Tình Ngang Trái

Tình Ngang Trái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214485

Bình chọn: 9.5.00/10/1448 lượt.

ắt lại, đôi con ngươi bùng cháy hai ngọn lửa. Tài nấu nướng của cô rất tệ nên mỗi ngày phải cam chịu số phận dùng cơm hộp, thế mà gã cũng muốn quản lý?

“Vậy sáng mai anh có muốn nếm thử tay nghề của tôi không?” Cô cười khẩy hỏi.

Chỉ cần gã dám gật đầu, cô tuyệt đối dám len lút dùng phân mèo trộn cơm cho gã ăn!

Đôi mắt đen láy của cô thay đổi thất thường, khiến gã hết cách quan sát mà chỉ nhếch môi, “Thôi khỏi, xe Ôn Ngọc bị hỏng, tôi hứa sáng mai sẽ qua đón cô ấy và tiện thể ăn điểm tâm luôn.”

Kiều Duy Đóa im lặng một chặp.

“Vậy chúc mừng anh đã tìm được người vợ tốt.” Câu nói của cô làm nụ cười nhẹ trên đôi môi gã bỗng chốc cứng đờ.



Thường thì sau khi làm tình, hẳn phải là màn ôm ấp thắm thiết, thế mà hai người lại cãi nhau.

Buổi sáng cô thức dậy trễ hơn gã một chút, nhưng khi nhìn thấy gã và Tiểu Lộng ngồi trên bàn cơm, cô vẫn sững sờ.

“Ba, con thích ăn lòng đỏ trứng.” Tiểu Lộng khoét quả trứng muối trong tay mình thành một hố to nham nhở, rồi bắt đầu giương mắt nhìn gã.

“Con cầm đi.” Gã đưa quả trứng muối của mình cho cô bé và lấy quả trứng chỉ còn lòng trắng của Tiểu Lộng.

“Cám ơn ba.” Tiểu Lộng không chút khách khí tiếp nhận.

Con chó Chiwawa dễ thương chạy lanh quanh dưới chân bọn họ, hít hít bên này hửi hửi bên kia.

Một cảnh tượng thật bình dị.

Duy Đóa giật mình, vì cô cảm thấy cảnh tượng này thật ấm áp. Cô khôi phục tinh thần, miễn cưỡng ngồi xuống phía đối diện với gã.

Kỳ lạ, gã không đi đón Trần Ôn Ngọc sao? Chẳng phải đã có người lo sẵn bữa điểm tâm tình yêu thơm ngon bổ dưỡng cho gã rồi à? Lẽ nào ‘tô canh bổ’ kia tạm thời chưa thể phục vụ, nên gã đành ráng chịu ở nhà?

Kiều Duy Đóa cố tình suy diễn như vậy.

“Meo.” Con mèo bị nhốt ngoài cửa, nó cào vào cánh cửa sắt nghe ‘xoạt xoạt’ rồi kêu lên giận dữ, như thể đang lên án cả nhà bọn họ độc ác.

Trong nháy mắt, Kiều Duy Đóa rất muốn thả con mèo ra, để nó hù dọa gã sợ tới mức không bao giờ còn tư thái ung dung kia nữa. Nhưng lạ thay, cô chỉ ngẫm nghĩ mà thôi.

Một nhà ba người, bầu không khí yên tĩnh nhưng hài hòa lạ lùng.

“Em thì sao? Em thích lòng đỏ hay lòng trắng?” Trên tay gã là phần trứng muối của cô.

Gã rất thương Tiểu Lộng nhưng cách yêu thương này luôn kèm điều kiện, ví dụ như: Tiểu Lộng có thể cướp đồ của gã, nhưng không được cướp đồ của cô.

“Lòng đỏ đi.” Cô đáp.

Gã có lòng muốn hòa giải, cô cũng không thích mới sáng sớm mà đã cãi nhau.

Gã bóc vỏ quả trứng rồi khoét lòng đỏ cho cô, còn lòng trắng giữ lại cho mình. Kiều Duy Đóa mất tự nhiên nhận lấy ăn qua loa mấy miếng rồi buông đũa.

