tát Hạ Mộng Lộ thì cũng có hơi hối hận. Bà muốn
nói cho bọn nhỏ biết, bà thật sự là một người bà rất hiền lành, rất
thích bọn chúng, không thể nào không có bọn chúng.
“Thật ra có
vài việc bà đã biết, nhưng không muốn nhìn thẳng thôi! Bà biết mặc dù Hạ Mộng Lộ không thích bà, mặc dù sợ bà cướp bọn nhỏ đi, nhưng vẫn không
hề nói xấu bà trước mặt bọn nhỏ. Bà biết chỉ cần nó nói bà rất đáng
ghét, chắc chắn bọn nhỏ sẽ không thân thiết với bà! Bà còn không sửa
tính đi thì cái nhà này cả đời cũng không được yên!” Trên thế giới này,
chỉ ông là chịu được bà! Ai bảo ông yêu bà chứ? Cũng nuông chiều bà riết thành hư!
Trình Thất day day huyệt thái dương, rối rắm hồi lâu
mới gật đầu một cái tỏ vẻ đồng ý. Đã rất lâu mọi người không tụ tập lại
đây chơi đánh mạt chược rồi, chứng minh bà yêu hai đứa nhỏ biết bao
nhiêu! Yêu cũng là một loại sai lầm sao?
Lạc Viêm Hành ôm Trình
Thất nói, “Bà đó, cứ ỷ mình là người lớn, đi bắt nạt một đứa nhỏ! Bà
biết dù bà làm ầm ĩ thế nào, nó cũng không dám làm quá, bởi vì bà là mẹ
Tiểu Hải. Bà như vậy, người ta gọi là già mà không nên nết! Nếu muốn
được nó tôn trọng, thì bà phải tôn trọng nó trước đã. Tôi cảm thấy con
bé rất tốt. Bà còn nhớ lúc hai người chơi oẳn tù tì giành bọn nhỏ không? Lúc thắng, nó cười rất vui vẻ, chỉ nhìn đã biết, nó là một đứa yêu ghét thể hiện ra mặt. Bà gặp qua nhiều kiểu người, nên biết người như thế
thông thường luôn là người rất lương thiện, không tin chúng ta cứ thử
xem, nếu bà ngã bệnh, nhất định nó sẽ tới thăm bà!”
“Nó mà tốt
như vậy? Giờ nó đang ước gì tôi chết sớm thì có!” Lương thiện thì sao?
Lương thiện là có thể chỉ trỏ vào mặt bà? Nếu tin này truyền ra ngoài,
đồn Trình Thất bà ngay cả con dâu cũng trấn áp không được, bà còn mặt
mũi nào gặp người? Dù bà rất cảm kích nó không nói xấu bà trước mặt bọn
nhỏ, nhưng cũng không có nghĩa là bà sẽ tiếp nhận nó!
Lạc Viêm
Hành lắc đầu một cái, “Bà đó, uổng công từng là một chị cả của bang,
điểm này mà bà cũng nhìn không ra sao? Lúc nó tức giận lắm mới nói đáp
trả bà, đổi lại là bà, khẳng định đã tát trả rồi! Nó là đứa có chừng
mực! Nếu hai người ở chung hòa thuận, chắc chắn nó sẽ rất hiếu thuận với bà, có lẽ còn làm tốt hơn Bảo Nhi nữa! Bảo Nhi quá nghe bà, vì nó xem
bà như một đứa trẻ. Còn Hạ Mộng Lộ thì không, nó thật xem bà như một
người lớn. Tôi tin nếu bà và nó hiểu nhau hơn, sẽ ở chung vui vẻ hơn cả
với Bảo Nhi!”
“Thôi đi, bớt làm người hòa giải đi! Tôi đã nói với ông rồi, không thể nào!” Bảo bà và Hạ Mộng Lộ ở chung hòa thuận? Đùa à? Không gặp đã thấy giận, ở chung chẳng phải sẽ hộc máu mà chết?
