…” Trưởng phòng phát hành vui tả khôn xiết, mặt mày rạng rỡ, gật đầu lia lịa. Đương nhiên anh ta cũng hiểu đám đông từ trên trời rơi xuống nay không phải là những độc giả nhàn rỗi tới đây, càng không phải một nhóm người có tổ chức, có kế hoạch hay mục đích gì đó mà tới, mà chẳng qua là kết quả cái sáng kiến của anh ta mà thôi. Khi trở về, việc đầu tiên anh ta làm là tìm hiểu xem ai đã làm vậy, nếu người này thuộc phòng phát hành thì sẽ phải thưởng to: còn nếu không phải người thuộc phòng phát hành, thì phải kéo về đây làm bằng được, kéo về làm dưới quyền anh ta.
Tiểu Tây cũng thấy yên lòng, đương nhiên không tránh khỏi còn chút băn khoăn: đột nhiên cả đám bốn năm chục người tới, những đồng nghiệp trong nhà xuất bản, chẳng biết ai có cái sức thu hút và quyến rũ đến vậy?
Trần Lãm không nỡ để bạn đọc đợi lâu nên quyết định ký tên trước giờ quy định, ai đến thì ký nhưng trưởng phòng phát hành kiên quyết không theo, đúng ba giờ là ba giờ, sớm một giây cũng không được. Ai đến trước ký trước, nếu làm vậy thì giống như lỗ thủng từ trái bóng từ từ thoát hơi, không có được hiệu quả như tiếng nổ “bang”, mà không có hiệu quả thì anh ta mời đám báo chí tới đây để làm gì? Anh ta vất vả mời nhà văn Trần tới đây đâu phải để làm người bán hàng chứ.
Còn ba phút nữa là tới ba giờ, toàn bộ quang cảnh bán ký sách vẫn còn một sự kiện quan trọng nữa, một người đàn ông tới trước bàn ký sách, đề nghị mua 300 cuốn, đề nghị này khiến cho toàn bộ nhân viên phát hành nhất thời không tin vào tai mình nữa.
Người đàn ông này là Lưu Khải Đoạn. Lưu Khải Đoạn khi nào rỗi cũng hay đi xem sách, nhưng anh ta chỉ thích sách lịch sử, sách kinh tế còn sách văn học không thuộc gu đọc của anh ta. Anh ta vào đây là bởi đám đông náo loạn khơi dậy sự tò mò, sau đó lại nhìn thấy Giản Giai đứng trước bục ký sách; thêm đó khi cầm cuốn “Ba năm tôi được trai bao” trên tay, anh ta thấy tên biên tập viên chịu trách nhiệm nên mới làm vậy. Kể từ khi trả lại nhà cửa, xe cộ cho anh ta, Giai chẳng còn quan hệ nào với anh ta nữa. Ban đầu Khải Đoạn cũng cho rằng Giai chỉ vì giận dữ nên tạo cho anh ta chút áp lực, vì thế vẫn ung dung chờ đợi, đợi một ngày nào đó Giai lại ngoan ngoãn quay trở về vòng tay của mình. Nhưng thời gian trôi đi, tình hình không phải vậy, Giai vẫn im hơi lặng tiếng. Anh biết bao lần gọi điện nhắn tin cho Giai nhưng chẳng nhận lại được hồi âm. Nếu dùng số khác gọi, chỉ cần nhấc máy nghe thấy giọng anh Giai liền dập luôn, thể hiện rõ thái độ quyết chia tay không quay lại. Những ngày không có Giản Giai đối với anh thật vô nghĩa! Lúc nãy, Khải Đoạn nhẩm tính trong đầu một phút, sau lật đi lật lại cuốn sách thật kỹ lưỡng rồi quyết định mua 300 cuốn sách.
Nhà xuất bản đã chuẩn bị 500 cuốn sách cho buổi họp báo này, so với con số 250 cuốn theo dự định ban đầu đã gấp đôi. Nhưng xem ra với tình hình này thì 500 cuốn là không đủ, không thể đủ. Trưởng phòng phát hành phải gọi về nhà xuất bản trong những tiếng ồn ào ấy, mồ hôi nhễ nhại hét lên trong điện thoại: “Điều sách tới đây mau! Khẩn trương!... Tình hình quá tốt chứ không phải tốt nữa!” Những độc giả chưa hiểu chuyện gì cũng chạy tới hào cùng đám náo nhiệt này, chỉ sợ không chen vào đám đông để mua được sách. Toàn bộ nhân viên nhà xuất bản đều được huy động đến, chạy tới chạy lui, toát cả mồ hôi nhưng vẫn rất vui vẻ. Ba giờ đã tới! Nhà văn Trần cùng trưởng phòng phát hành xuất hiện trong đám đông vòng trong đứng đợi. Trưởng phòng cũng mời Tiểu Tây đứng vào vòng tròn người ấy nhưng Tây từ chối, Tây sợ nếu xuất hiện, Giai sẽ nhường mình làm MC; mà Tây biết rõ Giai cũng rất kỳ vọng và nhiệt tình làm MC cho cuộc họp báo này.
Sau những phút khai mạc theo nghi thức, nhà văn Trần tới ngồi sau bàn ký tên, bắt đầu ký, từng cuốn, từng cuốn một, đầu không kịp ngẩng lên, cũng chẳng kịp mỉm cười cảm ơn những độc giả hâm mộ nhiệt tình. Phóng viên cũng tranh nhau tác nghiệp, chụp ảnh, ghi chép, phỏng vấn nhân viên nhà xuất bản, phỏng vấn độc giả, đẩy cao trào ngày càng lên. Giai ngồi bên cạnh nhà văn Trần, miệng cười rạng rỡ, liên tay giúp mở sách, không quên nói với nhà văn: Chị Lãm à, mỏi tay không?
“Nhà văn Trần à, xin ký cho ông này trước được không, ông ấy mua một lúc 300 cuốn đấy!” Trưởng phòng phát hành lên tiếng.
Giai ngước mắt lên nhìn người đàn ông đó là ai, bỗng lặng người. Khải Đoạn với nụ cười khiến người khác khó quên, khẽ gật đầu chào, chẳng nói lời nào. Cùng lúc ấy, một phóng viên nhận ra người đàn ông này và thốt lên “Lưu Khải Đoạn” sau đó lập tức lao tới. Những phóng viên khác nghe vậy cũng ùn ùn lao tới, micro thi nhau chĩa về phía anh ta, ánh chớp máy ảnh liên tục loé sáng, phóng viên tranh nhau đặt câu hỏi: “Thưa ông, xin cho hỏi, ông cũng thích tác phẩm của nhà văn Trần Lãm à?”, “Thưa ông, là một doanh nhân thành đạt, xin cho biết bí quyết thành công của ông?”, “Xin ông cho biết vì sao ông mua một lúc 300 cuốn”… Khải Đoạn chỉ mỉm cười với nhà văn Lãm, đợi một lát cho bớt náo nhiệt rồi khẽ ho mấy tiếng ra hiệu là đang muốn nói vài câu. Tình thế ấy khiến không khí cũng lắng xuống. Khải