nói, giọng nói mang chút thương xót.
“Tóm lại không thấy thi thể không thể nói cô ấy đã chết.” Giọng Cung Triệt đột nhiên nôn nóng, thêm vài phần sắc bén và run rẩy, “Tôi biết cô ấy còn sống, cô ấy nhất định còn sống! Chúng ta lên hướng Bắc tìm xem.”
Mọi người bị ngữ giọng của anh làm hoảng sợ, đành vội vàng quay thuyền lại. Đi theo hướng Bắc thật lâu, xa xa có một mảng lớn màu đen chìm trong nước sông. “Đó là gì vậy?” Cung Triệt hỏi.
“Tháp lâm, bị nước lũ phá huỷ.” Người đàn ông đứng tuổi đáp.
“A, nghe mấy người bạn kia nói họ tính đến tháp lâm thám hiểm.” Một người còn trẻ la lớn.
Cung Triệt lảo đảo đứng thẳng người, nhìn về hướng xa xa, kiên quyết nói: “Chúng ta qua đó xem.”
“Tuyệt đối không được, tháp lâm bị bỏ hoang đã lâu, tường tháp bị nước lũ phá huỷ, hiện giờ thành đá ngầm, bức tường đổ hoàn toàn, thuyền chúng ta không những không qua được, hơn nũa sơ ý đụng phải có thể vỡ thuyền.” Người đứng tuổi lo lắng.
“Bất kể thế nào cũng hãy qua đó xem đã, tôi có linh cảm cô ấy đang ở đó.” Cung Triệt nhìn chằm chằm phía trước, mắt sáng như sao.
“Chàng trai trẻ, cậu đừng kích động, chỗ đó thật sự không thể đi tiếp được nữa. Hướng hồ chỗ đó địa hình phức tạp, người ngoài khó mà biết, nhóm người họ không chắc sẽ đến đó.” Ông chú nói.
“Vậy các người cho tôi mượn thuyền, tôi tự qua đó xem.” Cung Triệt hơi mất kiên nhẫn, trong lòng đau khổ, không thể giải thích được.
“Chàng trai trẻ à...” Ông chú còn muốn nói tiếp gì đó, nhưng ông thấy trong mắt Cung Triệt tản ra hơi lạnh thấu xương, cảm thấy người nọ rất dứt khoát, thái độ kiên định như vậy, tim không khỏi mềm nhũn. Ông và mấy người trong nhómbàn tính chốc lát, cuối cùng đồng ý yêu cầu của Cung Triệt, đi cùng anh đến tháp lâm.
“Cảm ơn.” Cung Triệt khàn khàn nói.
Thuyền tiếp tục đi tới, vật trôi nổi trên mặt nước ngày càng nhiều, có thể lờ mờ thấy đỉnh tháp lâm nhọn hoắt phía trước. Thuyền nhỏ rẽ sóng, cẩn thận lướt đến tháp lâm. Dập dềnh đi tới, nhiều lần đụng phải vật gì đó không rõ, nhưng cuối cùng may mắn thoát khỏi nguy hiểm đến gần tháp lâm. Họ dừng ở nơi gần gác xép nhất, cảm nhận trong đó u ám tĩnh mịch.
Cung Triệt quan sát địa hình nói: “Leo lên thì thế nào, có được không?”
“Nguy hiểm lắm...”
“Lỡ leo lên một nửa, tầng gác bị sụp xuống thì sao?”
“Chúng ta gọi người trước đã, xem có người trong đó không?”
“Cẩn thận vẫn hơn, phải quý trọng tính mạng của mình...”
“Có ai ở đó không?”
Mọi người ầm ĩ thảo luận, Cung Triệt mắt điếc tai ngơ, nhưng mắt không hề chớp chăm chăm quan sát tầng gác hơi rung. Tới gần chỗ này, tim anh đập càng dồn dập, gần như muốn nhảy vọt ra ngoài, như có sức mạnh vô hình dẫn đường anh đến đây.
Tuy tầng gác có thể sụp, nhưng cũng có thể không, không phải sao. Nếu đã đến đây, sao không thử nghiệm một chút, xác suất 50/50, thì đánh cuộc với trời một lần. Cung Triệt leo lên, cần thận giẫm lên tầng gác lung lay sắp đổ.
Trong chốc lát, mọi người mới phản ứng kịp, cực kì hoảng sợ, la hoảng: “Nguy hiểm, mau xuống đây.”
Bậc thang bị giẫm lên, rung rung, rõ ràng là chịu sức nặng của một người là rất miễn cưỡng, nếu họ đều leo lên nhất định sẽ sụp đổ.
Cung Triệt bỏ mọi người ở phía sau, dứt khoát đi vào trong. Anh nín thở, đi mỗi bước đều thật cẩn thận, sợ nỗ lực nãy giờ sẽ tan biến hết. Anh quan sát chung quanh, phân nửa vách tường đã sụp, còn lại đều là gạch ngói vỡ lổm chổm, ván gỗ mục nát. Phía trước có bậc thang đi lên tầng cao nhất, anh nhẹ nhàng bước đi, thời gian trong giây phút này cực kì chậm chạp, trôi qua từng chút từng chút một.
Như cả thế kỉ, cuối cùng anh mới đến được cầu thang, lên tầng thứ nhất, anh nhìn thấy Ninh Tiểu Thuần. Cả người anh run lẩy bẩy, tay nắm tay vịn, nổi gân xanh. Anh nghĩ tất cả những gì trước mắt chỉ là ảo giác, nhưng không phải, đây là chân thật hiển hiện rõ ràng trước mắt anh, cách chỗ này không đến hai thước, người nằm đó chính là cô gái anh quen thuộc.
Giờ khắc này, không phải là mơ.
Chỉ một giây, anh từ biển băng Nam Cực bay lên Thiên đường, lại từ Thiên đường rơi vào biển băng.
Ninh Tiểu Thuần nằm im không nhúc nhích, không chút sức sống. Trên đùi trên cánh tay cô vết thương chi chít, vết máu loang lổ. Tóc cô rối bù, che kín cả khuôn mặt tròn, làm người ta không nhìn được vẻ mặt cô.
Cô có chuyện gì? Sẽ không sao chứ...
Cung Triệt chợt thấy hai chân mềm nhũn, khoảng cách chỉ hai thước, lại dường như không thể bước đến. “Ninh Tiểu Thuần...” Anh khẽ kêu.
Hoàn toàn yên lặng, không ai trả lời. Nỗi sợ hãi chết chóc nháy mắt tràn ngập toàn thân, người anh lạnh lẽo, như ngửi thấy hơi thở chết chóc.
“Ninh Tiểu Thuần!!” Cung Triệt gọi lớn hơn, đi nhanh qua ôm chặt cô, đôi mắt ráo hoảnh, anh lẩm bẩm: “Anh tìm được em rồi! Cuối cùng cũng tìm được em rồi!”
Quần áo khắp người cô ướt đẫm, thân nhiệt thấp đến làm người ta sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, hơi thở mỏng manh, như vừa gặp gió đã tan biến. Cung Triệt giơ tay, run run đưa sát mũi cô, cảm nhận hơi thở cô yếu ớt nhưng đều đặn, tim mới bớt lo sợ. Anh ôm thân thể cô, truyền cho cô hơi ấm.
Lần đầu tiên anh nhận ra cô gầy yếu đến thế, gầy
