mở ra được nữa.
“À, tướng công, còn muốn sinh trẻ con đây.”
Tiểu Thất mê man nói thêm một câu, Tống Lương Trác ôm Tiểu Thất lắc lư qua lại trong phòng một lát, chờ nàng ngủ say mới nhẹ nhàng ngồi đặt lên giường.
Nhiều ngày nay, số lần Tiểu Thất kêu Tống Lương Trác là tướng công đã nhiều hẳn lên, Tống Lương Trác cũng hiểu được sự thay đổi này. Hắn cảm thấy Tiểu Thất cũng vừa mới buông lỏng phòng bị với chính mình, mặc dù ngoài miệng nói không có, nhưng có lẽ lúc trước không hề tín nhiệm từ tận đáy lòng.
Tống Lương Trác chăm chú nhìn Tiểu Thất ngủ say bĩu môi ngây ngốc thật lâu, trong đầu tự nhiên xuất hiện hình dáng của đứa nhỏ.
Trong lúc ngủ mơ cũng giống Tiểu Thất, hờn dỗi, nghịch ngợm lại có khi ngốc nghếch. Tống Lương Trác lắc đầu nghĩ, trước có con gái cũng không sao, nhưng là chờ vài năm nữa cho Tiểu Thất trưởng thành hơn rồi hãy có con mới tốt.
Ngày hôm sau Tiểu Thất dậy sớm, ăn điểm tâm xong rồi tiễn Tống Lương Trác cùng cha công công đi, trong lòng tràn đầy hứng khỏi mà đi đến viện của Tống mẫu.
Tiểu Thất hiếu học, điều này làm cho Tống mẫu thực vui mừng.
“Lúc ngồi phải nhẹ nhàng, ổn định, bình tĩnh. Trước khẽ khép váy lại, sau đó ngồi xuống. Ngồi xuống bên trái thì đứng dậy cũng bên trái.”
Tiểu Thất liền nhẹ nhàng, thoải mái bước qua, chậm rãi kéo kéo váy, lại xoay mông một cái, ngồi xuống.
“Dáng vẻ, dáng vẻ phải thật tự nhiên, mặt phải mỉm cười. Hai vai để ngay ngắn thả lỏng. Hai tay giao lại đặt nhẹ lên đầu gối.”
Tiểu Thất đưa người ra để tay lên đầu gối.
“Ưỡn ngực ngẩng đầu. Hai đầu gối khép lại. Ngồi vào ít nhất là hơn phân nửa ghế, không thể dựa vào lưng ghế, cũng không thể khuynh người ra phía trước.”
Tiểu Thất chớp mắt, “Nương, không phải là nói mông chỉ có thể ngồi xuống một chút thôi sao?”
“Ai nói?”
“Trong phường hát, các nàng chỉ ngồi có một góc. Con xem các nàng đều thấy mông đau cả lên.”
“Đó là đào kép, con là chính thất, sao lại so sánh như vậy? Chẳng phải bôi nhọ thân phận của mình hay sao?”
Tiểu Thất gật đầu.
“Tốt lắm, bây giờ làm liên tục một lần.”
Tiểu Thất đứng dậy, híp mắt lại làm theo yêu cầu của Tống mẫu một lần nữa.
“Ánh mắt, mở to.” Tống mẫu cầm thước chỉ chỉ.
Tiểu Thất trừng to mắt, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài, khóe miệng vẫn còn mang nụ cười cứng ngắc. Tống mẫu lắc đầu, dùng thước nâng cằm của nàng nói: “Tự nhiên, tự nhiên là tốt rồi. Đừng trừng mắt ra, cũng đừng hí mắt lại.”
“Uh, tốt lắm. Nhớ kỹ về sau không nhảy ba bước là được. Bây giờ học cách đứng cùng cách đi. Đứng thì đầu phải nhìn thẳng, hai mắt cúi xuống, cằm không thu vào, khuôn mặt bình thản tự nhiên. Ưỡn ngực, thu bụng, eo thẳng.”
Sự thật chứng minh, tuy rằng Tiểu Thất có chút chậm chạp, nhưng vẫn có tinh thần học tập. Học cả một ngày, tuy là có sức khỏe của tuổi trẻ, nhưng một câu mệt cũng chưa nói. Điều này khiến cho Tống mẫu có thêm vài phần hảo cảm với Tiểu Thất.
Sau khi ăn xong vẫn trò chuyện như trước, lần này Tống Thanh Vân cùng Tống Lương Trác trò chuyện chuyện trị thủy. Tống Lương Trác cố ý vô ý nói ra để cho Tiểu Thất nói ra những cách làm mình biết, được Tống Thanh Vân khen ngợi.
Tiểu Thất hưng phấn, vừa ra khỏi sân bên này liền ôm Tống Lương Trác, cả người đeo trên người hắn. Lần này Tống Lương Trác không nói gì cả, chỉ là bước chân đi về viện của mình nhanh hơn.
“Tướng công, bà bà nói ta học tốt lắm.”
“Có mệt không?”
“Không mệt.” Tiểu Thất cười hì hì, “Ta nghĩ là ngồi lên ghế thì chỉ ngồi có một góc thôi, nương bà bà nói phải ngồi hoàn toàn. Ha ha, chỉ là ngồi thẳng lưng một lúc lâu thì hơi khó chịu.”
Tay Tống Lương Trác thực tự nhiên mà đưa đến sau lưng Tiểu Thất xoa xoa chỗ eo.
“Tướng công, chàng không ngủ sao?” Tiểu Thất thấy Thu Đồng mang hồ sơ vào thì mở miệng hỏi.
“Ừ, nàng ngủ trước đi, ta xem hồ sơ vụ án.”
“Vậy ta cũng không ngủ.” Tiểu Thất nhu thuận ngồi một bên, ánh mắt cúi xuống, hai tay xếp lại, váy ở chỗ đùi cũng kéo sang một bên.
Tống Lương Trác quay đầu nhìn Tiểu Thất, cười nói: “Ngồi trong phòng của mình thì không cần ngay ngắn như vậy.”
Tiểu Thất ngẩng đầu, chớp chớp mắt hỏi: “Tướng công, nhìn được không?”
“Tốt.”
Tiểu Thất đắc ý nhảy dựng lên, trực tiếp ngồi lên đùi hắn, chui vào trong lòng hắn nói: “Hiện tại chàng là quan gì? Cũng phải xem này nọ sao?”
“Không là quan gì cả, Tiểu Thất ghét bỏ sao?”
“Mới không ghét. Tướng công không làm quan mới có thể mang ta đi chơi, có chức vị thì không có thời gian đi cùng ta.”
“Tướng công, vậy sao chàng còn đi theo cha công công phá án? Nhược Thủy nói muốn đi suối tình nhân, suối tình nhân là suối gì, đẹp lắm sao?”
Tống Lương Trác bỏ hồ sơ xuống, nhẹ giọng nói: “Cha gặp án tử khó giải quyết, ta đi theo giúp việc vài ngày. Về suối tình nhân, cũng chỉ là một cái suối thôi. Nhưng theo truyền thuyết thì là nơi ước định chung thân của một đôi tình nhân, nơi thực hiện nguyện vọng, cũng là nơi mà nhiều nam nữ trẻ tuổi đến đính ước.”
Tống Lương Trác trầm mặc một lát, tay xiết chặt lại nói: “Chờ xong việc này đi, ta sẽ dẫn nàng đi xem.”
Tiểu Thất nghiêng đầu, hôn một cái thật kêu, “Tướng công tốt nhất.”
Tiểu
