pacman, rainbows, and roller s
Tình Ngang Trái

Tình Ngang Trái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329702

Bình chọn: 9.00/10/970 lượt.

t đẹp khó có thể dùng ngôn từ để diễn tả. Bởi vì đáy mắt cả hai chỉ có đối phương, không dung chứa bất luận kẻ nào.

Xe cứu thương tới, nhân viên cứu hộ chuyển gã lên xe, Kiều Duy Đóa một tấc không rời, bám sát theo sau. Đến bệnh viện, giường xe lăn được đưa tới, cô đỡ Hình Tuế Kiến lên giường bằng tâm trạng hết sức chăm chú.

Tư Nguyên đi theo phía sau, ngơ ngác nhìn bọn họ.

Hình Tuế Kiến được đẩy vào phòng cấp cứu, cô bị cách ly bên ngoài nhưng cứ đứng lì trước cửa mà chẳng chịu rời đi.

“Cô gái, trên người cô dính đầy máu, cô mau đi thăm khám một chút!” Các cô y tá lướt ngang qua, thấy bộ dạng nhếch nhác của cô đều cất lời khuyên nhủ, ấy vậy mà cô lại luôn lắc đầu.

“Cô gái, cô có thể nói cho chúng tôi biết, rốt cuộc trong biệt thự đã xảy ra chuyện gì?” Cảnh sát lại càng khó lấy được lời khai, bởi vì cô chỉ chuyên chú nhìn đăm đăm cánh cửa phòng cấp cứu.

Mãi đến lúc cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, cô lao tới như tên bắn cầm lấy bàn tay đặt dưới tấm chăn màu trắng.

“Anh đi chụp X-quang, Kiều Duy Đóa, em mau đi khám để người ta bôi thuốc cho em!” Hình Tuế Kiến ráng giữ tinh thần căn dặn.

Nửa bên mặt cô sưng vù, vả lại bị Nhiếp Lạc đá trúng một cước thì chắc chắn bắp đùi và vùng bụng phải bầm tím, chẳng biết có bị thương hay không?

Cô lắc đầu, nói: “Em không sao.”

“Em không nghe lời, thì anh cũng không đi kiểm tra.” Hình Tuế Kiến nói.

“Em nghe lời anh!” Cô lập tức đáp.

Hình Tuế Kiến gật đầu, bấy giờ mới đồng ý để nhân viên cứu hộ và cô tiếp tục đẩy mình tới phòng kiểm tra.

Tư Nguyên có cảm giác cổ họng mình khô khốc. Thấy cô hết bận bịu, anh mới kéo cô qua cẩn thận kiểm tra vết thương và bôi thuốc.

Khi chất sát trùng gây cảm giác ran rát trên gò má và đôi môi, thì cô mới khôi phục tinh thần: “Tư Nguyên? Sao anh lại ở đây?”

Sự ngỡ ngàng của cô khiến trái tim Tư Nguyên khẽ lướt một tia khổ sở.

“Anh tới lâu rồi.” Do từ đầu tới cuối, trong mắt cô không nhìn thấy anh.

Cô rũ mắt xuống, hối lỗi đến mức không thốt nỗi thành lời.

Tư Nguyên đưa cô đi làm một vài kiểm tra, trong suốt quá trình thăm khám, cô luôn hiện rõ vẻ bất an.

“Bác sĩ nói em chỉ bị vết bầm, ngoài ra không có vấn đề gì.” Hình Tuế Kiến bảo vệ cô rất khá.

Quả nhiên mới vừa nghe vậy, cô lập tức xoay người chạy ra canh chừng trước cửa phòng khám.

Một lát sau, Hình Tuế Kiến cũng được đẩy ra.

“Tình trạng của anh ấy thế nào?” Cô nôn nóng hỏi.

“Sau khi chụp X-quang, chúng tôi phát hiện trên người anh ta có rất nhiều chỗ bị nứt xương.” Bác sĩ thông báo với cô.

