diếm quan hệ của anh và Kỷ Lục Trần, Luật sư Trần rất quan tâm, công bằng đương nhiên là hiệu quả tốt nhất hơn nữa là phương thức trực tiếp nhất. “Thì ra là như vậy.” Luật sư Trần nhếch cao lông mày, trong con ngươi xuất hiện ý cười. “Lần trước nhìn thấy cô bé, là chuyện của bốn năm trước, lúc ấy cô bé rất non nớt, nhưng bây giờ đã là một cô gái xinh đẹp.” Nhớ đến lúc vợ chồng nhà họ Kỷ gặp chuyện không may Kỷ Lục Đề hai mắt đẫm lệ, cặp mắt sưng đỏ, còn phải bình tĩnh nghe di chúc của bố mẹ, lúc ấy cô bé cũng mới có 20 tuổi, suy nghĩ lại khiến người khác không đành lòng, vì vậy luật sư Trần vẫn khắc sâu trí nhớ về cô.
“Ừ.” Trước mắt chủ động hiện lên gương mặt dịu dàng, nụ cười bên môi cũng dịu dàng hơn. “Rất xinh đẹp.” Khi ở cùng anh, không gì có thể so sánh với người mình yêu rồi.
“Cậu nhặt được bảo bối rồi đó.” Luật sư Trần nhàn nhạt nhạo trêu đùa. “Nhớ đến lúc đó phát thiệp mừng cho tôi đó.”
Hạ Lan Bình nhếch mày, vô vị nhún nhún vai. “Điều kiện tiên quyết là trước tiên cần phải điều tra rõ chuyện Ngưu Nãi Đường.”
“Có ý gì?” Bỗng chốc tròng mắt luật sư Trần tỏa sáng, chỉ vào tài liệu trong một ít hàng chữ viết. “A, ở đây, là họ hàng xa, cách cô ấy ba nghìn dặm.”
Hạ Lan Bình bước đến nhìn, lông mày nhíu chặt. “Đúng là phiền phức.” Thân phận cũng là thật, đúng là anh họ của Kỷ Lục Đề, anh họ dường như không có liên quan gì.
“Sao vậy? Anh ta gây phiền phức gì sao?” Khép hồ sơ lại, luật sư Trần lòng hiếu kỳ hoàn toàn bị khơi lên.
“Mẹ anh ta nói anh ta và cha mẹ Kỷ Lục Đề từng đính ước, quyết định hôn ước của anh ta cùng Kỷ Lục Đề.” Anh khinh thường bĩu môi, nhớ tới cái quan hệ như vậy đã khó chịu rồi.
“Không thể nào, tại sao tôi không nghe nói chứ?” Luật sư Trần trừng lớn mắt, ông là luật sư của nhà họ Kỷ, trên lý thuyết nếu đó là sự thật, không có lý gì ông không biết.
Hạ Lan Bình lên tiếng nói ra suy nghĩ. “Ông Trần, đối phương nói có tài liệu, ông nói phải làm sao?” Trước nghe một chút ý kiến của chuyên gia, liều lĩnh làm việc, không phải là tác phong của anh.
“Tài liệu có thể là giả, người ta như thế nào thì ra như vậy!” Có rất nhiều người ngụy tạo tài liệu, ở chuyện còn chưa sáng tỏ, ông cũng không thể liều mà kết luận.
“Ý ông là đối phương đang giở trò?” Anh nheo lại mắt, ánh mắt sắc bén mà nguy hiểm.
“Là anh nói, tôi chưa nói gì cả.” Tất cả coi trọng chứng cớ, đây là nguyên tắc thứ nhất luật sư. Luật sư Trần lập tức phủi sạch liên quan. “Đây không phải là sở trường của anh sao? Tra một là biết rồi.”
Hạ Lan Bình hỏi thăm địa chỉ? Anh đầu tiên phải tìm được tờ giấy kia, xác định nó có thật không, sau đó mới có “Chuộc thân” cho Kỷ Lục Đề.
“Ông Trần, cha mẹ Kỷ Lục Đề cho cô ấy thừa kế bao nhiêu tài sản?” Nếu như là con số nhỏ, Ngưu Nãi Đường làm gì hao tâm khổ trí như vậy.
“Anh nghi ngờ đối phương nhắm vào số tiền thừa kế của cô Kỷ à?” Đúng rồi, như vậy mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó.
“Tôi không xác định, nhưng không thể không có khả năng.”
“Tôi nghĩ là không nhỏ.” Luật sư Trần nghiêm túc gật đầu. “Dù sao cũng là một khoản tiền hai ngàn năm trăm vạn, bất kể là ai cũng có hứng thú.”
2500 vạn! ?
Hạ Lan Bình nghẹn họng nhìn trân trối Luật sư Trần, thật lâu nói không ra lời.
Thì ra là, từ lúc nào không rõ anh đã nhặt được một mot vàng, khó trách Ngưu Nãi Đường lại cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, dám can đảm không biết tự lượng sức mình muốn giành người với anh?
Phi! Tên điên kia mau tránh đi.
Cô gái ngu ngốc này nhất định là của anh, ai cũng không cho phép manh động!
"Cháu muốn coca, chân gà chiên, còn một phần khoai tây chiên, kem."
"Cháu cũng muốn vậy! Cộng thêm một phần thức ăn cho trẻ em nữa."
"Ừ, vậy cháu muốn sữa, Hamburg, gắp cho cháu một phần thịt gà này.., còn phải còn hai miếng gà chiên này nữa."
Bên trong Mcdonald's, giọng nói trẻ thơ chạy xung quanh người Ngưu Nãi Đường, mỗi phần ăn chẳng những không giống nhau, hơn nữa còn cố ý chọn những món đắt tiền nhất, làm cho Ngưu Nãi Đường đầu như muốn nổ tung, cứng đờ trấn an cảm xúc hưng phấn của bọn nhỏ.
"À, chúng ta thống nhất món ăn có được không? Như vậy tương đối dễ dàng gọi.” Ngưu Nãi Đường nở nụ cười, chỉ sợ chọc cho mấy Tiểu Tổ Tông
mất hứng.
“Không! Cháu muốn ăn mấy món vừa rồi!” vừa rồi nhóm tiểu quỷ vẫn còn thảo luận chưa nhất trí, lúc này ngược lại đồng thanh kiên trì kêu lên, chạy nhanh đến vị trí mình ngồi xuống.
“Xin lỗi anh họ, khẩu vị bọn nhỏ khác nhau, làm phiền anh gọi theo ý của bọn nhỏ nhé.” Kỷ Lục Đề cười khổ hai tay tạo thành chữ thập, xin Ngưu Nãi Đường phối hợp.
“Hả, được, được rồi, em chờ anh.” Đến cả hai bờ sông còn có thể hợp lại, ba tiểu quỷ kia tại sao không thể giải quyết được chứ? Thật sự phiền phức khiến cho người khác phát điên!
Liếc nhìn vẻ mặt “Uất ức cầu toàn” của Kỷ Lục Đề, trong lòng anh thở dài nặng nề. Tại trong lòng anh ta con dê béo mà vẻ ngoài bình thường? Vì muốn ăn thịt dê, anh ta chỉ có thể ngượng ngùng đi đến khu chọn đồ ăn.
Kỷ Lục Đề thở ra một hơi, xoay đi đến chỗ bọn nhỏ chọn để ngồi.
Hôm nay đúng lúc là ngày thứ Tư, vừa mới có tiết học xong, Ngưu Nãi Đường đúng lú