hẽ cắn răng, đáp: “Đúng, không đau!” Đã lỡ mở miệng rồi, nhất định phải duy trì hình tượng con người kiên cường trước mặt cô, bằng không mai này làm sao cho cô chỗ nương tựa được? Tuy nhiên, nếu cô ‘cưỡi’ nhẹ nhàng một chút thì gã sẽ vô cùng biết ơn.
Cô càng cười lạnh thêm: “Vậy tối nay em có thể kỳ vọng anh phá kỷ lục bảy lần nhỉ?”
Đùng, toàn bộ bầu không khí tuyệt vời lập tức đều bị phá hỏng.
Hình Tuế Kiến chết cứng. Trừ khi gã là chiến thần tái thế, mới đủ khả năng phá kỷ lục bảy lần dưới tình huống này.
“Ngày tháng chúng ta còn rất dài, anh không muốn làm em trở thành quả phụ sớm, anh nghĩ… chắc anh nên dưỡng sức vài hôm thì hay hơn…” Giữa đũng quần hệt như bị ướp nước đá, gã phải đành cố trấn tĩnh quyết định từ bỏ một đêm xuân tuyệt vời và một cô nàng tuyệt vời.
Gã là người rất thức thời!
“Em ra sofa ngủ đây.” Cô đứng dậy.
Hình Tuế Kiến nhịn đau kéo cô: “Em nằm với anh đi!” Nào có ai vừa tái hợp lại biểu hiện lãnh đạm như thế? Dù không thể làm tình, nhưng ngủ chung cũng được mà?
“Có muốn em nhắc cho anh nhớ, trên chiếc giường này anh đã từng mây mưa nóng bỏng với một người phụ nữ khác?” Cô ngoài cười nhưng trong không cười, “Hơn nữa, chị ta còn đeo nhẫn của em!” Cô là đàn bà nên rất hẹp hòi, cô luôn canh cánh trong lòng.
Điều khiến cô canh cánh trong lòng nhất chính là, cô bị lừa thê thảm.
Hình Tuế Kiến cứng đờ, cắn răng thú nhận: “Đấy… chỉ là hiểu lầm.”
Hiểu lầm? Thế nhưng sự hiểu lầm này đã làm cô rơi rất nhiều lệ.
“Vậy khi đó có cái gì bảo vệ màng ‘ra trận’ của anh?” Cô lạnh lùng trào phúng.
Hình Tuế Kiến day trán, dưới tác dụng của thuốc phiện, đầu óc gã vốn đã rơi vào mơ màng, vậy mà giờ lại cảm thấy nhức nhối: “Anh có mặc quần lót.” Vì thế hôm đó lúc đứng dậy, gã mới kéo cái khăn lông nhưng không để cho cô phát hiện.
“Anh không cảm thấy là mình nên giải thích rõ với em vài việc sao, ví dụ như tờ hôn thú kia từ đâu tới?” Nụ cười của cô không lọt vào đáy mắt, “Ngoài ra, em khá tò mò, anh dùng cách gì để thuyết phục Trần Ôn Ngọc giúp anh?”
Cô còn rất nhiều, rất nhiều vấn đề cần gã giải thích sáng tỏ. Ví dụ như, gã dùng thủ đoạn gì để khiến Trần Ôn Ngọc chịu giúp đỡ? Theo cô thấy, đối phương chả ưa cô từ lâu nên mới sẵn sàng hỗ trợ chia rẽ bọn họ! Ngoài ra, chuyện của Phương Nhu là thế nào?
Dưới con mắt càng lúc càng lạnh của cô, Hình Tuế Kiến đành thở dài thườn thượt: “Tờ hôn thú là của Ôn Ngọc và Que Củi, cả đời anh chưa từng cầu xin ai, nhưng anh cầu xin cô ấy hãy cứu lấy người anh em tốt nhất của anh một lần.” Khi đó Que Củi đã lên kế hoạch ở lại chịu hy sinh, cũng may gã kịp thời phát hiện và ngăn chặn.