“Tôi tới công ty đây.” Cô đứng dậy dời bước.

Thú thực, cô rất sợ cảnh ấm áp này.

“Hôm nay em không cần tới công ty.” Gã thản nhiên mở miệng.

Cô không hiểu.

“Em còn có chuyện quan trọng hơn công việc.” Gã lau tay, cũng đứng lên.

Duy Đóa nghe nhưng vẫn lơ mơ.

“Tôi hẹn bác sĩ chuyên khoa vô sinh cho em.” Gã thản nhiên giải thích mối ngờ vực.

Tiểu Lộng đã sắp thành thiếu nữ, nghe thế thì suýt phun luôn miếng cháo trong miệng.

“Sao mẹ gấp quá vậy?” Tiểu Lộng kinh ngạc hỏi.

Không phải nam nữ sống với nhau hơn hai năm mà vẫn chưa có con, mới cần đi khám vô sinh sao?

Sắc mặt Duy Đóa trở nên rất khó coi, gã thật biến thái!

“Tôi phải đi làm!”

“Tôi là ông chủ, hôm nay cho phép em nghỉ!”

Đúng là ông nói gà, bà nói vịt!

Duy Đóa rất muốn mắng người, nhưng gã không nói hai lời mà nắm tay cô, vô hiệu hóa sự kháng cự và đi thẳng ra cửa. Dĩ nhiên gã phải đi hướng cửa khác, nơi có thể nối với thang máy mà không bị con mèo rình rập như hổ đói.

Thế nhưng khi cửa thang máy kêu ‘đinh đong’, thì Ôn Ngọc cầm bình giữ nhiệt bước ra.

Ba người vừa khéo chạm mặt nhau.

“Hai người…” Ôn Ngọc cứng đờ, sắc mặt bỗng chốc xám mét.

Mới sáng sớm mà một nam một nữ bước ra từ một căn hộ thì có nghĩa là gì, thật quá rõ ràng.

“Đây là lí do anh mới nói với em, anh bận việc không tới nhà em ăn điểm tâm được sao?” Dù đã gặp sóng to gió lớn, nhưng lúc này Ôn Ngọc vẫn run rẩy không còn bình tĩnh nữa.

Kiều Duy Đóa vẫn điềm nhiên, cô chờ xem gã làm thế nào để dọn dẹp tàn cuộc.

“Ừ, tôi có việc, tôi đưa Duy Đóa đi khám phụ khoa.” Nào ngờ gã nói chẳng chút kiêng kị, vẻ mặt còn rất bình tĩnh.

“Khám phụ khoa?” Sắc mặt Ôn Ngọc càng thêm tái nhợt.

Nếu không có quan hệ vô cùng thân thiết, thì làm sao thốt được những lời thầm kín này?

“Ừ, xem thử có thể lấy lịch hẹn cho Duy Đóa làm thụ tinh trong ống nghiệm hay không?” Giọng gã bình thản tựa như đang nhai một hạt đậu.

Sắc mặt hai người phụ nữ đều xanh mét.

[1'>Nguyên văn: Dì cả, tiếng lóng chỉ kinh nguyệt hàng tháng của phụ nữ.

“Xin hỏi, tôi đang bị lợi dụng hả?” Cô vô cùng hoài nghi.

“Tôi không nói dối.” Gã vừa lái xe vừa trả lời bằng vẻ mặt bình thản.

Thưa đại thiếu gia, anh không nói dối nhưng lời anh nói làm tổn thương nặng tới khối tình si của người ta.

“Tôi và Ôn Ngọc quen biết đã lâu, lâu tới mức nhiều lúc tôi coi Ôn Ngọc như người thân ruột thịt.” Vì vậy, gã suy nghĩ hoài mà vẫn chưa biết nên dùng cách nào để tránh làm tổn thương cô.

Duy Đóa khẽ nhếch môi quay mặt ra ngoài cửa sổ xe.

“Đây là biểu hiện


Teya Salat