sẽ vểnh lên.
Ôn Nhược Thủy từ sáng sớm đã đến xem huấn luyện của Tiểu Thất, lúc này đã cười nghiêng ngả đến không thở nổi nữa rồi.
Tiểu Thất thực buồn bực, bị Ôn Nhược Thủy cười. Trong lòng buồn bực nhất là, dáng đi càng lúc càng quái đản rồi.
Kỳ thật, đi đường sợ nhất là bị người nhìn chằm chằm. Tiểu Thất muốn đi cho thật đẹp, lúc này lại đi thành cái dáng đi quái dị này. Từ đầu là eo tùy chân động, lúc này lại biến thành chân tùy eo động, ngay cả khoảng dao động của cánh tay cũng bị thay đổi.
Tống mẫu bị bộ dáng kỳ quái của Tiểu Thất làm cho cả kinh, sắc mặt thay phiên nhau đổi, cuối cùng thở dài nói: “Nghỉ ngơi một, nghỉ ngơi một chút lại luyện nữa. Ai, Tiểu Thất, đừng nhón mũi chân đi nữa, mông không được tự nhiên, đừng khẩn trương. Bình thường đi thế nào thì cứ đi như thế, nhưng phải chú ý là eo phải thẳng, cằm thu lại, bước chân nhỏ một chút. Sao lại xoay qua xoay lại giống rắn thế? Còn có, cánh tay, cứ đánh theo bước chân như thế không khó chịu hay sao?”
Ôn Nhược Thủy vỗ bàn cười, ở một bên còn quay qua nói: “Tuyết di, Tiểu Thất còn có thể lắc qua lắc lại nữa, eo nhỏ như con thỏ vậy, nhìn thật tốt!”
Tiểu Thất hung tợn trừng qua, lớn tiếng nói: “Ngươi mới vừa là rắn vừa là thỏ đây!”
Nhược Thủy mếu máo, thật đáng thương nói: “Tuyết di, nàng mắng chửi người kìa!”
Tiểu Thất đứng lên, ánh mắt hung dữ, bất đắc dĩ cúi đầu chu miệng nói: “Ta không có mắng chửi người, ta chỉ chán ghét ngươi.”
“Được rồi, Nhược Thủy đừng cười nàng nữa, Tiểu Thất lại đây uống trà.” Tống mẫu ấm giọng nói.
Tiểu Thất xoay người thoải mái bước qua, lại chọc Nhược Thủy mở miệng cười. Mặt Tiểu Thất tức đến đỏ bừng, mũi thở hổn hển như muốn đứng bên bờ bùng nổ. Ôn Nhược Thủy sáng suốt ngậm miệng lại, ho nhẹ môt tiếng nói: “Kỳ thật dáng đi của Tiểu Thất cũng đẹp lạ.”
Cơn tức trong mắt Tiểu Thất càng dâng lên cao hơn, nhưng lại ngại Tống mẫu ngồi một bên nên không thể phát tác, cong môi cố gắng hít thở làm dịu cơn giận lại.
Nhược Thủy không cười nữa, ngồi xuống ngay ngắn mới mở miệng nói: “Tuyết di, mẹ con nói hai ngày nữa sẽ cùng dì thương lượng chuyện hôn lễ.”
“Làm sao vậy?”
“Nương nói không bằng cùng nhau làm, nếu không thì cũng phải chúc mừng qua lại, nếu không thì hoặc là hôn lễ của con hoặc Tiểu Thất một làm sớm, một làm chậm một chút.”
Tống mẫu cũng không kinh ngạc, bà cũng sớm biết Lưu Hằng Chi cùng Nhược Thủy có hôn ước, tuy rằng Nhược Thủy luôn kêu gào không cưới, nhưng cha mẹ hai bên đều không nói tiếng nào, thành thân cũng là chuyện sớm muộn thôi.
Tống mẫu quay đầu nhìn Tiểu Thất, suy nghĩ rồi nói: “Bên này làm trước cũng được, chỉ là lễ nghi thì Tiểu Thất phải học nhanh. Ngày mai sẽ có người đến đo may hỉ phục, hỉ phục của Nhược Thủy chuẩn bị tốt chứ?”
“Lưu Hằng Chi nói hắn chuẩn bị.”
Tống mẫu không đồng ý lắc đầu, “Kêu thẳng tên tướng công con là không tốt.”
“Tiểu Thất còn kêu Trác ca ca là Tống tri huyện đây.” Nhược Thủy nghiêng đầu trả lời.
“Vù” một cái, Tiểu Thất ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào Nhược Thủy, nghiếng răng kèn kẹt, hít thở sâu rồi nói: “Nương, đó là trước kia, là tướng công bảo con kêu như vậy.”
Ôn Nhược Thủy nói tiếp: “Cái đó cũng là do Lưu Hằng Chi bảo con gọi, hắn nói hắn nghe thế thoải mái.”
Khóe miệng Tống mẫu giựt giựt nói: “Đó là chuyện của bọn trẻ các ngươi, ta cũng mặc kệ, nhưng đừng trước mặt người khác mà làm mất thể diện của tướng công mình là được rồi.”
Nhược Thủy liên tục gật đầu, “Nếu không phải là Lưu Hằng Chi không cho con mỗi ngày đều đến tìm Tiểu Thất chơi, con khẳng định sẽ theo Tuyết di học quy củ.”
Xí! Thật đúng là đứng nói chuyện mà không đau thắt lưng, ruồi bọ bay quanh mông ngựa kêu vo ve. Bụng Tiểu Thất mỏi nhừ, còn hai chân thì run rẩy không ngừng âm thầm khinh bỉ Nhược Thủy trong lòng.
Ba người uống trà xong thì Tiểu Thất tiếp tục lắc mông tới tới lui lui. Tiểu Thất liên tục nhìn về phía sân, hận không thể làm cho Tống Lương Trác đột nhiên rơi từ trên trời xuống ôm nàng rời khỏi đây.
Eo của Tiểu Thất đã bắt đầu bị chuột rút, lưng đau, eo đau, bụng cũng đau, ngay cả dạ dày cũng bắt đầu có cảm giác đau, cuối cùng nhịn không được mà cúi người nôn khan một tiếng. Vẻ mặt Tống mẫu thất bại, đang cầm thước vì bị tư thế đi đứng của Tiểu Thất đả kích liền ngẩng đầu ngay, trong ánh mắt tràn đầy vui sướng nhìn Tiểu Thất, bước hai bước qua đỡ Tiểu Thất nói: “Buồn nôn?”
Tiểu Thất ợ một cái, một mùi vị chua xót liền dâng lên, nàng nhíu mày khó chịu.
Tống mẫu liền giúp nàng ngồi vào ghế, cao giọng gọi Thu Đồng đi vào.
“Thu Đồng, nhanh đi mời lang trung lại đây.”
Tống mẫu ảo não nhíu mày lẩm bẩm làu bàu, “Không nên luyện tập tư thế đi, cái này cứ bỏ qua đã. Mấy ngày nay cứ học thêu hoa, thư pháp. Ai, vẫn là nên tổ chức lễ thành thân nhanh lên, bụng lớn thì sẽ khó mà giấu được.”
Bụng của Tiểu Thất thật sự bắt đầu đau, phía dưới càng thêm đau. Tiểu Thất xoa xoa bụng nói: “Nương, bụng con không thoải mái.”
Ý ngầm của Tiểu Thất là, con trở về ngủ một lát được không. Tống mẫu lại khẩn trương cầm tay Tiểu Thất, trấn an nói: “Tiểu Thất đừng sợ, không có việc gì. Có lẽ l