“Vì vậy Ôn Ngọc rất oán hận anh, còn Phương Nhu… chồng cô ấy họ Hồ…” Đêm đầu tiên của gương vỡ lại lành, gã vội vàng giải thích.
…
Đêm tái hợp thứ hai.
Gã ngồi trên sofa dưỡng sức, nhìn đám công nhân bốc vác khuân đồ ra khỏi nhà. Chiếc giường gã nằm vì bị ‘vấy bẩn’, nên một cô nàng ưa sạch sẽ đã thẳng tay vứt đi chẳng hề thương tiếc.
Còn Kiều Duy Đóa đang làm gì? Cô đang bận rộn dùng cồn khử trùng chiếc nhẫn.
…
Đêm tái hợp thứ bảy.
Các biểu hiện ‘trúng độc’ như mê man, suy hô hấp, hạ huyết áp của gã đã dần dần biến mất. Đồng thời, gã cũng không còn ảo giác cô nằm trần truồng trên đám mây trắng nữa. Vốn dĩ ý chí của gã rất kiên cường, vả lại chẳng những không được uống thuốc giải trừ khoái cảm đặc biệt, mà còn bị người ta liên tiếp lải nhải bức cung khốn khổ, làm gã mất sạch mọi khát khao dục vọng.
Gã sống suôn sẻ được một tuần, độc tính trong người đã bốc hơi gần hết. Gã cảm thấy vết thương đã sắp lành, vì vậy, gã bắt đầu rục rịch thèm muốn tái hiện phong thái người đàn ông tràn đầy sinh lực…
Kiều Duy Đóa đưa Hình Tuế Kiến tới bệnh viện tái khám, nghe Hình Tuế Kiến trình bày bệnh trạng xong, vị bác sĩ kêu lên kinh ngạc: “Chưa nẹp nạng gì cả mà cậu đã khôi phục nhanh đến thế hả? Chàng trai, cậu đừng ỷ y nhé, phải cẩn thận trật khớp xương đấy!”
Gã chẳng thèm ngó ngàng: “Tôi khỏe như trâu.”
Vị bác sĩ vẫn hơi hoài nghi, dùng cây búa thử phản xạ[1'> gõ nhẹ vào sống lưng gã, khiến cả người Hình Tuế Kiến cứng còng.
“Anh có đau không?” Kiều Duy Đóa nôn nóng hỏi.
“Anh không đau!” Gã lắc đầu.
Kiều Duy Đóa luôn yên lặng bỗng nhẹ nhàng thở ra, trên môi nở nụ cười tươi như hoa.
Thế nhưng vị bác sĩ vẫn thăm khám khắp nơi như vẻ không tin, mãi đến khi Hình Tuế Kiến trừng ông ta: “Này, ông sờ đủ chưa?” Bị một ông già sờ mó tới lui, làm gã cảm thấy thật ghê tởm.
Hai người từ phòng khám đi ra.
“Đều là lỗi của anh, cả phiếu kiểm tra mà bác sĩ cũng không thèm viết cho chúng ta!” Kiều Duy Đóa trách móc.
“Tại ông ta thấy anh khỏe mạnh nên chẳng cần khám khiếc gì.”
“Anh có chắc không đó? Chứ chả phải anh trông như tên cướp trong truyện {Alibaba và bốn mươi tên cướp}, hù dọa vị bác sĩ kia chẳng muốn thăm khám nữa hả?” Kiều Duy Đóa nghi hoặc.
Ban nãy gã trợn mắt nhìn vị bác sĩ bằng vẻ vừa lạnh lùng vừa dữ tợn, như thể chỉ cần đối phương nói thêm một câu không hài lòng thì gã sẽ vung nắm đấm qua bất kỳ lúc nào. Dưới tình huống ấy, thực sự đừng trông mong bác sĩ thăm khám kỹ càng.
Gã