i thiệu với ông người con nuôi, còn buộc phải đồng ý?
Mẹ Hạ khổ sở gật đầu: "Ừ, em đã suy nghĩ, nếu Mộng Lộ thích A Hải, A Hải cũng thích Mộng Lộ, thì thành toàn cho bọn nó đi, đường là do bọn nó chọn, không phải Hoắc Hâm nhà anh còn chưa tìm được sao? A Hải kia là người đàng hoàng, tương lai anh sẽ có người nuôi dưỡng đúng không? A Hải không phải là người vong ân phụ nghĩa, cứ để cho cậu ta thế thân Hoắc Hâm, được không?" Như thế thì con gái bà cũng sẽ không bị lời ra tiếng vào, làm như vậy có lẽ là hơi xúc động, nhưng bà nhìn ra A Hải thật tâm che chở cho con gái bà, nên liền đánh cuộc cậu ta không có vợ con.
Nói không chừng cả đời cũng không nhớ lại đâu? Vả lại chính mình dạng buộc con gái đi kết hôn, nếu A Hải nhớ lại mình không có vợ con, Mộng Lộ sẽ hận bà cả đời, có cái gì so với chia rẽ tình cảm người khác xấu xa hơn? Con tự có phúc của con, sau khi nghĩ thông, bà cảm thấy sắp có được một con rể tốt nên vui mừng.
Bờ biển, Hạ Mộng Lộ uất ức bĩu môi, không nhìn tới ai nữa.
Lạc Vân Hải giơ tay lau khô nước mắt cô, nhẹ giọng khiển trách: "Cô ngu ngốc sao? Bị người khi dễ cũng không biết gọi người? Nếu không phải là tôi len lén đi theo, khẳng định khuôn mặt nhỏ nhắn này sẽ hốc hác cho mà xem!"
"Tại sao anh lén đi theo phía sau?" Mộng Lộ kỳ quái vặn lông mày.
"Tâm ý tương thông? Tôi biết rõ cô cần tôi, về sau dù ở đâu, chỉ cần cô cần tôi thì tôi sẽ trước sẽ xuất hiện trước mặt cô!" So với cô gái, thì anh có chút vui sướng khi người gặp họa, không ai thèm lấy tốt vô cùng, tốt nhất cả đời không ai thèm lấy.
Hạ Mộng Lộ suy tư hồi lâu, sau đó nín khóc mà cười: "Ừ! Đây là lời anh nói, tôi không buộc anh đâu đó!" Khi cần, sẽ xuất hiện, nghe cũng không tệ lắm, cô quyết định, về sau không bao giờ đi xem mắt nữa, cho dù không thể ở chung một chỗ với A Hải, nhưng chỉ cần lúc nào cũng được bên cạnh anh ta là được rồi, hai người, có thể ở cùng nhau bao lâu thì bao lâu, cô thích loại cảm giác được nâng niu này.
"Cái gì? Kết hôn? Con kết hôn với anh ta?"
Âm thanh kinh sợ thét chói tai làm chấn động cả tòa lầu.
Ba Hạ cùng mẹ Hạ nhìn nhau, nhất trí gật đầu.
Lạc Vân Hải cau mày hoài nghi, có phải quá đột ngột hay không? Hơn nữa bọn họ không phải luôn phản đối anh và Hạ Mộng Lộ kết giao sao?
Hạ Mộng Lộ cũng không cảm thấy làm như vậy là đúng. Quả thật cô muốn ở chung một chỗ với A Hải, vĩnh viễn ở chung một chỗ, nhưng không phải như vợ chồng. Ngộ nhỡ ngày nào đó A Hải hối hận, cô phải làm thế nào? Nên kéo mẹ qua một bên khiển trách: "Mẹ làm gì vậy?"
Mẹ Hạ thở dài: "Con gái, con thương cậu ta sao?"
"Con…..Nhưng ngộ nhỡ sau này anh ấy hối hận thì phải làm sao? Con phải thế nào?"
"Đính hôn, cũng không phải là kết hôn, con sợ cái gì? Đến lúc đó con mới chính thức là vợ cậu ta, cho dù cậu ta hối hận, cũng sẽ chịu trách nhiệm. Lui vạn bước mà nói, nếu cậu ta bỏ con thì ít nhất đã từng sống cùng nhau. Con nhìn mẹ đi. Tuy mẹ như lửa với nước với cha con nhưng mẹ không hối hận…bởi vì mẹ đã từng yêu ông ấy. Mẹ tin A Hải không phải kiểu người đàn ông không chịu trách nhiệm!"
"Không phải hai người luôn phản đối ạ?"
"Mẹ không ép buộc con, mẹ cũng nhìn ra, trừ cậu ta ra, con sẽ không muốn ở chung với người nào, con định cứ thế với A Hải à? Đến khi nào đây? Các con cũng không kết hôn. Nếu cả đời cậu ta không nhớ được chuyện trước kia thì con cứ đi theo cả đời vậy à? Nhưng nếu mẹ ép buộc con cùng người khác lập gia đình, lại sợ sau này con hận mẹ, hận bản thân mình!"
Đúng vậy, cô căn bản không muốn cùng người khác ở chung một chỗ, chỉ muốn cùng A Hải. Cứ như vậy, còn không bằng cùng anh kết hôn. Dù là ngày nào đó anh đi, cô cũng muốn sống cùng. Cô tin tưởng trời cao sẽ không tàn nhẫn như vậy, nói không chừng A Hải chỉ là một người mồ côi, không có người yêu nào, càng không có đính hôn, không có gì cả, hoặc là vĩnh viễn đều không nhớ chuyện trước kia…..
Người nha, cần gì cố kỵ nhiều như vậy? Có mệt mỏi hay không? Cười gật đầu nói: "Được, con nghe mẹ, mẹ, mẹ yên tâm, coi như anh ấy có người yêu thật, con cũng có lòng tin đánh bại người đó, con yêu anh ấy, nên nhất định có thể!" Nếu quả thật có người kia, như vậy thật xin lỗi! Tôi sẽ không để cho anh ấy lại sống trong cảnh chém giết, tôi sẽ giúp cô chăm sóc anh ấy thật tốt, đến chết cũng không đổi.
"A Hải, còn cậu thì sao?" Mẹ Hạ giải quyết con gái xong, mặt mày hớn hở hỏi Lạc Vân Hải.
"Cháu…..Để cháu suy nghĩ một chút!"
Dứt lời, xoay người chạy ra sân, tìm cái ghế ngồi xuống, rút thuốc lá ra đốt, rơi vào suy nghĩ. Quá đột ngột, đột nhiên làm anh không biết phải làm sao. Hạ Mộng Lộ là một cô gái tốt. Anh không muốn hại cô, dĩ nhiên, cho dù có người yêu gì đó, anh cũng tin tưởng sau khi khôi phục trí nhớ, vẩn lựa chọn Hạ Mộng Lộ. Nhưng nếu anh là một tử tù, ngày nào đó bị bỏ tù, cô phải làm sao?
"Này, anh nghĩ gì thế? Sao? Không muốn à?"
Một cô gái dời ghế qua ngồi đối diện với anh, nhe răng nói: "Vẫn cảm thấy Hạ Mộng Lộ tôi không xứng với một kẻ lang thang như anh sao?" Đáng ghét, cô đã đồng ý, anh ta còn suy tính.
"Tôi không muốn làm hại đời cô, có thể đợi sau khi