ạt áo vàng nhạt bay phấp phới trên bức tường thành cao cao ở
cửa sau thành, Tề Chi Khiêm vẻ mặt lạnh lẽo nhìn Vân Khinh dẫn theo đàn thú
phóng đến trước mắt.
Phía sau y là một đám binh lính nước Tề xếp thành hàng dài
đang đứng trên tường thành giương cung tiễn trong tay lên, hàng loạt mũi tên nhắm
thẳng vào Vân Khinh và đàn vạn thú đang chạy tới.
Gió lạnh thổi qua, ngọn lửa rực rỡ cháy hừng hực trên những
mũi tên như những đốm sáng, chiếu rõ gương mặt mọi người, khắp nơi là một vùng
lửa đỏ.
Vân Khinh thấy vậy chau mày, tên lửa? Trên mặt đất không có
dầu hỏa, không có rượu, cũng không có băng để ẩn giấu bất cứ thứ gì, rốt cuộc Tề
Chi Khiêm đang có ý gì? Vân Khinh vừa suy nghĩ, vừa nhanh chóng chạy đến chỗ Tề
Chi Khiêm.
“Vân Khinh, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của nàng.” Giọng
nói lạnh như băng quanh quẩn phía chân trời, Tề Chi Khiêm giơ tay phải lên.
Vừa hạ cánh tay xuống, trên bức tường thành bên kia, chỉ
trong nháy mắt vô số người đột nhiên xuất hiện từ bên ngoài, phóng lên trên tường
thành, trong tay mỗi người đều cầm một cây đuốc, ném toàn bộ về phía tường
thành bên này rất trôi chảy lưu loát.
Ánh lửa đỏ bùng lên dưới bầu trời giăng đầy mây đen tăm tối,
khiến nơi này trở nên quái dị dọa người.
“Không ổn, có nổ lớn.” Vừa thấy tình cảnh này, có thứ gì đó
đột nhiên lóe lên trong đầu Phi Lâm, ngay sau đó sắc mặt y đại biến, điên cuồng
hét lên, khuôn mặt tái nhợt không còn sắc máu.
Phi Lâm đã nhớ ra, y đã nhìn thấy thứ bột phấn màu đen đó
trong một cửa hàng pháo hoa, đó là nguyên liệu chế tạo pháo hoa, chính là quặng
diêm tiêu (*) và lưu huỳnh, thảo nào Tề Chi Khiêm lại dùng hương hoa nồng đậm
như vậy để che giấu mùi hương gay mũi này.
* Diêm tiêu: chính là nitrat kali có công thức là KNO3, ngày
xưa người Trung Quốc dùng nó và lưu huỳnh để chế tạo thuốc súng.
Pháo hoa khi phát nổ có thể gây thương tích, mà nơi này có
nhiều như vậy, nếu Tề Chi Khiêm châm ngòi thì tất cả bọn họ sẽ tan xương nát thịt.
Edit : Ong MD
Beta : Như Bình
Ánh lửa đỏ rực bốc trên những tầng mây đen cuồn cuộn, tỏa ra
màu đỏ tươi rực rỡ.
Phi Lâm phóng người bay đến chỗ Vân Khinh vẫn đang tạm dừng
lại, trong mắt dâng lên vẻ lo lắng tột cùng không thể dùng lời diễn tả. Tề Chi
Khiêm lạnh lùng nhìn thoáng Vân Khinh đang đứng trong Lạc thành lần cuối cùng rồi
dứt khoát hạ tay xuống, ngàn vạn mũi tên lửa đang cháy hừng hực dần căng chặt
trên cung, nhắm vào khắp bốn phương tám hướng trong Lạc thành.
Như một con rồng lửa bay lên trời, ngàn vạn mũi tên sắc nhọn
nhanh nhẹn xuyên qua thời không, phóng tới chỗ Vân Khinh và vạn thú, không
trung tràn ngập sắc lửa đỏ.
Tề Chi Khiêm thấy vậy khóe môi chậm rãi nở một nụ cười lạnh
như băng, như thép, bên trong không ẩn chứa chút tình cảm nào, chỉ có máu lạnh
vô tình.
Phất tay áo bào lên, xoay người lại, y không cần phải nhìn,
dù bọn họ có là đại la kim tiên(*) chăng nữa thì hôm nay cũng phải chôn thây tại
Lạc thành.
* Đại la kim tiên:
Tam Tông : Phật-Tiên-Thánh
Ngũ chi : Phật đạo – Tiên đạo – Thánh đạo – Thần đạo – Nhân
đạo .
Quả vị tối cao của Phật Tông : Đại Giác Như Lai Phật .
Quả vị tối cao của Tiên Tông : Đại La Kim Tiên.
Quả vị tối cao của Thánh Tông : Đại Thành Chí Thánh.
Nghĩ đến Vân Khinh tử trận, tất nhiên Độc Cô Tuyệt sẽ phát
điên, Tần quân tự sụp đổ, tâm tình lúc này của Tề Chi Khiêm rất sảng khoái và
thoải mái.
Nhưng, ngay vào lúc Tề Chi Khiêm như đã cầm chắc thắng lợi
trong tay, đột nhiên một tiếng sét ầm vang xẹt ngang bầu trời, vô số tia chớp
lóe lên, những giọt nước như đã tích tụ đủ nặng không giữ được mình xuyên qua tầng
mây đen dày đặc rơi xuống đất, từng giọt từng giọt tựa như những con mãng xà xé
trời lao ra, nhẹ nhàng tung bay.
Mưa to như trút nước không một dấu hiệu báo trước, kéo đến vừa
nhanh vừa mãnh liệt, mưa trút xuống tầm tã chẳng kém những cơn mưa ngày hè là
bao, từng giọt mưa lạnh lẽo buông mình từ bầu trời rơi thẳng vào không trung, lạnh
giá như băng như tuyết.
Những đốm lửa đỏ rực đang bay vọt trong không trung bất chợt
gặp phải cơn mưa to từ trên trời trút xuống, xem như số mệnh đã an bài, lửa rốt
cuộc vẫn không thể thắng được nước.
Hàng loạt mũi tên lửa nhanh chóng cắm xuống mặt đất, những
bông hoa lửa văng tung tóe, còn các mũi tên chậm hơn vẫn đang bay giữa không
trung đã bị nước mưa dập tắt, một màu đỏ tươi hoàn toàn tàn lụi, từng hạt mưa
giăng giăng tựa như một tấm sa mỏng.
Mọi thứ nhanh chóng đến mức người ta chỉ cảm thấy có gì đó
lướt qua trước mắt, còn chưa kịp nhận ra dư vị thì mọi chuyện đã được an bài.
Trong cơn mưa mưa tầm tã, Vân Khinh ngồi trên lưng Bạch Hổ
vương sắc mặt vẫn chưa từng thay đổi, lúc này cô chậm rãi ngẩng đầu, nhìn màn
mưa trên không trung trút xuống, rồi nhẹ nhàng đưa tay đón lấy, những giọt mưa
rơi trọn vào tay cô, chúng trong veo, mát lạnh tận xương tủy.
Phi Lâm đã phóng tới sau lưng Vân Khinh, y chuẩn bị kéo Vân
Khinh xuống che chở cô dưới thân mình, nhưng chỉ trong phút chốc sắc mặt y bỗng
cực kỳ quái dị, vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ tột cùng. Nét m