Old school Swatch Watches
Thục Nữ Nghich Lửa

Thục Nữ Nghich Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322424

Bình chọn: 9.5.00/10/242 lượt.

không phát ra được. Canh nóng trượt vào trong cổ khiến thân thể cô

trở nên mềm yếu. Cô thở hổn hển, hơi sức trong chớp mắt biến mất, cũng

không nâng nổi chén canh, chén canh rơi trên mặt đất, vỡ nát.

Trong súp kia có những thứ khác khiến người uống vào mềm yếu vô lực. Cô mới

uống vài hớp, trước mắt đã đen kịt, toàn thân suy yếu.

Tại sao có thể như vậy? Cô đã tin tưởng Thẩm Hồng thế mà. . . . . .

“Em gái, em đừng trách chị!” Thẩm Hồng thương hại nói, đưa tay vuốt mặt của Mật Nhi, thái độ giống như là một người mẹ hiền lành nhưng lại làm ra

chuyện đáng sợ nhất.

Thẩm Hồng sớm biết sẽ có một ngày như thế

này. Sẽ có người hô giá cao làm bà thèm thuồng đem Mật Nhi bán đi. Bà

sớm biết sẽ có một ngày bà đem Mật Nhi đẩy vào trong ngực đàn ông. . . . . . Chẳng qua là vào thời khắc này, khi thấy Mật Nhi không nói gì, ánh

mắt thống khổ nhìn bà trong lòng có chút thương cảm.

Lúc này, ngoài cửa có gã đàn ông hói đầu xông vào, khẩn trương ghé đầu nhìn.

“Như thế nào? Cô ta đã uống thuốc rồi sao?” Quản lý Trần hỏi, nhìn thấy Mật Nhi ngã xuống trên đất thì lộ ra vẻ mặt hài lòng.

“Thuốc này sẽ không làm cô ấy bị thương chứ?” Thẩm Hồng hỏi, còn có một chút

lương tâm. Dù sao Mật Nhi cũng trưởng thành dưới mắt bà, những năm gần

đây cũng giúp bà kiếm không ít tiền.

“Dĩ nhiên sẽ không làm tổn

thương cô ta, tôi còn chờ đưa nó đi mà, sao lại ngốc đến mức thương tổn

nó bằng thuốc được? Những thứ thuốc này chỉ làm tứ chi vô lực, hỗn loạn

mà thôi.” Quản lý Trần không nhịn được nói. Lại lấy ra một gói thuốc bột từ trong túi, rót vào ly nước, đưa tay bưng cho Thẩm Hồng “Đút cho nó

một ly này nữa.”

“Đây là cái gì?” Thẩm Hồng nhận lấy chén nước, thấp thỏm hỏi.

“Khiến nó dễ dàng sống qua tối nay.” Quản lý Trần đơn giản vừa giải thích vừa

khẩn trương nhìn về phía cửa “Nhanh lên, chúng ta nhất định phải lập tức đem nó ra ngoài.”

“Mama, đừng. . . . . .” Mật Nhi giùng giằng

nhưng bóng tối lại vẫn vô tình từ từ bao phủ cô. Cô mềm yếu mà không có

chút sức lực nào chỉ có thể thở hổn hển dùng hơi sức còn lại cầu khẩn.

“Mật Nhi, ngoan, uống vào, thuốc này sẽ giúp em.” Thẩm Hồng hung ác nâng

lòng dạ nói, đem chén nước để bên môi Mật Nhi, buộc cô uống vào.

Mật Nhi vô lực giãy giụa, cô mềm yếu quơ tay quơ chân, trước khi lâm vào

tình trạng mê man cô mơ hồ biết được nghênh đón mình là một số mạng đáng sợ.

Làm trong khách sạn nhiều năm, cô cũng từng nghe qua lời đồn đãi về chuyện này, nghe nói khách rượu thông đồng với mama bỏ thuốc mê

vào những cô gái không hợp tác. Nhưng đã nhiều năm như vậy, cô thủy

chung vẫn tin tưởng Thẩm Hồng cho rằng sẽ không xảy ra loại chuyện như

vậy. . . . . .

Chẳng qua là, Mật Nhi quá mức đơn thuần, tín nhiệm của cô khiến cô khinh địch không phát hiện người này tính tình quá tham lam mới có thể ngây ngốc uống chén canh kia.

Thẩm Hồng than thở, sờ sờ mặt Mật Nhi đang ngủ mê man. Trong lòng rốt cuộc có chút không đành.

“Bà than thở cái gì? Sao không nhìn đến vẻ mặt Mật Nhi cùng người nọ nhìn

nhau chứng minh bọn họ đã lưu lại ấn tượng tốt cho đối phương rồi. Người kia ưu tú như vậy, nói không chừng sẽ vừa giúp chúng ta vừa giúp Mật

Nhi.” Quản lý Trần lừa mình dối người nói, sau đó liền ôm lấy Mật Nhi

đã được quấn lại bằng cái chăn đi ra ngoài.

Cửa sau của khách sạn đã có xe đang đợi. Quản lý Trần lên xe rất nhanh mang theo Mật Nhi hôn mê bất tỉnh đi mất.

Thẩm Hồng đứng ở cửa sau khách sạn, trong lòng không đành. Nhìn một hồi lâu, bà mới nhanh chóng xoay người trở vào bên trong khách sạn.

Hiện

tại lương tâm của bà đang trách móc nặng nề. Có lẽ đi đếm số tiền lớn mà quản lý Trần cho bà thì sự đau đớn trong lòng có thể vơi đi chút ít.

※※※

Tổng công ty “Tập đoàn Thái Vĩ”, đêm khuya rất yên tĩnh .

Tiếng bước chân trầm ổn chậm chạp từ tầng một đi đến tầng cao nhất. Sau đó đi vào phòng làm việc dành riêng cho cán bộ cao cấp.

Ánh đèn sáng lên, phòng lớn như thế lại có đủ tiện nghi, Lôi Đình tùy ý cởi áo, đem súng đặt trên mặt bàn, xoay người, bắt đầu tập bài võ từ quân

đội.

Sau một hồi lâu, thân thể tráng kiện đã dính đầy mồ hôi. Anh ngừng luyện tập, bắp thịt ngăm đen tích chứa năng lượng làm người ta

chắc lưỡi hít hà.

Đột nhiên, thân thể của anh căng thẳng, tầm mắt sắc bén dời về phía cánh cửa dầy cộm nặng nề được đặc chế từ thủy tinh.

“Là ai?” Anh cáu kỉnh hỏi.

Vào giờ tan việc, bên trong công ty không nên có bất kỳ người nào mới đúng. Trong nháy mắt bóng dáng của anh chợt ló nắm lấy súng trên bàn thận

trọng nhắm ngay ngoài cửa. Thân hình cao lớn căng thẳng, biểu hiện của

việc anh tùy thời có thể nổ súng, tư thế kia giống như đang săn dã thú.

Cánh cửa mở ra, quản lý Trần sắc mặt tái nhợt ôm một cái chăn bông đứng ở nơi đó.

“Lôi…Lôi Đình tiên sinh!” Quản lý Trần ấp a ấp úng nói, lấy dũng khí chậm chạp

tiến lên mấy bước đem chăn bông đặt trên ghế sofa.

Lôi Đình nhếch mày rậm, xem một chút chăn bông trên ghế sa lon “ông sợ tôi cảm lạnh

đặc biệt giúp tôi lấy thêm một cái chăn bông tới sao?” Anh nhạo báng

hỏi, thả súng trong tay.

Ở khách sạn đấm đá một hồi, anh cũng

chưa từ