XtGem Forum catalog
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329543

Bình chọn: 7.00/10/954 lượt.

liếc mắt đưa tình rồi hả? Chậc chậc chậc, anh đã lấy một dạ xoa sao: "Cô yên tâm, tôi không giống như cha vợ!" Aizz, hôn nhân quả nhiên là phần mộ, nhìn cũng không thể nhìn sao? Vậy thì còn cái gì là thân thể tự do? Này còn là tự mình móc ra phần mộ chứ.

Mặt trời đỏ rực từ từ lặn xuống chiếu quanh các hòn đảo và ngọn núi, nhìn từ trên trời xuống, nhà họ Hạ sao mà nhỏ bé quá, nhưng lại sáng chói vạn trượng, tuy không phải là nhà giàu nhất thế giới, nhưng cũng không thua kém người khác, trong tay nắm vô số ban hội giữ mạch máu kinh tế, nhưng lại sống trong một ngôi nhà nhỏ.

"A Hải, là như vậy, cũng không phải là cha vợ bắt nạt con, chủ yếu là Trạch Nguyên, do học phí của anh trai Mộng Lộ quá lớn, theo quán cơm này của cha, mỗi tháng cũng chỉ đủ phí tiêu xài một tháng của nó, mà đứa bé kia cũng không chịu thua kém người khác, nhà trường nói có cơ hội sẽ xuất ngoại học tập thêm, cho nên cha muốn đem việc này giao cho con, nhưng con yên tâm, về sau khách sạn của mẹ con sẽ giao cho hai con xử lý, tiền kiếm được sẽ là của các con!"

Mùi hoa thoang thoảng trong khắp nhà, người một nhà mặt đối mặt thương lượng với nhau, mặc dù mẹ Hạ rất muốn mở miệng nói quyền nuôi dưỡng con cái, nhưng con gái cũng nên có nhà riêng của mình: "Nếu như hai người các con muốn ở riêng, vậy sau này khách sạn thu vào các con bảy, mẹ ba, mẹ sẽ đem tiền để dành của mình cho anh trai con ra nước ngoài!"

Hạ Mộng Lộ phiền não gãi gãi đầu, ở riêng? Phân nhà? Sao cô có cảm giác sau khi kết hôn tất cả đều thay đổi? Một mình cô không đủ sức chống lên một nhà, A Hải đối với khách sạn cũng không hiểu rõ cho lắm, mà mẹ cứ như vậy muốn đem mọi chuyện cho cô xử lý, ngộ nhỡ cô làm cho phá sản thì sao? Hơn nữa mọi chuyện trước đây không phải do mẹ cô quản lý sao? Cô chỉ phụ trách kiếm khách cùng quét dọn vệ sinh, đi mua hàng hóa, muốn quản lí khách sạn lớn như vậy, rồi phải luôn nghĩ cách phát triễn khách sạn, cô tự nhận mình còn chưa được: "Mẹ, cha, hai người nói cái gì đó? Ai muốn ở riêng với hai người? Người một nhà không thể ở cùng một chỗ suốt đời sao?"

"Mẹ nói ở riêng, không phải là chia nhà ở, cái con bé này, thật không làm người khác yên tâm được, hai mươi lăm rồi, bộ dạng như một đứa bé, lúc nào mới lớn được đây?" Mẹ Hạ gõ đầu cô một cái.

"Ai u!" Một cô gái nào đó đau đớn che đầu lại, cười hắc hắc nói: "Người xem, con liền thích như vậy, A Hải, anh nói vài câu đi, bây giờ chúng ta đã là người một nhà!" Cô thật sự không quyết định được, nếu phải đi ra ngoài, cô sẽ nhất quyết cự tuyệt, thật vất vả mới xuất hiện một nhân tài trong nhà, sao có thể bỏ qua chứ? Nhưng A Hải là ở rể , nếu anh không đồng ý, cô cũng không thể để anh chịu uất ức.

Lạc Vân Hải thận trọng gật đầu: "Nếu anh vợ có chí hướng như vậy, đối với nhà ta cũng là một chuyện vui, nếu có thể xuất ngoại, vừa có tiền đồ rộng mở, vừa có thể làm nở mày nở mặt với tổ tông, mặc kệ như thế nào, cũng không thể chôn vùi rường cột nước nhà, mặc dù phải táng gia bại sản, con cũng muốn cung cấp cho anh ấy, còn chuyện ở riêng, đợi anh ấy học thành tài sau rồi hãy nói, cha mẹ cảm thấy thế nào?"

"Ai nha A Hải!" Hạ Hưng Quốc nghe vậy vô cùng kích động cầm lấy hai tay anh, cảm kích rơi nước mắt nói: "Cha biết mình không có nhìn lầm người mà, vậy chúng ta cùng nhau nuôi dưỡng nó, con yên tâm, Trạch Nguyên thành tài, nhất định sẽ không quên con!" Có con rễ tốt như vậy, có thể đi đâu tìm được chứ? Không có nửa điểm lòng riêng, tổ tiên nhà họ Hạ được phù hộ rồi…

"Đứa bé ngoan, thật lòng mẹ không muốn nói chuyện này với con, mẹ thật rất cảm động, mẹ cũng sẽ không bạc đãi con, dù sao hai con kết hôn, tương lai sẽ có đứa bé nuôi dưỡng, như vậy đi, bắt đầu từ bây giờ tiền mẹ kiếm được sẽ đưa cho nó, chờ khi nó xuất ngoại, rồi chúng ta kiếm tiền dành dụm cho các con, tương lai khách sạn này cũng sẽ đưa cho các con kinh doanh, đem mọi chuyện cho con xử lí!" Đứa nhỏ này, quá được lòng người, cương trực công chính, trung thực, không tệ không tệ.

Hạ Mộng Lộ giơ ngón tay cái với chồng mình, người đàn ông cô xem trọng, chính là không giống nhau, cô thật tự hào.

Lạc Vân Hải lễ phép cười cười: "Vậy trước tiên cám ơn cha mẹ!"

"Cám ơn cái gì? Người một nhà không nói hai lời, con đem cái này cho cha nuôi cầm đi, mẹ sẽ không hại con…cha nuôi con là một người đáng thương, tuy gia sản có ngàn vạn, nhưng không có người thừa kế, ông ấy vốn định trước khi chết đem số tiền đó đi quyên góp, lần này tốt lắm, con cứ đợi một thời gian, mẹ cam đoan khi ông ấy về già, ông ấy sẽ đem tất cả tài sản cho con, đến lúc đó con mua khách sạn này, như vậy mỗi tháng sẽ không phải đóng thuế, nếu tương lai con không nuôi ông ấy, không chăm sóc tốt ông ấy, như vậy mẹ sẽ rất thất vọng!"

"Vợ của ông ấy đâu?" Lạc Vân Hải không hiểu hỏi.

Hạ Mộng Lộ khoát tay: "Sớm cùng người khác bỏ đi rồi, khi Hoắc Hâm chưa đầy mười tuổi đi Bắc Kinh chơi, nhưng đến giờ vẫn chưa trở về, tìm hơn một năm cũng không tìm được, một năm sau, thím cũng bỏ đi, người ta nói có thể là rất lâu trước đây thím ở Bắc Kinh có người khác, cố ý đem Hoắc Hâm đi, hoặc là b