yêu mà từ một vết nhơ?” Anh kêu cô phải nói làm sao, nói làm sao?
“Tiểu Lộng rất quan trọng với em, xin đừng làm tổn thương nó cũng đừng làm tổn thương em!” Khi nói những lời này, đáy mắt Duy Đóa đã ứa lệ.
Cô luôn phớt lờ mọi việc, nhưng chuyện Tiểu Lộng là không thể. Tiểu Lộng do một tay cô nuôi nấng, là trách nhiệm trên bờ vai cô. Nếu có chuyện gì gây tổn thương Tiểu Lộng, cô khó lòng tha thứ cho mình.
Bầu không khí chìm vào nặng nề.
Tư Nguyên nhìn sắc mặt nhợt nhạt của cô. Lát sau anh giang tay ra, không nói lời nào kéo cô vào lòng, cho cô một vòng tay.
Duy Đóa cứng đờ, dường như cô đang chống lại sự ấm áp của anh lúc này.
“Anh xin lỗi, anh nói sai rồi.” Tư Nguyên ôm lấy cơ thể cứng đơ của cô, chủ động cất tiếng xin lỗi. “Anh chỉ đứng ở lập trường lý trí mà bỏ sót cảm nhận của em và Tiểu Lộng, anh xin lỗi.”
Một câu nói đã khiến toàn thân Duy Đóa hóa mềm mại.
“Tư Nguyên, mối quan hệ này rất chằng chịt, đừng nói cho Tiểu Lộng biết, được không?” Cô cầu xin.
“Được.” Anh gật đầu.
Sự thật tàn khốc càng giúp con người trưởng thành, đây là ý của anh. Tuy nhiên, nếu cô phản đối, anh tôn trọng lựa chọn của cô.
“Đã nhiều năm rồi, cảm ơn anh!” Cô giơ tay ôm lấy anh.
Cảm ơn anh, mỗi khi cuộc sống của cô gặp bất lực thì xuất hiện.
Anh khẽ đẩy cô ra, mỉm cười: “Em khách sáo làm gì, chúng ta là bạn bè.” Khi anh ngước nhìn cô, có một tình cảm da diết được chôn sâu dưới đáy mắt.
…
Dưới lầu vang lên tiếng động cơ ầm ĩ của chiếc SUV.
Chiếc xe mất hút dưới màn mưa tầm tã. Giống như khi đến, lúc đi vẫn hoàn toàn im lặng.
Hình Tuế Kiến về tới nhà đã gần mười một giờ.
Gã nện những bước chân vững chãi, vóc dáng gã cao lớn như người khổng lồ. Gã có đôi chân dài khỏe khắn, săn chắc đầy sức mạnh và vô cùng nhanh nhẹn. Nếu lỡ ai bị gã đá trúng, chắc chắn sẽ nằm bẹp hoặc đứng dậy không nổi, thậm chí có thể hộc máu.
Ngoài ra, khả năng đấu vật của gã rất cao, kỹ thuật dùng vũ khí siêu đẳng. Sở dĩ thuở thiếu thời gã có thể khiến đám đầu gấu trang lứa hoặc lớn tuổi hơn tình nguyện gọi mình bằng một tiếng ‘đại ca’, cũng đủ thấy năng lực của gã. Tuy nhiên, bây giờ gã không còn biểu lộ nữa.
Gã mở cửa nhà, nhà của gã chỉ hai gam màu trắng – đen lạnh lẽo.
Sàn nhà lát đá cẩm thạch màu đen, tường vôi màu trắng, bàn ăn màu đen, ghế ngồi màu trắng, dụng cụ nhà bếp màu đen, ghế sofa màu trắng.
Gã thích màu đen, vì nó đơn giản, an toàn và sâu lắng. Tuy nhiên khi trang trí, gã lại chọn tông trắng; màu trắng nhìn có vẻ bình thường, buồn tẻ nhưng rực rỡ và lạnh lẽo.
