The Soda Pop
Thục Nữ Dễ Cầu

Thục Nữ Dễ Cầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327030

Bình chọn: 9.5.00/10/703 lượt.

, cho thêm một khối thôi." Nàng nói.

"Ninh nhi tiểu nương tử quả nhiên là tốt nhất!" Tiêu Vân Khanh cười híp mắt.

Dáng dấp hắn rất đẹp mắt, cười lên cũng mê người, miệng lại ngọt, Ninh nhi đỏ mặt lên.

Tiêu Vân Khanh ăn bánh xốp xong, hài lòng đứng lên: "Ta hôm nay cũng mệt mỏi cực kì, trở về phòng đây."

Thiệu Chẩn kinh ngạc: "Ngươi cũng ở đây?"

Tiêu Vân Khanh vẻ mặt ra chuyện đương nhiên: "Nếu không ta đặt hai gian phòng làm gì?"

Lời này nói ra, Thiệu Chẩn cùng Ninh nhi đều ngạc nhiên.

Tiêu Vân Khanh nhìn bọn họ: "Hai người ngươi. . . . . ." Một lúc sau, vẻ mặt ngờ vực chợt thay đổi, nhìn chằm chằm Thiệu Chẩn: "Trí chi, hai năm trôi qua, ngươi chẳng lẽ vẫn còn là đồng nam?"

Thiệu Chẩn vừa mới uống một hớp trà, "Phốc" phun ra, mặt đỏ bừng, vừa sặc vừa vội vàng nhìn về phía Ninh nhi.

Ninh nhi lại như đang còn suy nghĩ Tiêu Vân Khanh có ý gì, mặt mờ mịt.

Thiệu Chẩn dùng sức ho xong, ánh mắt như dao nhìn chằm chằm Tiêu Vân Khanh: "Ngươi nói bậy bạ gì thế!"

Tiêu Vân Khanh lại hoàn toàn không sợ, mắt càng thêm sáng: "Trí chi, năm đó ngươi ở kỹ quán làm hộ viện, người ta đối với ngươi ôm ấp yêu thương ngươi đều không chịu, ta khi đó đã nói ngươi là Liễu Hạ Huệ, ngươi chẳng lẽ có chuyện khó nói ô ô ô ô ô. . . . . ."

Hắn nói còn chưa dứt lời, đã bị Thiệu Chẩn tức giận che kín miệng, túm hắn rời khỏi chỗ. Đại Mạo bị hai người này huyên náo đứng không vững, "Meo" một tiếng, duyên dáng nhảy xuống đất.

Ninh nhi nhìn bọn họ, chợt hiểu ra cái gì, mặt đỏ như son.

"Ninh nhi còn chưa gả đi! Ngươi trước mặt nàng nói loạn cái gì!" Thiệu Chẩn đưa cánh tay khóa cổ Tiêu Vân Khanh, kéo hắn vào một góc, nhỏ giọng quát.

Tiêu Vân Khanh bị túm, nhấc chân đạp người. Thiệu Chẩn lắc mình, hắn thuận thế thoát ra.

"Đã biết, đồ thô lỗ!" Tiêu Vân Khanh ghét bỏ sửa sang y phục, liếc mắt nhìn Ninh nhi, chỉ thấy ánh mắt nàng lóe lên, muốn nhìn lại không dám nhìn. Lại quay nhìn Thiệu Chẩn, hắn đang nổi giận đùng đùng, hẳn là rất khó chịu.

"Ngươi. . . . . ." Tiêu Vân Khanh cười đến quỷ dị, "Là ở ngượng ngùng sao?"

"Xoạt" một tiếng, đao của Thiệu Chẩn đã ra khỏi vỏ một nửa.

"Được rồi, được rồi, không nói nữa." Tiêu Vân Khanh lườm hắn một cái, rũ áo nói: "Đại Mạo, đi nghỉ thôi." Dứt lời, hướng Ninh nhi nháy mắt một cái, mang theo con thú nhỏ trên vai, nghênh ngang rời đi.

Ninh nhi không biết mình đi như thế nào về phòng, Thiệu Chẩn đi ở phía trước, nàng ở phía sau, cả hai đều lúng túng.