“Bà thật là, lần đầu tiên tôi thấy bà ghét một người như vậy đó! Chẳng lẽ bà đang ghen tỵ với nó.......”
“Bốp!”
Lạc Viêm Hành ôm bụng.
Trình Thất xoa xoa nắm đấm, đứng lên nói, “Cá thì cá! Ông đi nói cho nó biết, tôi sắp chết, xem nó có tới không?” Hôm nay cả Ma Tử và Lộ Băng cũng
tới khuyên bà. Ai cũng nói giúp con bé kia, mặc dù bà cảm thấy bọn họ
rất buồn cười, nhưng thiểu số thì phải nghe đa số, nếu con bé kia thật
tới chăm sóc bà, bà sẽ tạm chấp nhận, còn nếu tính tình vẫn như cũ thì
đừng mơ tưởng được đặt chân vào cái nhà này!
Vài ngày sau.....
Trong phòng bệnh, Lạc Vân Hải và Lạc Viêm Hành trố mắt nhìn nhau. Chỉ là diễn trò thôi, có cần giống thật dữ vậy không?
“Ôi.... ...!”
Trên giường, Trình Thất giống như đang sắp chết, tay chân không thể nhúc
nhích, gãy xương, tăng huyết áp, bệnh tim, tóm lại bệnh gì có thể nghĩ
ra, đều đã được viết trên tờ theo dõi bệnh đặt ở đầu giường.
Bà
đúng là điên rồi mới hồ đồ theo hai cha con kia! Hạ Mộng Lộ mà thấy bà
thế này, chắc chắn nằm mơ cũng phải cười tỉnh vì quá vui!
Thôi, vì không để bọn nhỏ bị ám ảnh, bà đành nhịn! Nếu Hạ Mộng Lộ dám đến giễu cợt bà, bà sẽ đánh cho nó tơi bời hoa lá!
Vào giờ phút này, trước cửa một căn hộ ở chung cư, Hạ Mộng Lộ cười vui vẻ
nói với mẹ Hạ, “Mẹ, mấy năm không gặp, mẹ vẫn như cũ, chẳng thay đổi
chút nào cả!”
Mẹ Hạ cười nói, “Mấy năm không gặp, học được nịnh
hót? Nhưng mà mẹ thích nghe! Nguyệt Đình đâu? Không phải nói đã tìm thấy nó sao?” Có một số việc bà phải giáp mặt nói rõ với Nguyệt Đình, không
thể để nó tiếp tục hiểu lầm.
“Giờ Nguyệt Đình đang ở nhà Đỗ
Vương, bị mẹ Đỗ chiếm rồi! Mẹ, mẹ Đỗ rất tốt, thật, con đã tận mắt thấy, bác ấy rất thích Nguyệt Đình nhà chúng ta, không giống như mẹ chồng
con, vô cùng dã man!”
Hạ Hưng Quốc nghe vậy, cười nói, “Những năm này, cha mẹ luôn lo lắng, sợ Nguyệt Đình ở bên ngoài gặp bất trắc, xã
hội bây giờ rất phức tạp, cha mẹ không thể không lo. Giờ nó tìm được
hạnh phúc là tốt rồi! Mộng Lộ, quả thật Trình Thất có hơi bá đạo, nhưng
dù sao cũng là mẹ chồng con, là mẹ của A Hải, phận con cháu, con không
thể nói bà ấy dã man. Về sau không được nói bậy, nếu không người ta sẽ
nói nhà chúng ta không biết dạy con!”
Hạ Mộng Lộ bĩu môi, “Vốn là vậy mà! Động một chút là đánh người, bị một cái tát của bà ấy, mặt con
phải sưng cả mấy ngày! Con không đánh lại, chỉ đẩy bà ấy một cái, vậy mà bà ấy ghi hận tới tận giờ!”
“Đứa nhỏ này, càng nói càng q
