về những đau xót hằn sâu trong lòng cô.
Có điều vì sao đến lúc này những suy nghĩ ban đầu đã hoàn
toàn thay đổi chứ, nay hóa thành y bắt đầu xuống tay với cô, tính kế cô. Nào phải
y vô tâm vô tình, y đã từng đau lòng đến mức không thể tha thứ cho mình, cũng từng
hàng đêm do dự, chần chờ nhưng rốt cũng không còn đường quay đầu lại nữa.
Chuyện xưa cũ phủ bụi thời gian bỗng ùa về trước mắt, hóa ra
mình cũng từng có lúc như thế, thời niên thiếu hết sức cuồng nhiệt, mình cũng từng
toàn tâm toàn ý yêu một người, từng nở nụ cười dịu dàng chân thật đến vậy.
Ngửa đầu, chậm rãi nhắm mắt lại, tất cả mọi chuyện đã rất
lâu y chưa từng nhớ lại, những rung động thuở đầu, những suy nghĩ ngày xưa. Tất
cả, tất cả, bỏ lỡ sẽ mãi mãi không thể tìm lại được, những ấm áp ngày đầu trong
lòng nay hóa thành đao kiếm nhắm thẳng vào cô, một mất một còn.
Nhà – nước, nước – nhà, nhà và nước của Tề Chi Khiêm y đang ở
nơi nào.
Cực kỳ châm chọc, tận cùng bi thương.
Nước mưa chảy xuôi theo hai gò má, cuối cùng quay về với đất.
Bụi quay về bụi, đất tan thành đất.
“Nếu năm đó ta giữ chặt nàng, thì bây giờ sẽ không biến
thành kết cục hôm nay.” Giọng nói trầm thấp xuyên qua màn mưa, trầm ấm mà khàn
khàn, xen lẫn nỗi đau lương bất tận.
Nếu năm đó y không để Vân Khinh ra đi, nếu năm đó y lập tức
đuổi theo, nếu năm đó… thì hôm nay sao còn có Độc Cô Tuyệt, sao còn một Sở Hình
Thiên, thế nào có tình cảnh như bây giờ kia chứ, tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn
từ y.
Một vệt nước tràn ra trong khóe mắt, hòa vào làn mưa thành
dòng, không biết là nước mắt hay nước mưa.
Khẽ ngẩng đầu, thu lại hết bi thương, môi cong dần nở một nụ
cười, ấm áp, dịu dàng, nho nhã thoảng qua như một ngọn gió xuân, là một nụ cười
cao ngạo, khí phách. Tất cả mọi việc đều do y, như vậy thống nhất thiên hạ này,
không phải là Tần vương Độc Cô Tuyệt, cũng không phải là Sở Vương Sở Hình
Thiên, mà là y, là Tề thái tử Tề Chi Khiêm y.
Đúng, Tề Chi Khiêm y không có được thiên hạ, nhưng sự vinh
quang của y, không một ai có thể sánh bằng.
Tiếng mưa rơi tí tách, gió lạnh thổi thê lương.
Vạn thú gào thét phóng vào Tề Chi Khiêm, binh lính Tề ở xung
quanh kẻ chết, người bị thương, không còn ra hồn người nữa.
“Điện hạ…”
“Điện hạ đi mau…”
Những âm thanh run sợ, hoảng loạn liên tiếp vang lên, binh
lính hộ vệ xung quanh Tề Chi Khiêm dốc hết sức mình ra tay chém giết, điên cuồng
hét lên.
Thế nhưng, binh lính nước Tề chung quanh đều đã chết, chỉ
còn lại một vài người bọn họ, trốn, có thể trốn đến nơi đây? Trốn thế nào chứ?
Vân Khinh nhìn tình cảnh trước mắt, ngón tay nhẹ nhàng khẽ
lướt trên huyền cầm, vạn thú vốn đang lao vào Tề Chi Khiêm lập tức ngừng lại,
lui về sau một bước vây Tề Chi Khiêm vào giữa, như hổ rình mồi.
Tuy rằng cô khinh thường thủ đoạn và cách làm của Tề Chi
Khiêm, nhưng y sinh ra đã là kẻ cao ngạo, kiêu hùng. Tôn nghiêm giành cho kẻ
thù, đó là sự tôn trọng và công nhận đối thủ của mình.
Những tên hộ vệ bên cạnh Tề Chi Khiêm lập tức sát sao bảo vệ,
bày trận sẵn sàng nghênh quân đón địch.
Mưa ào ào trút xuống, đám người Tiểu Tả, Tiểu Hữu, Thượng
Quan Kính thống lĩnh đàn thú đuổi theo, ngay cả Mộ Ải đang canh giữ ngoài cửa
thành cũng tiến đến, mưa to tầm tã, vạn thú lặng yên.
Giọng nói khàn khàn quanh quẩn trong màn mưa, còn chưa tan hết,
Tề Chi Khiêm đột nhiên cúi đầu, nét mặt không điên cuồng, không còn bi thương nữa
mà hiện lên khí phách của kẻ đứng đầu thiên hạ ngông cuồng và cực kỳ cao ngạo.
“Quay về nói với Độc Cô Tuyệt, hắn không có Tề Chi Khiêm ta
thì hắn không có thiên hạ này. Ngay cả khi ta rốt cuộc cũng thua đi nữa, cũng
là thua vì ý trời chứ không phải thua Độc Cô Tuyệt hắn. Nếu có kiếp sau, Tề Chi
Khiêm ta và hắn nhất quyết đấu một trận thư hùng, xem thiên hạ này kẻ chìm người
nổi.”
Giọng nói dõng dạc, rõ ràng vang vọng khắp cõi trần, theo
màn mưa truyền ra rất xa, vọng về khắp chốn.
Lời còn chưa dứt, một luồng sáng sắc lẹm lóe lên, Tề Chi
Khiêm xoay tay xuống kiếm, máu tươi nóng hổi bắn ra khỏi cổ, văng tung tóe phía
chân trời, hòa vào làn mưa, dệt thành một tấm màn máu tươi sặc sỡ.
Máu tươi thấm đỏ bộ trường bào vàng nhạt trên người Tề Chi
Khiêm nhưng cái đầu cao quý vẫn không hề cúi thấp.
“Điện hạ.” Tiếng kêu gào đau buồn phẫn nộ vang lên ngay sát
phía sau, vọng về tận cuối chân trời.
Đám hộ vệ thân cận của Tề Chi Khiêm quay người quỳ xuống trước
mặt Tề Chi Khiêm, không chút nghĩ ngợi, đồng loạt kéo lưỡi kiếm bén ngọt trong
tay xẹt ngang qua cổ, phịch một tiếng cúi đầu gục xuống dưới chân y.
Máu đỏ hòa vào làn mưa chảy xuôi xuống đất, tuy hai mà một.
Gió lạnh thổi qua vù vù, khiến trường bào Tề Chi Khiêm bay phần phật, thân hình
cao ngạo mặc cho gió thổi mưa lay vẫn sừng sững bất động đứng đầu vạn cõi muôn
phương, như ngắm nhìn nhân gian bốn bể. Trong đất trời chỉ còn lại tiếng mưa
rơi rào rạt.
Aiiiiiii……
Tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên, không rõ là tiếng Vân
Khinh, là Phi Lâm, hay là Mộ Ải, Tuyết Cơ, giang sơn tươi đẹp như vậy, kéo vô số
anh hùng dốc lòng khom lưng gánh vác.
Chỉ tiếc