“Có cần… làm phẫu thuật không?” Cô dè dặt hỏi.

“Trước mắt không cần thiết, nhưng vết thương của anh ta khá nghiêm trọng, để tránh lưu lại di chứng về sau, chúng tôi yêu cầu nhập viện để điều trị!” Vị bác sĩ căn dặn, “Cô làm thủ tục nhập viện xong thì tới văn phòng tôi một chuyến, tôi sẽ viết giấy giới thiệu sắp xếp loạt kiểm tra kỹ càng cho anh ta…”

Tư Nguyên đi làm thủ tục nhập viện, còn Kiều Duy Đóa trở ra từ văn phòng bác sĩ. Mới bước vào phòng bệnh, cô thấy Hình Tuế Kiến đang cố chống người ngồi dậy mặc quần áo.

Động tác của gã rất chậm, vì tự mình làm nên càng thêm đau đớn. Gã khom lưng mang giày, đau tới mức mồ hôi nhỏ giọt.

“Anh định làm gì?” Cô kinh hãi hỏi, vì trông gã như chuẩn bị…

“Anh không thể ở đây, ít nhất là mấy ngày này.”

“Anh lại muốn biến mất? Lại muốn rời bỏ em?” Cô đứng ngay cửa phòng bệnh, trái tim giá lạnh, ngân cao giọng hỏi.

Gã thở gấp, lập tức phát hiện cô đang hiểu nhầm: “Duy Đóa, bây giờ cả người anh rất khó chịu…”

Cô vốn định nổi cáu nhưng nghe gã nói vậy thì vẫn bước lên, “Anh khó chịu chỗ nào?” Giọng cô lành lạnh, nhưng ân cần khó nén.

“Cả người anh rất khó chịu, tim đập loạn xạ, mạch máu giãn nở, trước mặt có vô số con kiến bò! Nếu để bác sĩ tiếp tục thăm khám, anh sợ mình giả vờ không nổi và bọn họ nhất định sẽ phát hiện anh tiêm ma túy. Nếu cảnh sát biết thì sẽ phiền phức lớn.” Gã không dùng hàng trắng, nhưng ở trong trạng thái này chỉ một thời gian ngắn mà gã cũng cảm thấy rất tệ.

Nghe vậy, Kiều Duy Đóa sửng sốt. Biểu hiện của Hình Tuế Kiến quá trấn tĩnh, suýt chút cô cũng bị lừa.

“Anh không xóa số phone của em.” Gã nhếch môi nhắn nhủ với cô, “Em đừng giận, chờ anh qua khỏi mấy ngày này sẽ liên lạc với em.”

“Anh đáng không tin.” Cô mím chặt môi.

Ngay sau đó, cô bị kéo nhẹ vào một vòng tay ấm áp.

“Anh sẽ không biến mất, dù có bất cứ việc gì anh cũng không buông tay em.” Gã can đam.

Bấy giờ cô mới mỉm cười, ngồi thụp xuống mang giày giúp gã, nhưng…

“Em đi với anh!”

Hình Tuế Kiến suy nghĩ chốc lát rồi nói: “Được!” Gã không cự tuyệt, bởi vì một Kiều Duy Đóa luôn ngạo mạn là thế, vậy mà giờ đây trong đáy mắt lại khó che giấu nỗi lo sợ và bất an.

Kiều Duy Đóa bước lên đỡ gã, còn Hình Tuế Kiến chia một phần sức nặng của mình cho cô, để hai bên hỗ trợ lẫn nhau.

Tư Nguyên làm xong thủ tục nhập viện quay về, thấy cảnh tượng ấy khiến anh giật mình đứng ngay trước cửa.

Hình Tuế Kiến và Kiều Duy Đóa cũng bị ngăn lại.

“Tư Nguyên, ban nãy ở đồn cảnh sát bọn chị nghe nói đã tìm được Kiều Duy Đóa rồi!” Sau lưng anh có tiếng người ồn ào.

Kiều D