gió nhẹ từ từ thổi qua, Lam Lăng vui vẻ đến muốn khiêu vũ, thân thể bừa bãi ở trên đường phố xoay tròn, nhưng chuyển không có hai vòng đầu liền hôn mê, thiếu chút nữa đụng vào bồn hoa một bên.

“Cẩn thận một chút, đừng đùa.” Nhâm Chi Giới trường duỗi tay ra kéo nàng, giọng nói toàn là cưng chìu mà che chở .

“Em cao hứng nha!” Lam Lăng thuận thế nửa rúc vào trong ngực hắn, ngưỡng mặt lên mỉm cười nhìn hắn, trong mắt nói có không hết quyến luyến cùng thâm tình, “Anh có thể như vậy theo em tản bộ mãi mãi cho đến già sao?”

Đảm nhiệm chi giới khẽ cười lắc đầu, không muốn ở thời điểm nàng vui vẻ nói một chút chuyện làm mất vui, những thứ chuyện làm mất vui bao gồm tương lai của hắn.

“Anh thật không thích em? Phải không?” Nàng mang ý cười trong mắt hàm