êm một cái nữa. . . . . . Chỉ là, lần này, Thất Dạ không dám to gan như vậy. Vừa rồi tỉnh lại đánh anh một cái tát, là bởi vì trong lòng cô tức giận, cho nên liền trực tiếp đánh cho người đàn ông này một bạt tai. Bây giờ cô đã bình tĩnh lại, biết vừa rồi người đàn ông không cùng cô so đo, là bởi vì cảm thấy còn thiếu cô. Nếu như lúc này cô còn có gan đánh anh một cái nữa, nhất định sẽ bị anh trực tiếp bóp cho chết!
Cô khẽ cắn răng, thân thể nghiêng về phía trước, đem cánh môi của mình hướng đến khóe miệng người đàn ông.
Cô vốn định, cứ hôn một cái như vậy thôi. Nhưng Gia Mậu giống như cũng không nguyện ý, bàn tay khẽ bóp sau lưng cô, trực tiếp kéo thân thể mảnh khảnh của cô gần anh hơn. Lòng bàn tay của anh dọc theo vị trí cái ót của cô đỡ thật chắt để cho cô không cách nào chạy trốn anh thân mật, chỉ có thể đón nhận . . . . . Cô hôn biến thành anh cường hôn.
Đối với hành động của anh, Thất Dạ cũng sớm đã thấy nhưng không thể trách, vì thế cũng không có bực tức với anh. Cô nhẹ hai mắt lại, mặc cho lòng bàn tay của người đàn ông lòng nâng thân thể cô, ép buộc cô tiến hành tiếp xúc thân mật nhất với anh. Cho đến khi cô tức giận thở phì phò, người nọ mới đem khóe miệng thoáng dời đi, mím môi mỏng nhìn cô: "Kỹ thuật hôn của em phải luyện một chút."
"Bớt nói lời vô ích đi!" Thất Dạ đưa tay lên khóe miệng lau một cái, cố gắng lau đi hơi thở của người đàn ông ở trên cánh môi của mình.
Cô luôn là trong lúc vô tình bị anh ảnh hưởng, mặc dù trong lòng cực kỳ kháng cự, nhưng điều này tồn tại, làm lòng cô vẫn còn sợ hãi! Tiếp tục như vậy nữa, cô cảm thấy mình có thể sẽ bị lạc phương hướng!
Gia Mậu thấy cô có động tác như vậy, đôi mắt từ từ híp lại, bàn tay đột nhiên áp chế bả vai của cô, há mồm liền cắn xuống bờ môi của cô một lần nữa.
Lần này, với nụ hôn vừa rồi là không giống, là có ý trừng phạt. Cho nên Thất Dạ chỉ cảm thấy môi dưới đau nhói, liền nếm được mùi máu tanh. Đôi mắt cô trầm xuống, tức giận nói: "Gia Mậu, anh. . . . . ." .
Đầu ngón tay người đàn ông, đã áp đến cánh môi của cô, nhàn nhạt cười nói: "Tạp Lạc Nhi- Hi Nhĩ không phải là tiểu thư chân chính của gia tộc Hi.
Đột nhiên nghe tin tức này, cả thân thể Thất Dạ cũng cứng đờ. Cô lắc đầu một cái, mí mắt nheo lại lạnh lùng nhìn chằm chằm Gia Mậu, hi vọng từ trong miệng của anh, nghe được nhiều tin tức một chút có thể chứng minh lời anh nói.
Gia Mậu hình như là hiểu được vì sao cô sẽ kinh ngạc như thế, nhàn nhạt cười nói: "Thế nào, cảm thấy rất kỳ quái sao?"
"Dĩ nhiên!" Thất Dạ đương nhiên nói: "Chuyện không nên như vậy."
"Không có gì có nên hay không ." Gia Mậu nhẹ cười một tiếng, trong tròng mắt hình như thoáng qua một chút ánh sáng lành lạnh: "Tộc trưởng của gia tộc Hi, ha ha. . . . . . Thật ra ông ta không thích phụ nữ!"
Cũng chính là. . . . . . gay!
Sau khi biết chuyện này, cả người Thất Dạ cũng mềm nhũn ra: "Như vậy Y Toa Bối Lạp - Hi Nhĩ là sao?"
Tin đồn cô là con gái nuôi của gia tộc Hi, trên thực tế là thế?
"Cô là con gái riêng của gia tộc Hi."
". . . . . ." Thất Dạ có chút dở khóc dở cười.
Vậy cũng quá lộn xộn!
Nhìn bộ dáng cô nhíu mày, đầu ngón tay Gia Mậu khẽ vuốt mấy sợi tóc trên trán cô, nhàn nhạt nói: "Địch Áo – Hi Nhĩ là cha của cô ta cùng với Y Toa Bối Lạp, ông ấy cưới phu nhân Hi mẹ của cô ấy. Đáng tiếc, cô ấy là do phu nhân Hi với người tình Địch Áo – Hi Nhĩ sinh ra. Mặc dù cô ấy không phải là con gái ruột, nhưng bởi vì ban đầu Địch Áo- Hi Nhĩ để cho cha và mẹ của cô ấy qua lại với nhau như bạn tốt, cho nên ông ấy cũng không ngại có máu mủ với cô ấy hay không, vẫn luôn đối xử rất tốt với cô ấy. Nhưng mà sau khi ông ấy phát hiện cha cô ấy và phu nhân Hi vẫn còn qua lại, liền tức giận. Ông không chỉ đem phu nhân Hi nhốt lại, hơn nữa cũng giam cầm cấm túc cha của cô ấy. Mà cô ấy cũng đã trở thành người vô tội bị hại, bởi vì quan hệ của họ là không sáng không tối, cô ấy ở trong gia tộc cũng không được tôn trọng. Địch Áo- Hi Nhĩ tương đối hận cô ấy, vì vậy liền nghe đề nghị của những người khác trong gia tộc đưa cô ấy đến thành Lợi Á.
Đầu lông mày Thất Dạ nhíu chặt, tỉnh táo nhìn Gia Mậu. Môi kéo một cái.
Cô có thể trấn định như thế, đó là bởi vì cô cảm thấy , trước kia Tạp Lạc Nhi- Hi Nhĩ trải qua bất cứ chuyện gì, đều không có bao nhiêu quan hệ với cô. Không sai, là cô chiếm thân thể này, nhưng về sau bất kể cô không phải là người của gia tộc Hi, cũng sẽ tuân theo ý nguyện của mình mà sống, tuyệt đối sẽ không trở thành con rối của người khác. Vì thế, người của gia tộc Hi, đối xử với Tạp Lạc Nhi- Hi Nhĩ như thế nào cô đều không sao cả. Chỉ là, nếu như chuyện này sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của cô, vậy thì tuyệt đối là có quan hệ với cô đấy!
Gia Mậu thấy cô không có tâm tình phản ứng gì, lại lạnh nhạt nói: "Về phần Y Toa Bối Lạp – Hi Nhĩ, là do Địch Áo – Hi Nhĩ nhờ người phụ nữ ở bên ngoài sinh. Dĩ nhiên, cô ấy chỉ là một ống nghiệm, gia tộc Hi vì che giấu gièm pha, nên mới công bố với bên ngoài cô là con gái nuôi. Thật ra thì, cô ấy là con gái ruột của Địch Áo – Hi Nhĩ. Từ nhỏ cô ấy đã được Địch Áo – Hi Nhĩ thương