việc, cầm lấy nén
nhang thơm ngát mà Tô Mặc đã châm rồi đưa cho. Đứng ở hai bên trước bài vị của
tướng quân, bắt đầu báo cáo tường tận tình hình hơn một năm nay Mộc Sách đến ở
trong nhà bọn họ.
Khi Tô Mặc lại mở cửa từ đường ra, kêu Hoa thúc Hoa thẩm đi trước dọn dẹp
khách phòng để đêm nay vào ngủ, Mộc Sách đã đứng trong viện chờ cô.
“Dọn xong cả rồi chứ?”
“Ừm.” Ngoại trừ mấy bản binh thư quý trọng và kiếm phổ ra, ở đây vốn không có
thứ gì có thể mang đi được.
Cô thản nhiên cười, “Nô nhân nên vào trong tâm sự với người nhà đi. Nhớ rõ,
phải thuyết phục bọn họ về nhà chúng ta ở đó, có biết không?”
“… Ừm.”
———– *** ———-
Cả đêm hôm đó, Mộc Sách ở một mình trong từ đường. Đến khi ánh trăng đã chiếu
sáng trên đỉnh trời, đến khi anh bước ra, lần lượt hứng gió lạnh đi vào sân, ở
rất xa, anh nhìn thấy phía phòng bếp còn thấp thoáng có ánh lửa. Đi vào nhìn
lên, ở trên bàn cơm, Tô Mặc đã vì anh để lại một ngọn đèn. Củi lửa trong bếp vẫn
còn khe khẽ bập bùng ấm áp.
Đóng cửa lại, bốn phương tám hướng khép đến một sự ấm áp, tràn vào lòng anh
hết mức. Khắp phòng đều ấm áp, xua đuổi tất cả sầu thảm tịch mịch ra ngoài. Anh
lẳng lặng nhìn Tô Mặc đang nghiêng mặt, úp người, ghé vào bàn cơm mà ngủ. Ánh
lửa lung linh bập bùng nhuộm hình bóng của cô thành một chùm sáng, khiến trái
tim anh cảm thấy an ủi. Khắp nơi đều đang nhắc nhở anh, trong ngôi nhà nho nhỏ
trên đỉnh núi kia từng có những điều tốt đẹp như vậy. Giống như được vị thần
hạnh phúc thấm vào đám mây, tạo nên sinh mệnh khiến người ta đắm chìm trong niềm
vui sướng.
Anh nhẹ nhàng lay cô tỉnh giấc. Cô chớp chớp đôi mắt mệt mỏi, một tay xoa xoa
hai gò má anh đã bị thấm lạnh vì trời đêm rét buốt.
“Đói bụng không? Tôi hun nóng bếp lửa nãy giờ chờ nấu bát mỳ cho anh ăn lót
bụng nè.”
“Đói bụng…”
“Đợi một lát nha.” Cô cười cười đứng dậy, kéo bím tóc ra phía sau, bắt đầu
xắn tay áo đi qua bếp làm việc.
Anh im lặng ngồi gần bên cạnh xem cô bận rộn. Tâm tình không ngờ lại bình
tĩnh, rõ ràng.
Sau khi Tô Mặc đưa cho anh một chén canh thị dê nấu với thuốc bổ khai vị, lại
bưng lên cho anh một chén miến dê. Đến khi anh ăn xong thì cô ngồi chờ một bên
đã mệt mỏi đến độ không mở mắt ra nổi nữa.
Tắt bếp thổi đèn xong, Mộc Sách ôm cô đang buồn ngủ đi ra ngoài. Trận tuyết
lớn vào lúc hoàng hôn đã tạm ngừng, đến đêm dài lại rơi xuống. Những bông tuyết
lạnh lùng phất trên khuôn mặt Tô Mặc khiến cô hơi thanh tỉnh một chút.
“Chúng ta cứ như vậy mà về nhà sao?” Đối với tòa nhà này cô không hề quen
thuộc, cho nên để mặc anh ẵm vào trong.
“Nếu không thì đi đâu?” Trong Vân kinh, những chuyện nên làm đều đã làm xong
cả rồi mà.
“Ái đồ thì phải làm sao bây giờ?” Không phải anh đã quên người nào đó rồi
chứ?
Anh nhún nhún vai, “Đồ đệ nhà mình thì đương nhiên mang về nhà nuôi rồi. Hắn
ở kinh thành không quen không biết, ngay sau khi trở về, làm bạn cùng ân sư cũng
tốt.”
“Mai tướng cũng muốn đến ở chung sao?” Vì sao trước giờ chưa từng nghe anh
nhắc đến vậy?
“Ông cứ ồn ào không chịu làm gian tướng nữa. Trước mắt, Thái hậu cũng không
muốn dung chứa ông nữa, đương nhiên phải thỉnh người về nhà phụng dưỡng.”
Cô không khỏi có chút phiền não, “Nhưng nhà chúng ta không đủ lớn.” Trong
ngôi nhà trên núi, khách phòng cũng chỉ có hai gian mà thôi.
Anh vuốt vuốt những sợi tóc của cô, “Thằng nhóc nói, hắn đã phái người mua
đứt ngọn núi Đào hoa sơn rồi. Còn tìm người đến sửa lại tòa nhà lớn chỗ sườn
núi, đủ cho sư tổ đồ tôn bọn họ ở.”
“Hạng Nam vì sao phải mua ngọn núi Đào Hoa sơn?” Lão huynh hắn tiền nhiều quá
không có chỗ phung phí hay sao? Hoàng đế không phải mới hạ lệnh muốn hạn chế
phát triển hoàng thương, xẻo bớt phân nửa gia sản Hạng gia của hắn rồi sao?
“Vì lão thái gia nhà hắn nghe theo lời đề nghị của ta. Phối hợp với hoàng
mệnh, sau khi đem gia nghiệp giảm bớt, lại từ một phân ra làm hai. Tài sản bổn
gia thì vẫn ở Vân kinh tiếp tục kinh doanh son phấn. Còn của riêng thì chuyển
tới Phái Thành, ta sẽ phụ tá thằng nhóc kinh doanh lương thực.”
“Anh phải kinh doanh sao?” Anh không lo làm nô nhân nữa à?
Mộc Sách liếc mắt ngắm nhìn cô, “Đại gia đình chúng ta, nếu cứ tiếp tục sống
dựa vào lệnh tỷ thì thật không tốt chút nào, đúng không?” Chưa nói ba người bọn
họ quá mức tự phụ, ăn uống chi phí đều phải dùng loại thượng hàng mới chịu, mà
ân sư của anh cũng là lá ngọc cành vàng tiêu chuẩn, chưa hề phải động tay động
chân vào việc gì. Sau này anh có thể không ra sức kiếm tiền để cho bọn họ ăn no
mặc ấm mà được sao?
Cô có chút tiếc hận hỏi: “Vậy còn vườn trái cây ở trên núi thì làm sao đây?”
Anh chỉ mới là nông phu vừa ra trường thôi mà, đã đòi không làm nữa nhanh như
vậy sao?
“Dù sao ái đồ nhà chúng ta cũng nhàn rỗi mà, sau này cứ giao cho hắn đi.” Còn
tốt hơn là cứ để cho hắn ngồi thương nhớ những ngày tháng giang hồ chém giết
khắp nơi.
Cứ nghĩ đến tương lai sẽ có một vị Uy Vũ tướng quân ở trong vườn trái cây nhà
cô mà trồng cây gặt hái mùa vụ, một vị Thừa tướng tuấn mỹ sẽ là hàng xóm với cô,
còn có một vị hoàng thương thường xuyên chạy