?" Ngó thấy trong mi mắt Thiên Đại tản ra ánh sáng lạnh trầm xuống, đôi mày thanh tú của Thất Dạ khẽ nhíu một cái, hỏi: "Cần giúp một tay không?"
"Không!" Thiên Đại khe khẽ đẩy cô hướng về một bên hành lang: "Đi nhanh đi!"
Thất Dạ cau mày, vừa muốn gọi, nhưng thấy bóng dáng của Thiên Đại đã lướt đi biến mất ở khúc cua của hành lang, rồi sau đó ở một phía khác có tiếng bước chân rập rập truyền lại, cô hạ quyết tâm, hướng về phía bên kia chạy đi.
"Lập tức lục soát, không để cho bọn họ chụy thoát! Nếu không chúng ta đều đợi bị phanh thây đi!"
Thanh âm giận dữ của đàn ông nhộn nhạo xung quanh, từ vách tường khúc xạ vang vọng khiếp người.
Con ngươi Thất Dạ lóe lên, nhìn cửa phòng gần cô nhất có viết chữ giống như VIP đang còn mở he hé, bước nhanh về phía trước, lòng bàn tay đẩy, thân thể liền biến mất vào bên trong.
Rất nhanh, bên ngoài liền có một loạt tiếng bước chân vang lên nhanh chóng đi qua ——
Trong lòng Thất Dạ cười nhạt một tiếng, ánh mắt quan sát bốn phía gian phòng một cái, lướt qua bình phong di động gấp ngăn cách với cánh cửa phòng bên, khẽ dời bước chân hướng về phía của sổ sát đất.
Cô vốn định đi đến trước bệ cửa sổ đầu kia kiểm tra xem có đường chạy trốn hay không, bất chợt bên trong phòng vốn là ánh sáng sáng ngời chợt biến mất, sống lưng cẩm nhận thấy một hồi hơi thở lạnh lẽo đến gần, eo của cô ~ thân thể liền bị người bắt lấy.
Một giây kế tiếp, thân thể của cô rơi vào trong một lồng ngực lạnh lẽo. Trên thân người kia một cỗ hơi thở lành lạnh phiêu tán ở trên không, bên trong dường như còn phảng phát mang theo mùi tanh nhàn nhạt, khiến cho hô hấp của Thất Dạ nhất thời tắc nghẽn.
"Thả. . . . . ."
Môi mỏng, chỉ vừa phát ra một âm tiết, môi anh đào của Thất Dạ đã bị bàn tay có lực của người kia hoàn toàn phủ kín! Sống lưng bị dán chặt vào lồng ngực của một người đàn ông, Thất Dạ theo bản năng vặn vẹo bả vai giãy giụa, lại bị thân thể cao lơn kia dùng lực đè một cái, cả người cô bị đè giữa bức tường và bộ ngực đó. Cánh tay người nọ cứng như sắt thép đặt ở thăt lưng cô, lòng bàn tay ột khắc cũng không buông lỏng chặn ở môi cô, để cho cô không phát ra bất kỳ tiếng kêu nào.
Thân hình người đàn ông to lớn, giống như trăng sáng tỏ giữa không trung, trong đêm tối này cũng làm cho người ta cảm thấy một cỗ thoát trần mỹ tục.
Thừa dịp màn đêm, ánh trăng yên tĩnh xuyên thấu qua cửa sổ sát đất chiết xạ mà vào, mặt ngoài trơn bóng cũ kỹ, phản chiếu dưới đôi mắt đối kháng lẫn nhau một bóng hình xinh đẹp lờ mờ.
Trong lúc giật mình, dư quang ánh mắt Thất Dạ nhìn đến bóng trên sàn, nhận thấy người đàn ông kia có hai đôi đồng tử đen đẹp và tĩnh mịch, trong lòng đó là có hơi sợ hãi.
Cô tới chỗ này còn không lâu, nhưng đã biết được cái địa phương quỷ quái gọi là tinh cầu Chafee này, trên cơ bản, người cấp bậc phân chia làm năm chủng loại, cùng đế chế Địa Cầu cổ không sai biệt lắm.
Thứ nhất, hoàng tộc. Danh như ý nghĩa, cái quốc gia đế chế này, lấy hoàng quyền làm chủ, cao nhất cao tại thượng, đừng quá mức người trong hoàng gia. Bọn họ lấy thừa kế làm chủ mà truyền thừa, người của hoàng tộc, lúc vừa sinh ra nhất định phải tài trí hơn người.
Thứ hai, quý tộc. Đây là nhìn chung đứng sau hoàng tộc, gia tộc quan lại, phần lớn là người chân chính lắm thực quyền, bản thân ở tinh cầu Chafee có đất phong cùng cai quản cấp dưới.
Thứ ba, địa chủ. Những thứ này, phần nhiều là quý tộc xem trọng bạn bè cùng thuộc hạ làm chủ, mặc dù không nghiêng quyền thiên hạ, nhưng cũng là người nhất bá một phương.
Thứ tư, bình dân. Bọn họ là dân chúng dựa vào sức lao động để sinh tồn, chiếm cứ người gần sáu thành.
Thứ năm, nô dịch. Đây là người không có địa vị ở tinh cầu Chafee, bao gồm tù binh bại trận, còn có những người được quý tộc nuôi dưỡng để dùng chơi trò chơi giết chóc, dùng làm thức ăn gia súc, tiện nô.
Mà mấy loại người này, trên cơ bản lấy màu sắc con mắt để phân chia cấp bậc. Người hoàng tộc cùng quý tộc, ánh mắt cơ bản lấy xanh lam, xanh ngọc, nâu, màu bạc làm chủ, bọn họ ở đây, xưng là thế giới thứ nhất, cao cao tại thượng.
Địa chủ, ánh mắt lấy màu xám nhạt làm chủ, bọn họ ở nơi được gọi là thế giới thứ hai. Về phần bình dân cùng nô dịch, ở tại thế giới thứ ba, ánh mắt phần lớn là màu xanh nhạt, ám bụi, hốt hoảng, thuộc loại dân chúng thấp kém nhất xã hội.
Người đàn ông này có đôi con ngươi màu đen, cả người phát ra khí tức cường đại làm người ta hít thở không thông, không cần phải nói, tuyệt đối là nhân vật lợi hại.
Thất Dạ trong lúc vẫn còn suy tư, chợt nghe được một hồi “lẹt xẹt” tiếng bước chân vang lên truyền vào bên tai, thân thể của cô cứng đờ, con mát dọc theo phiến mấp máy ở cửa phòng nhìn ra.
“Muốn bảo toàn tính mạng, liền ngoan một chút.” Ngón tay của người đàn ông như vuốt chim ưng, hung hăng bóp ở cổ Thất Dạ, âm thanh mát lạnh, giống như sương tuyết đóng băng ngàn năm, lạnh lẽo bức người.
Giữa cánh mũi là hơi thở đàn ông mãnh liệt dung hợp cùng tư vị máu tanh ngọt ngấy, nếu không phải bị anh ta nắm gáy, Thất Dạ nhất định đã không chịu đực mà nôn mửa.
“Lúc soát nhanh lên một chút, đừng ch