rên bàn cơm để mấy món ăn xem ra sắc hương vị cũng đều đủ cả, hai mắt cô gái tỏa sáng, cười nhẹ nhàng nói: "Thật không tệ, không ngờ Công Tước Tát Khắc Tư lại là một mỹ nhân lên được phòng khách, xuống được nhà bếp!"
"Hãy bớt sàm ngôn đi!" Mặc dù dáng dấp hắn rất tuấn tú, nhưng bị một người phụ nữ dùng"Mỹ nhân" để hình dung, Mã Tu vẫn vẫn có chút không vui. Hắn hung hăng trợn mắt nhìn cô gái một cái, nói: "Nhanh ngồi xuống ăn đi!"
Từ vừa mới bắt đầu muốn làm nhục cô cho đến bây giờ nấu cơm cho cô, người đàn ông này thật đúng là kỳ quái. Chỉ là. . . . . . Hắn như vậy, thì ngược lại có vẻ có chút đáng yêu là được.
Nhìn người đàn ông con mắt sắc thâm trầm, Thất Dạ nông cạn cười một tiếng, nhỏ giọng nói: "Có rượu hay không?"
"Hả?"
"Loại không khí này chúng ta không phải nên uống một chút rượu sao?"
"Ở bên kia." Mã Tu đưa ngón tay chỉ một vị trí quầy rượu không xa : "Muốn uống liền chính mình tự đi lấy."
Ánh mắt của Thất Dạ dọc theo mặt mũi của hắn liếc đi một cái, nhạt nhẽo cười một tiếng, sau đó đi đến quầy rượu đầu kia, chọn một chai rượu đỏ mở ra.
Mắt thấy cô bưng hai ly rượu trở lại, con ngươi Mã Tu nhíu lại.
"Cạn một chén nhé!" Thất Dạ đem một ly rượu trong đó đưa cho hắn.
Mã Tu lại cầm cái ly cô để đặt ở trước mặt mình, giơ lên đối với cô.
Thất Dạ cười nhạt, cụng ly với hắn, sau đó đem ly rượu đưa đến trước mặt mình, uống một hơi cạn sạch.
Mã Tu thấy thế, khoan thai cũng khẽ nhấp một hớp.
Thất Dạ cầm lên dao nĩa, bắt đầu dùng cơm.
Người đàn ông thấy thế, cũng vậy.
Thất Dạ đem thức ăn đưa vào trong miệng, ánh mắt lại một giây cũng không có rời khỏi mặt mũi của Mã Tu. Cho đến khi thấy da đầu của người đàn ông run lên, ánh mắt nâng lên trừng hắn một cái, cô mới nhàn nhạt cười nói: "Thời gian, đã đến!"
Mã Tu còn không có từ trong lời nói của cô phản ứng kịp, liền thấy ngực một hồi buồn bực. Sắc mặt hắn thoáng chốc biến đổi, dao trong tay "Pằng" một tiếng rớt xuống đất mặt, lòng bàn tay che vị trí lồng ngực, hung hăng nhìn chằm chằm Thất Dạ, nói: "Cô hạ độc?" Tiếng lồng ngực trống rỗng.
"Không phải độc, chỉ là. . . . . . Một loại thuốc khiến cho anh có một cơ hội nghỉ ngơi thật tốt." Thất Dạ thật nhẹ cười một tiếng, đứng thẳng lên, cầm dao cắt thức ăn lên, vỗ vỗ vào lòng bàn tay, bước chân đi đến chỗ Mã Tu.
Mã Tu lạnh lùng nhìn cô, trong lòng giận giữ, đang cố gắng đứng lên, nhưng lực bất tòng tâm. Lồng ngực giống như bị ngàn vạn mũi tên xuyên qua, chỉ cần hắn vừa dùng lực, liền đau nhói vô cùng. Sắc mặt của hắn phát thanh, cắn răng lạnh lùng nhìn chằm chằm cô gái, tức giận khiển trách: "Cái người phụ nữ độc ác này, tôi muốn giết chết cô. . . . . ."
Lòng bàn tay của hắn vỗ xuống mặt bàn, hai cánh tay lại trong nháy mắt cứng ngắc, cả bả vai cũng co quắp, chỉ kém điểm liền ngã quỵ xuống mặt đất.
Thất Dạ thấy thế, nông cạn cười cười, nói: "Công Tước Tát Khắc Tư, tôi khuyên anh vẫn là ngoan ngoãn không nên tức giận cho thỏa đáng. Chờ một chút tức giận đánh vào tư tưởng, có thể ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ của anh đấy!"
"Cô. . . . . ." Mã Tu dùng sức hít sâu, đem cảm xúc của mình khống chế đi xuống, mới vừa mắt lạnh nhìn cô gái, nói: "Lúc nào thì xuống tay?"
"Mới vừa hạ, tôi vốn là hạ cho mình, nhưng nếu anh thích uống rượu của tôi, như vậy tôi cũng không có biện pháp." Thất Dạ cười cười, trong con ngươi có một loại ánh sáng xinh đẹp mà tĩnh mịch di động, nói: "Không biết bây giờ Công Tước Tát Khắc Tư cảm thấy như thế nào?"
Gương mặt Mã Tu âm trầm, giống như hận không đem cả người cô cũng xé nát được. Chỉ tiếc, hắn bây giờ căn bản là không làm được chuyện này. Ngược lại giọng điệu Thất Dạ thở dài, khoan thai cười một tiếng, dao trong tay nhẹ nhàng dán lên mặt mũi của hắn, người đàn ông cảm nhận được lạnh lẽo chạm đến da thịt của mình, mày rậm nhíu chặt lại, cái đầu dài khẽ dựa đến mặt của hắn, nhỏ giọng nói: "Công Tước Tát Khắc Tư, không biết cái gương mặt này, nếu như bị tôi vẽ lên hai đao, không biết vị công chúa Điện hạ kia còn muốn anh hay không!"
Lúc trước Mã Tu chính là dùng dạng như thế uy hiếp cô, hiện tại cô ngược lại thật sự là gậy ông đập lưng ông rồi!
Nhìn Mã Tu tấm gương mặt tuấn tú rối rắm ở chung một chỗ, trong con ngươi lóe ra tới lửa giận, gần như có thể đem cô cả người cũng bốc cháy lên, nhưng Thất Dạ cảm thấy tâm tình thật tốt, cười nói: "Chậc chậc, chẳng lẽ Công Tước Tát Khắc Tư làm người đàn ông, cũng là chú trọng bề ngoài như vậy sao?"
"Nam Thất Dạ, tốt nhất cô không cần cho tôi chờ đến cơ hội, nếu không tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết đấy!" Mã Tu nâng cằm lên, trong con ngươi, xen lẫn ánh sáng phức tạp: "Tôi nói được làm được!"
"Tôi thật là sợ!" Thất Dạ cười một tiếng, cây dao găm nhọn hoắt nhẹ nhàng đè lên cổ của người đàn ông, như có như không trêu khẽ của hắn. Nhìn trong con ngươi của người đàn ông chiết xạ ra ánh sáng lạnh lẽo, cánh tay của cô run lên, liền đi vào trong da thịt của hắn : "Anh cũng đã nhắc nhở tôi ra tay trước thì chiếm được lợi thế, như vậy tôi cũng không khách khí!"
Máu, theo mũi dao từ cổ của người đàn ông chảy ra, trong nháy mắt