Pair of Vintage Old School Fru
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210070

Bình chọn: 7.00/10/1007 lượt.

ì muốn gì được nấy. Nhưng cô lại bỏ chạy theo Lý Tĩnh. Dương Tố là ai? Đó là một nhà quý tộc cuối thời Tùy, nếu thời ấy có bảng xếp hạng giàu có thì anh ta ắt có trong danh sách những người đứng đầu, còn Lý Tĩnh ư, một kẻ nghèo hèn vô danh, sau này cùng gia tộc họ Lý tạo phản nên được phong làm Hộ Quốc Công. Lúc ấy, Hồng Bì mới được sắc phong làm Hàn Quốc phu nhân, xếp vào hàng quý tộc. Nói tới đây, sống mũi cay cay, Giai nhận định: “Thế nên, nếu phụ nữ muốn thực sự lấy được một người chồng lừng danh cần phải học tập Hồng Bì, mở to mắt mà nhìn, đãi vàng trong cát, đừng có suốt ngày chỉ trực trèo tường hái trộm đào người ta. Cậu cũng không nghĩ rằng, mấy chục năm đời người chẳng khác gì con thuyền trôi qua, nhà nào chẳng có một Hồng Bì như vậy, không lẽ để cậu dễ dàng trèo vào hái sao?”

Hàng an ủi: “Việc gì chị phải châm chọc mình thế?”

“Không châm chọc thế sao thấy đau!”

Hàng nghe mà xót xa. Sửa xong cửa, Giai hẹn hôm nào đó nhất định sẽ mời Hàng ăn cơm. Hàng cười: “Để cảm ơn hả?” Giai cũng mỉm cười đáp: “ Không chỉ có vậy. Chủ yếu là để chị em mình xóa bỏ hiểu nhầm, thân thiết nhau hơn, sau này nếu có việc gì cũng có thể nhờ!”

Tiểu Hàng cười lớn.

“Đến trung tâm Hồng Công nhé, ở đó ăn đồ Tây tự chọn. Chị và chị gái em từng ăn ở đó, cũng ngon lắm, chỉ có điều bọn chị dạ dày hơi bé.” Giai vui vẻ mời.

“Vậy em nhất định phải đi. Đi để còn ăn hộ chị chứ!”

Và họ hẹn nhau như vậy. Mọi chuyện cũng bắt đầu từ đó.

Cuộc hẹn ngày hôm đó là do Hàng mời, coi như một chút đền bù cho cả ngày Giai đã phải chịu cực. Đây cũng có thể là cái cớ của những kẻ tình trong như đã mặt ngoài còn e. Nhưng cả hai không ngờ Tây cũng tới đây ngày hôm đó. Tiếp xúc cái gì nhiều sẽ bị cái đó ảnh hưởng, đạo lý đã nói thế, Tây và Quốc sống với nhau nhiều năm cũng phần nào đánh mất cái tôi của bản thân. Ví dụ trước kia, Tây rất thích sống “ sành điệu”, thích đến mức: có những thứ Tây không thích ăn chút nào, nhưng vì sành điệu Tây vẫn cố ăn hết. Cụ thể như món ăn Tây, trước đây Tây rất ghét nhưng sau một lần đi ăn với Giai và Khải Đoạn, nơi mà Đoạn mời ăn thì tất nhiên phải là nhà hàng cao cấp rồi, và thế là Tây mê tít luôn. Tây say mê cái từ cái không khí, dụng cụ ăn cho đến âm nhạc, cho tới cái tài của đầu bếp, cái nho nhã của nhận viên phục vụ, thậm chí đến cái đinh cái móc của nhà hang Tây cũng mê tít. Khi còn độc thân Tây thường cùng Giai tới đó ăn, kết hôn rồi đành bỏ sở thích này. Sau khi lấy chồng mỗi khi chọn nhà hàng nào đó đầu tiên phải đắn đo tới tiền xem có phù hợp không, có rẻ không, vì thế cả Hàng lẫn Giai đều không nghĩ rằng Tây sẽ tới đây.

Tây bước tới bàn ăn hai người đang ngồi mặt lạnh tanh hỏi: “Chuyện này là thế nào đây?”

Giai không thể ngờ rằng sẽ gặp Tây ở đây trong hoàn cảnh này, định giải thích gì đó nhưng chẳng nói nên lời cứ ấp a ấp úng mãi, Hàng thấy vậy trả lời hộ Giai, nhưng lại bị Tây chặn họng ra lệnh sắc lạnh: “Hàng! Đi về với chị mau!” Tiếng quát rất to tới mức những người xung quanh đều quay lại nhìn. Giai sợ sự việc làm ầm lên nên nháy Hàng nói nhỏ: Về đi! Nhận thấy sự khó xử của Giai, Hàng đành đứng dậy đi khỏi. Tây như sợ Hàng chạy mất nên vội vàng theo sau như người đang áp giải tội phạm. Nhân viên thu ngân cũng cảnh giác nhìn hai bàn số 12 và bàn số 6, khi thấy mỗi bàn đều còn một người ngồi lại mới yên tâm.

Giai ngồi thẫn thờ tại bàn số 6, trước mặt đĩa sò huyết tẩm bơ còn nguyên. Đây là món Hàng gọi cho Giai, Hàng nói rằng nếu Giai chỉ ăn toàn các món rau, thì chắc không thể ăn hết 199 tệ rồi, vậy mà giờ người chẳng thấy đâu nữa. Trong lòng Giai thoáng gợn chút lo lắng, rõ ràng mọi việc đều quang minh chính đại, có gì phải lo đây? Thế mà vẫn lo, lo như kẻ trộm, thậm chí đến khi bạn hỏi, cũng chẳng biết phải trả lời ra sao. Vợ bạn không thể trộm mất, em bạn cũng thế. Chẳng rõ trong lòng Tây đang nghĩ gì về Giai nữa, chắc hẳn cho rằng Giai đang “câu” cậu em trai của mình… Đang suy nghĩ mông lung bỗng có một người ngồi xuống trước mặt Giai. Giai định thần quay lại nhìn thì ra đó là Khải Đoạn. Giai chẳng buồn quan tâm, cũng chẳng muốn biết vì sao Đoạn ở đây, chỉ nhìn anh ta mà chẳng nói một câu, khuôn mặt Giai như người vừa bị sương gió táp vào khiến cho thất thần và nhợt nhạt.

“Thích anh chàng đó rồi hả?” Đoạn cười hỏi.

Giai đã từng rất thích nụ cười của Khải Đoạn. Đó là nụ cười tự mãn của một người đàn ông thành đạt giàu kinh nghiệm, một nụ cười chỉ thoảng qua, khẽ nhếch lên rồi vụt tắt, có vẻ như Đoạn cảm thấy nụ cười ấy quá tuyệt vời nên không đành dùng thường xuyên thì phải. Giai đã từng nói với Đoạn rằng: anh có một nụ cười rất mê hoặc. Lúc ấy, nụ cười của Đoạn khiến trái tim Giai ngập tràn một cảm giác không thể không ngắm nhìn, không thể không nhớ tới. Nụ cười của Đoạn quá giả tạo, còn sự đam mê của Giai lại quá thực, thời trẻ ấy, Giai dại khờ biết bao. Thực ra từ xưa Giai vốn cũng đã có chút nghi ngờ về bản than cũng như về tình yêu của Đoạn, nhưng chính Giai lại tự huyễn hoặc mình, hay tự khống chế mình. Năm ngoái hay nhiều năm trước đó, cũng chẳng nhớ nữa? Giai và Đoạn cũng đi dã ngo