m mặt, Tiểu Tả phun một cái đinh sắt ra khỏi
miệng, cậu nhe răng trợn mắt quát lớn: “Cái gì đây? Các ngươi muốn mưu sát người
có phải không, đây là gà nướng cái gì, ôi răng của ta, đau quá, đau quá.” Cậu vừa
kêu gào, vừa tức giận đùng đùng ném miếng gà nướng đang cầm trong tay vào tên
tiểu nhị đang chuẩn bị bưng rượu đến bàn Sở Hình Thiên ở ngay bên cạnh.
“Mụ nội nó, các ngươi cả gan dám hại huynh đệ ta, ta đánh chết
các ngươi.” Tiểu Hữu thấy vậy, vung một chưởng đập lên bàn làm mặt bàn chấn động
đồ ăn trên bàn văng ra tung tóe. Cậu buông lời mắng nhiếc thô tục rồi đứng dậy
nhào tới tên tiểu nhị, sắc mặt cực kỳ hung ác.
Tên tiểu nhị thấy vậy lập tức nói liên miên: “Làm sao lại có
đinh sắt? Xin lỗi, xin lỗi, chắc lúc nướng thịt đầu bếp đã quên lấy ra, ôi,
chuyện này không liên quan đến ta.” Vừa nói dứt câu miếng gà nướng Tiểu Tả ném
tới đã bay vào giữa mặt y, tên tiểu nhị tay run lên ngã ngồi ra đất, bình rượu
trên tay đổ xuống, lại thấy Tiểu Hữu hung thần ác sát đánh tới mình. Tên tiểu
nhị nhỏ tuổi bị dọa phát khiếp, lập tức bò lăn ra sau, liên tục kêu to không
liên can tới y.
“Ngươi làm gãy răng của ta, ngươi phải bồi thường.”
“Chuyện này không liên quan ngươi? Con mẹ nó, không liên
quan đến ngươi, vậy ai mới quản được chuyện đây, mau gọi chưởng quầy lăn ra
đây, Lão Tử muốn tính sổ với y.” Tiểu Hữu toàn thân bốc lên sát khí cực kỳ dã
man. Nhất thời tình cảnh trong tửu lâu hỗn loạn hết lên.
Chưởng quầy tửu lâu thấy vậy vội vã chạy đến, vừa thở dài, vừa
nhận lỗi, nhưng Tiểu Tả, Tiểu Hữu lại khăng khăng không nghe, lôi lôi kéo kéo, ầm
ĩ ồn ào đụng cả vào bàn của Sở Hình Thiên.
“Được rồi, nếu đã không cố ý thì bỏ đi, đừng quấy rầy những
người khác.” Mộ Ải thấy vậy, đứng dậy bước lên trước, kéo Tiểu Tả và Tiểu Hữu về,
y khẽ phất ống tay áo tạo ra một làn gió nhẹ, nhúm bột phấn theo gió lặng lẽ
hòa vào ly rượu trước mặt Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ.
Chưởng quầy chạy lại nói vài lời hay, đưa lên thêm mấy cái
đùi gà nướng, Tiểu Tả và Tiểu Hữu hùng hùng hổ hổ theo Mộ Ải quay về bàn. Nâng
chén rượu lên ra hiệu với Phi Lâm vẫn ngồi ngay ngắn không nhúc nhích gì, trong
mắt Mộ Ải lóe chút tia sáng. Giờ đã tiến vào lãnh thổ nước Sở, nếu còn không cứu
Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ ra, thì thật sự đã đem hai con tin cho Sở Hình
Thiên, điều này cũng không phải là ý muốn của họ.
Khách khứa trong quán thấy tình hình lộn xộn giờ an ổn trở lại
không còn gì xem nữa, liền lặng lẽ trở về ăn uống như trước. Không ngờ rằng còn
chưa bình yên được một khắc thì Thượng Quan Kính đột nhiên xanh mặt, ném chén
rượu xuống chỉ thẳng vào Sở Hình Thiên quát lớn: “Trong rượu có độc, các ngươi,
các ngươi…”.
Lời còn chưa dứt, thân thể lảo đảo ngã ra sau.
Mà Tuyết Cơ ngồi cùng bàn, thấy dáng vẻ Thượng Quan Kính như
thế, sắc mặt tức thì trắng nhợt như tuyết, bà a lên một tiếng, chưa nói tiếng
nào thân thể đã mềm nhũn ra, đầu gục xuống ngã ra sau, khóe miệng loáng thoáng
tràn ra một dòng máu.
“Độc chết người, trong rượu có độc, độc chết người rồi.”
Sau khoảnh khắc yên tĩnh các thực khách đột nhiên giống như
nước bắn vào chảo dầu đang sôi, lập tức bỏ chạy tán loạn.
Trong khoảnh khắc, sắc mặt toàn bộ thực khách trong tửu lâu
đồng loạt thay đổi, móc lấy móc để yết hầu, ép mình nôn hết ra, có kẻ bị dọa ngẩn
người. Trong trấn nhỏ thường chỉ có chút chuyện trộm cướp vặt vãnh, còn chuyện
hạ độc trong rượu giết người thì lại là lần đầu tiên chứng kiến. Nét mặt mọi
người không còn chút thần thái, tình cảnh hoàn toàn hỗn loạn, kẻ hướng lên
trên, người chạy xuống dưới lầu, tình thế loạn càng thêm loạn.
Nhân cơ hội này, Phi Lâm và Mộ Ải cũng đứng lên, thừa dịp
tình hình hỗn loạn luồn lách trong đám đông đến chỗ Thượng Quan Kính và Tuyết
Cơ.
“Sao lại thế này?” Thiết Báo khuôn mặt phong sương lập tức đứng
lên chuẩn bị đi đến chỗ Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ xem xét.
“Hự.” Thân hình y còn chưa kịp động đậy, Sở Hình Thiên vẫn
ngồi ngay ngắn không nói gì đột nhiên kêu một tiếng đau đớn, khuôn mặt trong
phút chốc chuyển thành màu đỏ, mở miệng phun ra một ngụm máu tươi văng tung tóe
lên đống đồ ăn trên bàn.
“Chủ nhân, chủ nhân.” Thiết Báo, Thiết Hổ vừa thấy sắc mặt
biến đổi mãnh liệt, đồng loạt chạy tới chỗ Sở Hình Thiên. Mộ Ải đứng lẫn trong
đám người hỗn loạn chợt sửng sốt, y chỉ bỏ thuốc vào chén của Thượng Quan Kính
và Tuyết Cơ, Sở Hình Thiên đã xảy ra chuyện gì? Là ai ra tay?”
Mộ Ải nhanh chóng liếc nhìn Phi Lâm, lúc này mà Sở Hình
Thiên chết thì có khác gì chết ở biên giới Tần và Nam Vực. Chính là chẳng gây
ra được một chút sóng gió, chắc chắn không phải người của bọn họ ra tay, đây
là…
Ý nghĩ vừa lướt qua đầu, có tia sáng chợt lóe qua đôi mắt
Phi Lâm và Mộ Ải, là có gian trá. Suy nghĩ trong đầu mới lóe lên, Thiết Hổ ở
bên kia đột nhiên giẫm mạnh chân xuống, mặt sàn gỗ kêu rắc một tiếng rồi vỡ toang
tạo thành một cái lỗ lớn, toàn bộ bàn và người bên đó lập tức rơi thẳng xuống
dưới lầu. Ở dưới hỗn loạn cả lên, tiếng người mắng chửi, tiếng kêu đau liên tiếp
vang lên.
“Giết người, giết ngườ