XtGem Forum catalog
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326021

Bình chọn: 9.00/10/602 lượt.

iữ lại đứa con. Lý do Tây đưa ra là, không trông mong gì ở chồng thì đành dựa vào con vậy. Nhưng nguyên nhân thực sự của nó thì Tây không dám thừa nhận: đó là nếu Tây lại sảy thai lần này, nhiều khả năng Tây sẽ mắc chứng sảy thai tái phát, thậm chí là không thể sinh con nữa. Như vậy có thể nói, đây là cơ hội mang thai cuối cùng của Tây. Không chồng, cũng chẳng có con, đối với một người phụ nữ mà nói cuộc đời coi như chẳng có ý nghĩa gì. Tây về nhà mẹ dưỡng thai, hàng ngày cũng chẳng đi làm. Bác sỹ kê đơn với chế độ nghỉ ngơi hai tuần, hai tuần sau khám lại vẫn chưa được sẽ phải nghỉ tiếp.

Tối đến, cả nhà bốn người cùng ăn cơm. Thức ăn được bố mua về từ nhà ăn. Rau vừa mặn vừa to, Tiểu Tây nói với bố rằng bà bầu không nên ăn mặn, mẹ nghe thế bỗng dừng tay đũa nhìn chồng chẳng biết nói sao. “Thức ăn ở căng tin đúng là càng ngày càng tệ” rồi chuyển một đĩa khác tới trước mặt con gái “Món trứng xào cà chua này cũng được lắm”. Vờ như chẳng có chuyện gì, nhưng thực ra cơn giận trong lòng mẹ đã sục sôi.

Kể từ khi chồng về hưu, mẹ Tây tổng kết rất nhiều “hội chứng chồng nghỉ hưu”. Hội chứng bày vó từ Nhật Bản truyền sang. Ở Nhật Bản, chủ yếu là đàn ông đi làm, đàn bà ở nhà nội trợ, hai bên không gặp nhau mấy cũng chẳng để ý đến nhau nên không vấn đề gì. Nhưng khi đàn ông đã về hưu, hàng ngày ở nhà với vợ, phị nữ cũng dần nhận ra bản chất của đàn ông, lúc này nếu đàn ông vẫn không chịu làm việc nhà sẽ khiến phụ nữ cảm thấy bực mình. Dần dần tạo thành cái gọi là “Hội chứng chồng nghỉ hưu”.

Gia đình Tây xưa nay đều ăn ở căng tin là chính, năm này qua năm khác cũng đã mười năm như vậy. Mẹ Tây là người thích cuộc sống sạch sẽ mà ăn uống là thứ đầu tiên cần sạch sẽ. Mẹ nấu rất ngon, nhưng không nấu được chỉ vì không có thời gian, thời gian của bác sỹ là phụ thuộc vào bệnh nhân mà. Trước đây, bố Tây cũng rất bận, vừa phải dạy học, vừa phải hướng dẫn sinh viên làm luận văn, lại còn tham gia các hoạt động xã hội nữa, có thể nói, ông cũng không có thời gian. Thế là cả hai cùng ăn cơm ở căng tin. Sau khi kết hôn, à không, phải nói là từ trước khi kết hôn đã như thế rồi, toàn ăn cơm căng tin, đến nay vẫn vậy. Vốn tưởng chồng nghỉ hưu rồi, công việc cũng bớt đi có thể về nấu cơm, nhưng bố Tây bảo ông không thích nấu nướng. Lý do hả? Tuy rằng vẫn nói nam nữ bình đẳng nhưng thực tế đến bao giờ mới thực sự bình đẳng đây? Thử nghĩ xem, nếu như phụ nữ mà nghỉ hưu trước, công việc của người nam vừa bận rộn, vừa nặng nề xem, chuyện gì sẽ xảy ra?

Đương nhiên, phụ nữ phải lo chăm sóc chồng con, há miệng là mắc quai. Còn nam giới thì không vậy, không những không chăm lo cho vợ, mà ngược lại, phụ nữ vẫn phải chăm lo tới tâm lý tình cảm cũng như lòng tự tôn của đàn ông. Cả ngày mẹ bận rộn, hết giờ làm mệt mỏi chẳng muốn lê bước, về đến nhà, trên bàn lại toàn thức ăn mua sẵn ở căng tin về hâm lại. Rau cải xào với khoai tây, ăn mãi một vị. Bây giờ con gái đang có dấu hiệu doạ xảy thai, bà đón về nhà dưỡng thai, mà lý do quan trọng nhất là vì hiện giờ ở nhà có bố đã được nghỉ hưu, thế mà ông vẫn không nấu nướng gì, bắt con gái đang mang thai phải ăn đồ mua sẵn!... Cơn giận đã lên tới đỉnh đầu, gắp miếng rau xào vào miệng, bà chẳng buồn tức giận. Tức giận rất lãng phí sức lực và hao tổn tinh thần, mà cả thể lực và tinh thần lúc này bà cũng chẳng có, hôm nay bà vừa phải thực hiện một ca phẫu thuật dài. Tiểu Tây không dám nhìn mẹ, ăn một miếng khoai tây xào bắp cải vẫn lẩm bẩm chê không ngon. Lúc này, mẹ Tây dường như không nhịn nổi cơn giận nữa, đập đũa xuống bàn cạch một tiếng, đẩy bát cơm ra nói: “Chê không ngon thì về nhà cô mà ăn.” Rồi đứng dậy đi thẳng vào phòng đọc sách.

Tiểu Tây thè lưỡi ra nói với bố: “Con xin lỗi, đều tại con, nhưng thức ăn đúng là không ngon!” Cầm tay bố, Tây khẽ đưa lên phe phẩy trước miệng thỏ thẻ nói: “Mình thuê giúp việc bố nhé!”

Bố lắc đầu: “Bố phải viết sách, trong nhà cứ có người đi đi lại lại làm sao bố viết được. Thực ra, giúp việc không phải là vấn đề, là mẹ con ý, đầu óc không thoải mái.”

Mẹ Tây nghe tiếng, nói vọng từ trong phòng ra: “Tôi đầu óc không thoải mái, nếu là ông, ông có thoải mái không?... Thực ra mua thức ăn hay nấu thức ăn đối với tôi chẳng có gì quan trọng, mấy chục năm qua vẫn thế, nhưng hiện nay Tiểu Tây đang có thai. Con có thai cần được tẩm bổ. Nó lại bị chứng doạ sảy thai, không được cử động. Ông đang ở nhà rỗi việc, sao không nấu cơm cho con chứ?”

“Nhưng nấu gì? Nấu như thế nào chứ?”

“Không biết thì có thể xem sách, ở nhà có mấy món đâu! Nấu cơm cũng chẳng phải việc gì đòi hỏi kỹ thuật cao.”

“Nhưng tôi có thể chú ý mua những món con thích ăn về, mà không, đặc biệt quan tâm tới nó chứ.”

“Nhưng sao không thể tự nấu! Ở nhà nồi niêu xoong chảo có thiếu gì, thế nhưng đến tận bây giờ vẫn suốt ngày ăn cơm căng tin, một năm 365 ngày đều thế!”

“Thế chẳng nhẽ cứ nghỉ hưu là phải ở nhà nấu cơm à?”

“Sao không được?”

“Nếu không chúng ta thuê giúp việc?” Đến lúc này, giọng của bố chuyển sang chiều hướng thương lượng, thôi thì nhượng bộ chút. Nhưng mẹ Tây lại không nhận ra điều đó.

“Ông