"Nghỉ ngơi đi." Đến trước cửa, Thiệu Chẩn nói với nàng.

Ninh nhi gật đầu một cái, không dám nhìn hắn, bước vào trong.

Thiệu Chẩn đứng ở trước cửa, chưa rời đi.

Hắn nghe Ninh nhi ở trong phòng cài then cửa, gãi gãi đầu, có chút phiền não.

Hắn ở bên ngoài xông xáo nhiều năm, ăn nói bỗ bã cũng quen rồi. Mới vừa rồi Tiêu Vân Khanh nói những lời đó, Thiệu Chẩn ngày trước có thể nói ra mạnh miệng gấp mười lần. Khi hắn cùng Ninh nhi đi đường, cũng thường xuyên không nhịn được đùa giỡn nàng, thấy nàng đỏ bừng cả mặt, lại có bộ dạng không biết cãi thế nào, cảm thấy hết sức thú vị.

Nhưng hôm nay, hắn đột nhiên cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Ví dụ như, khi hắn phát hiện Ninh nhi nhìn hắn, tim sẽ vô duyên vô cớ nảy lên một cái; khi hắn làm chuyện gì khiến Ninh nhi vui mừng, chính hắn cũng sẽ vui mừng theo. Hắn nhớ tới tối qua, lúc Ninh nhi ở trong lòng hắn khóc, tư vị đó nhàn nhạt quanh quẩn, nói không ra là cái gì, tựa như hương không phải là hương, sạch sẽ dịu dàng. . . . . . Hiện giờ, khi Ninh nhi đỏ mặt nhìn lên, hắn sẽ cảm thấy loạn.

Tâm loạn.

Hắn nghĩ Ninh nhi có lẽ sẽ nghĩ không tốt về mình, không nhịn được muốn giải thích với nàng.

Thiệu Chẩn đứng ở ngoài cửa phòng Ninh nhi, ngón tay muốn gõ xuống, lại dừng lại.

Vì sao phải giải thích? Hắn tự hỏi mình, ngươi từ trước đến giờ lười phải trông nom ánh mắt người khác, nàng hôm nay gọi ngươi là biểu huynh, đợi đến khi đưa nàng đến nhà cậu ở Thương châu, hai người ngươi nói không chừng đời này cũng sẽ không còn gặp lại nữa.

Không gặp lại cũng không sao, ta vẫn là biểu huynh của nàng. Có lẽ nên nói một chút chuyện ngày trước, rất nhiều chuyện!

***

Ninh nhi ngồi ở trên giường, có chút ngẩn ngơ.

Một hồi lâu, nàng lắc lắc đầu, muốn đem những thứ ngổn ngang kia đuổi ra ngoài. Nhưng vô dụng, nàng không nhịn được tiếp tục suy nghĩ.

Liễu Hạ Huệ. . . . . .

Mắt nàng mơ hồ phát cay, cảm thấy khát nước, nàng đứng dậy nâng rót nước. Lúc này, lại truyền đến tiếng gõ cửa.

"Ninh nhi." Là tiếng Thiệu Chẩn, "Ngủ chưa?"

Ninh nhi ngẩn ra, cái chén trong tay thiếu chút nữa rớt xuống.

Thiệu Chẩn? Lúc này tìm đến nàng?

"Ừm. . . . . ." Nàng có chút sợ, muốn nói "Ngủ rồi", lúc nói ra ngoài lại biến thành, "Còn chưa ngủ."

Ninh nhi cắn cắn môi, để cái chén xuống, đi mở cửa.

Cửa mở ra, Thiệu Chẩn đứng ở trước cửa, nhìn nàng.

"Ta vào được chứ?" Hắn hỏi.

Ninh nhi gật đầu một cái, đứng tránh sang một bên, cho hắn đi vào.

Phòng rất rộng rãi,có màn tách thành hai gian, gian ngoài có bàn ghế, còn có một bức bình phong ba mặt rất đẹp, vẽ tranh sông núi. . . . . . Dĩ nhiên, Thiệu Chẩn đến không phải để xem bình pho