hì chắc chắn đã chôn thây trong đó.
“Sao rồi?” Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ đã tỉnh lại, Tiểu Tả,
Tiểu Hữu đều tụ tập ở bên ngoài mật đạo. Khẽ nhướng mày lên, Phi Lâm cười khổ một
tiếng, bọn họ đều đã xem thường Sở Hình Thiên, người này e rằng đã nhìn thấu mọi
việc từ lâu nhưng vẫn giữ im lặng âm thầm theo đúng dự đoán bọn họ chạy một mạch
về Sở. Sở Hình Thiên ơi là Sở Hình Thiên, ngươi quả không hổ danh là đối thủ của
Độc Cô Tuyệt.
Bên trong đường ngầm, Sở Hình Thiên, Hoa Dương thái hậu và
Thiết Báo phóng như bay vào sâu bên trong mật đạo, đằng sau bọn họ hầm ngầm vẫn
không ngừng sụp xuống, mật đạo này vốn là loại mật đạo tự hủy, tự diệt mình để
mưu cầu sự sống.
Nghiến chặt răng, thân hình Sở Hình Thiên phóng đi như điện
lên trước, vẻ mặt lạnh băng như Diêm La dưới địa ngục, y đã phát hiện ra tất cả
từ lâu, chỉ đang đợi thời cơ, tìm kiếm một cơ hội, hôm nay xem như đã thoát khỏi
chỗ này. Độc Cô Tuyệt, ngươi muốn thôn tính Sở quốc ta, được, vậy đến đây ta và
người cùng đánh một trận phân cao thấp.
Mật đạo không ngừng sụp đổ, Sở Hình Thiên cũng vội vã phóng
người lướt đi như điện, phóng tới phía xa xa.
Gió lạnh thổi qua, Sở Hình Thiên biến mất không thấy tăm hơi
trong gió đông khắc nghiệt, tin tức này nhanh chóng truyền tới Độc Cô Hành và Độc
Cô Tuyệt.
Edit : Ong MD
Beta : Vô Phương
“Khá lắm Sở Hình Thiên.” Vung nhẹ một quyền vào không khí,
Thánh Thiên Vực nhìn lá thư bồ câu đưa tới trong tay Độc Cô Tuyệt, không thèm để
ý sắc mặt xanh mét của Độc Cô Tuyệt, lớn tiếng khen ngợi.
Gã này quả là nhân vật lợi hại, ngay cả Phi Lâm và Mộ Ải
liên thủ truy sát mà vẫn chạy thoát, không tệ, không tệ chút nào, xứng đáng để
y công nhận.
Độc Cô Tuyệt nghe vậy hừ lạnh một tiếng, năm ngón tay gắt
gao nắm chặt lại, cho đến khi buông ra, bức thư kia đã gần như biến thành bột
phấn, bay trong cơn gió lạnh.
Vân Khinh đứng một bên nhìn thấy vậy, khẽ nhăn mày.
Lúc này bọn họ đã tới kinh đô nước Tề, cảnh vật trước mắt chỉ
còn là một vùng hoang tàn, ngọn lửa chiến tranh đã lướt qua Vân thành – kinh đô
nước Tề, tàn sát khắp chốn, biến nơi này trở thành một vùng phế tích, nơi nơi đều
là những bức tường đổ nát, gạch ngói vỡ vụn dưới chân tường. Có nơi vẫn còn những
luồng khói nhè nhẹ bốc lên, trong cảnh tuyết bay tán loạn, hết đống này đến gò
kia, càng làm hiện rõ khung cảnh đổ nát.
Trong vòng mười dặm mịt mù, lặng ngắt không một bóng người.
Hôm nay, nếu không phải nhờ trận tuyết lớn này, chỉ sợ hiện
tại hơn mười dặm nơi này vẫn còn chìm trong biển lửa thiêu đốt triền miên.
Khẽ lắc đầu, khói lửa hủy diệt cả một vùng rộng lớn như thế,
ngay cả bọn họ hơn ba mươi vạn binh mã da dày thịt béo, mặc đồ kín mít, cũng
không dám liều mạng xông thẳng vào, chỉ có thể thật cẩn thận tiến từng bước về
phía trước, chỉ hơn mười dặm mà so với hơn trăm dặm ở nơi khác còn làm cho người
ta khó vượt qua hơn.
Vốn tăng tốc là để truy kích về phía nước Sở, chặn đứng đường
lui của Tề Chi Khiêm, nhưng hiện tại việc này đã ngoài tầm với. Thế mà lúc này
tự nhiên lại truyền đến tin tức, Sở Hình Thiên cũng biến mất không thấy tung
tích, hai tin tức quan trọng này lại đến cùng một lúc, quả thực làm cho người
ta phải kinh hãi.
“Bệ hạ, bây giờ chúng ta nên làm gì?” Sắc mặt Mặc Ly cực kỳ
khó coi, nhìn Độc Cô Tuyệt hỏi.
Đáy mắt Độc Cô Tuyệt chợt lóe lên ánh nhìn sắc lạnh, nhìn chằm
chằm vào khung cảnh đổ nát phía trước, trầm mặc thật lâu rồi lạnh lùng nói:
“Cơm nên nhai kỹ từng miếng một.”
Câu trả lời không hề liên quan đến nhau, nhưng ở bên cạnh
đám người Vân Khinh nghe thấy đều hiểu.
Một lần không ăn hết được nồi cơm to bự này, nếu một lần
không thể nuốt hết được, vậy thì chỉ có cách ăn từng muỗng một thôi.
“Truyền lệnh xuống, đóng vững đánh chắc, nhất định phải đuổi
bắt toàn diện”. Lời nói hùng hồn vang lên trong khung cảnh đổ nát hoang tàn, lạnh
lùng như băng mà cứng rắn như sắt.
Thánh Thiên Vực khẽ gật đầu.
Tề không nhỏ bé như Hàn hay Ngụy, cho dù Tề Chi Khiêm đã bỏ
rơi đất nước y, thì đất nước này vẫn còn thế lực có thể phản kháng.
Bay giờ tuy Tề Chi Khiêm đã lãnh binh rời đi, nhưng nếu như
bọn họ không giải quyết triệt để thế lực phản kháng còn tồn tại ở bên trong, mà
chỉ chiếm lĩnh vùng đất này để lấy đường đi, thì đến lúc bọn họ xuất binh tới Sở,
thế lực phản kháng to lớn ẩn núp ở Tề vùng dậy, mà Tề Sở giáp nhau, tới lúc đó,
chắc chắn là không còn đường tiến lui.
Cho nên, nhất định phải ổn định tình hình bên trong nước Tề,
đặc biệt là trong tình huống Tề Chi Khiêm còn chưa chết. Thiên hạ này chẳng mấy
người biết việc phóng hỏa thiêu đốt kinh đô nước Tề là do Tề Chi Khiêm làm,
nhưng người người đều biết rõ y là thái tử của nước Tề. Đối mặt với tình huống
như vậy, nếu đã không thể tiêu diệt gọn ghẽ một lúc. Vậy thì đành từng bước một
như tằm ăn mà thôi.
Gió lạnh từ phía chân trời ào ào thổi tới, cuốn theo những
bông tuyết tản mạn trong gió, toàn một màu trắng xóa.
Hai mươi tháng chạp, cánh cửa cuối năm đã chuẩn bị khép lại.
Nhưng đưa mắt nhìn khắp nơi trên thất quốc, ngoại trừ nước