Màu đen là mực, màu trắng là giấy. Trên phím đàn dương cầm có cả màu đen lẫn trắng, chỉ cần phối hợp nhuần nhuyễn thì sẽ dạo ra một khúc nhạc tuyệt vời.
Trong mắt gã bỗng xuất hiện một màu sắc khác, đó là màu hồng ấm áp và mùi rượu đậm đà xông vào mũi gã.
“Anh về rồi hả? Bàn công việc có mệt không? Em đã nấu đồ ăn khuya, anh rửa tay đi rồi dùng.” Một giọng nói dịu dàng cất lên, tiếp đó là gương mặt tươi cười, mềm mại đầy nữ tính chào đón gã.
Cô cầm cặp táp của gã trước, sau đó mang đôi dép màu hồng của mình và lấy đôi dép lê màu đen cho gã. Hành động của cô rất thành thục, như thể đã từng lặp đi lặp lại trăm nghìn lần.
Còn gã cũng đã quen thói đưa cặp táp cho cô, xỏ chân vào đôi dép lê. Gã liếc mắt thoáng qua, trên sofa màu trắng có thứ gì đó màu hồng đến lóa mắt.
Ôn Ngọc nhìn theo ánh mắt gã, hai má bỗng đỏ bừng: “Nhà lạnh lẽo quá, em cảm thấy có chút gì ấm áp sẽ đỡ hơn.”
Hình Tuế Kiến quay đầu lại liếc thoáng qua cô. Ngôi nhà thật sự lạnh lẽo ư? Hay cô đang âm thầm toan tính xâm nhập vào cuộc sống của gã từng ly từng tí?
“Tôi không thích màu hồng.” Xưa giờ gã không vì một người đàn bà mà thay đổi nguyên tắc.
Ôn Ngọc ngây ra rồi cứng đờ, “Nếu anh không thích thì lát nữa em về sẽ lập tức mang đi.” Ấy vậy mà cô vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi.
“Ừm.” Gã rất kiệm lời.
Ôn Ngọc biết cách đối nhân xử thế, tính tình hoàn hảo, dịu dàng xinh đẹp, am hiểu ý người. Đối với một người phụ nữ như vậy, nếu gã ăn nói cộc cằn thì trong lòng cảm thấy thật quá đáng.
“Anh đói bụng chưa? Em nấu món tim heo mà anh thích nhất đấy, đang còn nóng ăn mới ngon.” Ôn Ngọc bưng thố thức ăn từ nhà bếp ra.
Gã là tên ‘động vật ăn thịt’, thiếu thịt mất ngon. Và tài nghệ nấu nướng của Ôn Ngọc luôn thỏa mãn dạ dày của gã.
Hương rượu đậm đà bay vào mũi, bình thường gã đã nhanh chóng ‘động tay’. Tuy nhiên hôm nay chẳng hiểu vì sao gã thật bực bội.
Gã thích rượu, nhưng cũng oán hận nó. Từ ngày ra tù đến giờ, gã vẫn luôn kiêng rượu. Chỉ có rượu của Ôn Ngọc nấu mới làm gã giải cơn khát. Vậy mà hôm nay gã thực sự không có cảm giác thèm ăn.
“Bữa nay anh bàn chuyện làm ăn có thành công không?” Ôn Ngọc tìm manh mối, ôn tồn hỏi.
Gã trầm mặc. Nhớ tới cuộc chạm trán bất ngờ ai đó đêm nay, khiến tâm trạng gã rơi vào lạnh giá.
Ôn Thành nhỏ bé, không phải gã chưa từng nghĩ sẽ có một ngày gặp lại Kiều Duy Đóa. Nhưng sau lần chạm trán vừa rồi, tâm tình gã thăng trầm không như mong đợi. Dù vẫn điềm nhiên nhưng suốt dọc đường về nhà, trái tim gã vẫn nổi lên ngọn sóng to gió lớn.
“Đừng lo, chúng ta
