quán rượu làm việc. Với khuôn mặt xinh đẹp khiến cô nhanh chóng trở thành “thẻ đỏ”.
“Không phải chị cũng vô khách sạn khi vị thành niên à?” Ngạc Nhi phản lại.
So với Mật Nhi trầm tĩnh, Ngạc Nhi có vẻ rất tùy hứng có lẽ là bởi vì sớm thấy tình cảm lạnh lẽo.
“Tiểu Ngạc, chị đến khách sạn cũng chỉ muốn em yên tâm học tập.” Mật Nhi thở
dài nói, không thể làm gì khác hơn nhìn em gái. Cô cho Ngạc Nhi về nhu
cầu vật chất nhưng lại không cách nào giáo dục nó cho tốt.
Chị em hai người từ nhỏ đã được giáo dục: không nên tin đàn ông, cũng bởi vì
vậy, trong tiềm thức hoặc nhiều hoặc ít đối với đàn ông có mấy phần đề
phòng. Mà bởi vì tuổi thơ có vô số gã đàn ông không ngừng lừa gạt tiền
bạc của mẹ nên Ngạc Nhi còn có địch ý với đàn ông. Một năm nay, trên tay Ngạc Nhi có số tiền khá lớn không rõ từ đâu. Nhìn bộ dáng đắc ý của
Ngạc Nhi có lẽ là dùng phương pháp nào đó từ trên thân đàn ông lừa gạt
được.
Mật Nhi không biết nên mở miệng hỏi thăm thế nào? Nhưng
trong lòng cô biết, em gái luôn bốc đồng này căn bản sẽ không nghe lời
của cô. Còn nữa, thân là gái quán rượu, cô có tư cách gì để khiển trách
em mình?
“Chị à, em có nghe nói một chút về chuyện của chị.” Ngạc Nhi cầm lấy chiếc đũa bên cạnh, từ trong túi xách lấy ra cơm hộp, bắt
đầu ăn. Chuẩn tắc lớn nhất của họ là tiết kiệm, hai chị em đều sợ nghèo
mà.
“Nghe nói, cách đây không lâu có một gã đại ca mới ra tù quấy rối ở chỗ chị, kết quả bị người ta đánh cho sưng mặt sưng mũi. Em nghe
mấy người kia nói, người nọ vì chị mà ra mặt !”
“Anh ấy chỉ nhìn không vừa mắt, nên mới cứu chị.” Mật Nhi hời hợt nói nhưng khuôn mặt đã tẩy trang có chút không được tự nhiên.
“Vậy sao? Em chỉ muốn hỏi một chút, gã đàn ông kia có quyền thế gì sẽ vì gái quán rượu mà ra mặt, gã là anh hùng hay kẻ ngốc? Nếu là một gã đầu dê
bụng sói thì để em! Em bảo đảm có thể ép khô đến một xu cuối cùng trong
ví gã.” Ngạc Nhi cắn đùi gà đem chuyện lừa gạt tiền bạc nói ra như là
chuyện bình thường nhất.
“Không.” Mật Nhi vội vàng quay đầu lại khẩn trương nhìn em gái.
Không biết tại sao, khi em gái vừa nhắc đến chuyện xuống tay với Lôi Đình thì cô sẽ không tự chủ được mà khẩn trương. Không phải gã đàn ông nào cũng
giống nhau sao? Cô không nên tin tưởng đàn ông, nhưng vì sao lại lo lắng cho anh?
“Không?” Ngạc Nhi nheo mắt lại, cầm chiếc đũa dao động
trước mặt chị gái “Chị vì người đàn ông kia mà khẩn trương thành ra như
vậy, sẽ không phải thật tâm với gã chứ? Tốt nhất là chị nên cầu nguyện,
đừng gặp lại gã lần nữa, nếu không, chị khó thoát một kiếp rồi.” Cô giải quyết xong cơm, vỗ vỗ chiếc váy dài, lửng thững đi ra ngoài. “Được rồi! Tối nay em sẽ không về, khi chị về nhà có thể khóa cửa lại.” Cô thuận
miệng nói xong, bước ra khỏi quán rượu.
Đây là thói quen của hai
chị em, lớp học chính của Ngạc Nhi là ban đêm sau khi tan học thì đúng
lúc Mật Nhi tan việc. Chị em luôn thế, một người tẩy trang, một người ăn đồ ăn nhanh. Trò chuyện đủ loại sau đó cùng về nhà. Chỉ là gần đây,
Ngạc Nhi có hơi nhiều chuyện, bình thường sau khi ăn xong sẽ không thấy
bóng người.
Mật Nhi sửa sang lại quần áo, không có mỹ phẩm, cô lại càng xinh đẹp thêm, có vẻ trắng trong thuần khiết.
“Mật Nhi?” Trên cửa truyền đến tiếng gõ nhẹ, Thẩm Hồng đi vào. Trong tay ả
bưng một chén giải rượu, thân mật đi đến bên cạnh Mật Nhi, vỗ vỗ bả vai, thương tiếc nhìn mặt của cô.
“Mama, có chuyện gì sao?” Mật Nhi
hỏi thăm, mơ hồ cảm giác được ánh mắt của đối phương có chút không đúng, nhưng bất đồng chỗ nào, thì cô không nói ra được.
“Không có gì,
không có gì, chẳng qua là tới thăm em một chút.” Thẩm Hồng cẩn thận nhìn mặt của Mật Nhi, sau đó hài lòng gật đầu một cái. “Vết thương trên mặt
em đỡ lên chút nào chưa? Chị rất quan tâm nhưng phấn son che lại nên chị không biết em đã khỏi hẳn chưa?”
“Dùng nước đá chờm mấy ngày đã
không sao.” Mật Nhi đơn giản nói, dọn dẹp quần áo, đem cảm giác kỳ dị
trong lòng đẩy ra. Cô làm việc ở chỗ này mấy năm, Thẩm Hồng chưa từng
hại cô, thậm chí còn bảo vệ cô, cô không nên hoài nghi Thẩm Hồng mới
đúng.
Thẩm Hồng nâng mặt của Mật Nhi lên, giống như là xem hàng
hóa, cẩn thận chu đáo: “Nhìn gương mặt em kìa, càng lúc càng xinh đẹp.
Ban đầu gặp em, tuy vừa gầy lại vừa tiều tụy nhưng mà chị lại liếc mắt
đã nhìn ra em là người đẹp. Không nghĩ tới, nháy mắt vài cái đã nhiều
năm như vậy trôi qua rồi.” Ả cảm thán nói, thoáng qua trong mắt một chút thương hại nhưng nhanh chóng bị sự tham lam che mất.
“Đúng vậy,
đã nhiều năm.” Mật Nhi nhỏ nhẹ đáp, nhớ tới những năm qua bị bao gã đàn
ông xem như đồ chơi, tới khi nào mới có thể kết thúc?
“Này, đừng
nghĩ nhiều như vậy. Chén canh này là chị bảo phòng bếp nấu. Chị biết em
không uống được rượu mà đêm nay lại uống quá nhiều sợ em đi trên đường
nguy hiểm nên uống chút canh để tỉnh rượu.” Thẩm Hồng đem canh nóng đưa
cho Mật Nhi.
Mật Nhi không nghi ngờ gì bưng canh nóng lên miệng nuốt xuống vài hớp canh sau đó mới từ từ cảm thấy có cái gì đó không đúng.
Cô kinh hoảng ngẩng đầu lên lại cảm thấy tứ chi như nhũn ra, cả giọng nói
cũng