XtGem Forum catalog
Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212361

Bình chọn: 8.5.00/10/1236 lượt.

huận lợi mà trèo vào cửa sổ.

Tiểu Thất nghe tiếng cửa sổ bị mở ra thì như bị điểm huyệt, không dám cử động, nhìn thấy bước chân của bóng đen kia dừng lại, sau đó lại bắt đầu bước đến bên bàn, dọa nàng phải vội vàng co chân lui về sau.

Lần này không phải nàng không kêu, mà là bị dọa đến kêu không ra tiếng. Tiểu Thất thử há mồm vài lần kêu Tống Lương Trác ngoài cửa, nhưng cũng chỉ có tiếng thở, một tiếng la cũng không kêu lên được.

Trong phòng đột nhiên sáng lên, Tiểu Thất mở to mắt nhìn đôi hài bẩn trước mắt dọa đến môi cũng xanh tái lại.

Hài bẩn?! Cương thi từ bãi tha ma?!

Tiểu Thất chợt nhớ lại câu chuyện đáng sợ đã nghe lúc trước. Đầu lưỡi dài, không mắt, không đầu, không tay không chân; chết oan, chết già, bị sét đánh chết, rơi xuống nước chết đuối,....

Tống Lương Trác đợi thích ứng với ánh sáng trong phòng mới bước đến xốc mạn giường lên, nhìn thấy giường trống rỗng thì cả kinh, tay hơi run lên.

Ngay lúc hắn đến bên giường thì Tiểu Thất chui ra khỏi bàn, muốn đứng lên nhưng hai chân mềm nhũn phải ngồi xuống. Tiểu Thất dùng cả tay chân để bò nhanh qua, ngay cả dũng khí quay đầu liếc mắt một cái cũng không có.

“Tiểu Thất, nàng đang làm cái gì!” Tống Lương Trác kinh ngạc hỏi.

Tay Tiểu Thất mềm nhũn nằm trên mặt đất, há to miệng mà hít thở, run rẩy đến không thể nói nên lời.

Tống Lương Trác bước nhanh qua, ôm lấy Tiểu Thất, thấy môi nàng xanh tím, cả kinh hít một ngụm khí lạnh, vội vỗ lưng nàng nhẹ giọng dỗ dành: “Không có việc gì, không có việc gì, là ta, sao lại bị dọa đến thế này?”

Tống Lương Trác ôm Tiểu Thất thật chặt, từng chút từng chút một hôn lên đôi môi lạnh lẽo của nàng, miệng thì khẽ nói những câu mà bản thân cũng không biết là đang nói gì.

Tiểu Thất run rẩy thật lâu, lát sau mới chậm rãi bình tĩnh lại, trợn mắt nhìn Tống Lương Trác, “Oa” một tiếng khóc òa lên, đấm vào ngực hắn nói: “Oa oa, Tống tri huyện giả quỷ, oa oa, chuyên làm ta sợ, các người, các người đều khi dễ ta.”

Tống Lương Trác không biết là nên khóc hay cười, nhìn nàng khóc thành tiếng cũng thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi nói: “Tiểu Thất khóa cửa làm gì? Cũng không thấy ta?”

Còn chưa dứt lời, Tiểu Thất liền bạo phát. Cả tay chân đều mềm nhũn ra, nhưng răng vẫn còn cứng, liền cắn một cái vào miệng Tống Lương Trác, chu miệng nói không rõ ràng: “Ai cho chàng cưới thêm sườn, nói chuyện mà không giữ lời, oa oa, gạt ta rồi bây giờ đổi ý. Cắn sứt môi của chàng, cho chàng háo sắc. Ta muốn về nhà ~~ nhà ~~”

Tiếng khóc nức nở của Tiểu Thất vang lên, Tống Lương Trác nhịn cười, chậm rãi dùng đầu lưỡi muốn đẩy răng nàng đang cắn môi dưới của hắn, ai ngờ Tiểu Thất càng cắn mạnh hơn, dường như có ý muốn cắn đứt thịt luôn.

Tống Lương Trác đưa tay ôm lấy eo của nàng, còn nhéo mạnh một cái trên làn da mềm mại của nàng, Tiểu Thất run lên liền buông ra. Tống Lương Trác cười cười, ôm Tiểu Thất đứng dậy nói: “Ai nói ta muốn cưới? Không phải đã nói là có gì thì phải hỏi ta trước hay sao?”

Nha hoàn đi ra ngoài đã chạy trở về, nhìn thấy hai chân Tiểu Thất đang quấn quanh eo của Tống Lương Trác, nhất thời xấu hổ đến mặt đỏ bừng.

Tống Lương Trác ho khẽ nói: “Đem đồ ăn đến viện của ta đi.” Nói xong liền ôm chặt Tiểu Thất, cầm lấy dù trong tay nha hoàn rồi đi ra khỏi phòng.

Nha hoàn ngẩn người, vội cầm đèn lồng đi theo.

Trở về phòng của Tống Lương Trác thì tốt hơn rất nhiều, hẳn là đã sớm chuẩn bị cho hắn trở về, trong phòng ấm áp rất thoải mái.

Tiểu Thất giận đến thở hổn hển, nắm lấy cổ áo của Tống Lương Trác, hung tợn nói: “Cố ý, chính là cố ý. Đường đường là Tri phủ đại nhân, quan to tứ phẩm nha, còn ngược đãi con dâu trong nhà!”

Mắt của tiểu nha hoàn mang thức ăn vào như muốn rơi ra ngoài, chớp chớp mắt mới cúi mi xuống, để thức ăn lên bàn.

“Đi xuống đi, ngày mai đến thu dọn.”

Tống Lương Trác nhìn thức ăn trên bàn mới biết, nha hoàn kia là hiểu lầm ý của hắn, chẳng những chuẩn bị ra xào cùng canh nóng, còn có một bình rượu nóng.

Tống Lương Trác ôm Tiểu Thất đi qua, “Có đói bụng không? Ăn cơm trước đi!”

Tiểu Thất vẫn còn khóc thút thít, nói giọng mũi: “Ta không qua bên kia ngủ, bên kia có quỷ.”

Tống Lương Trác cười khẽ, “Không có quỷ cũng không cho nàng đi, bây giờ ở đây, sau này cũng ở đây.”

Tiểu Thất mở to mắt nhìn Tống Lương Trác, không tình nguyện hôn một cái, không tình nguyện nói thầm một câu, “Tướng công tốt nhất.”

Mỹ phụ nhân nói, có cơ hội thì phải khen tướng công, như vậy mới có thể khiến đối phương cảm thấy hắn có địa vị trong lòng của mình. Tuy trong lòng Tiểu Thất vẫn còn giận, nhưng vẫn nghe lời mà làm theo. Tiểu Thất cũng hiểu là có hiệu quả, tuy nàng nói miễn cưỡng, nhưng sắc mặt của Tống Lương Trác cũng dịu dàng thêm vài phần.

Tống Lương Trác muốn Tiểu Thất ngồi một bên, Tiểu Thất lại lắc đầu ôm cổ hắn. Tống Lương Trác cũng không nói gì, lấy tay múc canh đưa cho Tiểu Thất, nhìn nàng uống hết mới mở miệng: “Muốn ăn gì? Tự nàng chọn đi.”

Tiểu Thất nhìn thức ăn trên bàn, có lẽ là do quá đói, trong đầu hoàn toàn không có ý nghĩ nâng đũa. Tống Lương Trác vài món thanh đạm đến trước mặt, đặt đũa qua, còn mình thì rót mộ