Old school Easter eggs.
Thoáng Kí Ức

Thoáng Kí Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322551

Bình chọn: 8.5.00/10/255 lượt.

mọi chuyện.. Từ ngày mai, nó

sẽ không ra nơi đó nữa.. Nó không muốn anh biết nó khóc, không muốn anh

thấy nó yếu đuối, nó sợ hãi cái ôm của anh.. sợ rằng càng ngày nó sẽ

càng dựa dẫm vào anh hơn..

Và nó cũng thấy mình thật kì quặc.. sợ hãi sự cô đơn nhưng lại giấu

mình trong cô đơn.. muốn yêu thương nhưng lại giấu tình cảm sau tấm màn

lạnh lùng.. muốn bùng nổ nhưng luôn tỏ ra lãnh đạm.. Thực ra, nó muốn

chạy ngay xuống dưới, muốn bỏ qua tất cả để sống một cuộc sống vui vẻ..

nhưng.. vui vẻ thì nhanh tan biến.. còn đau khổ thì kéo dài mãi mãi..

Nếu quên mình trong hạnh phúc thì lúc tỉnh giấc, sẽ càng cảm thấy đau

khổ hơn..

Nó cứ suy nghĩ vẩn vơ rồi ngủ quên trên sân thượng lúc nào không biết!

- Anh! Sắp đến 12 giờ rồi! Noel năm nay náo nhiệt thật – Lyl nắm tay tôi kéo tới kéo lui..

- Uhm! – Noel.. Năm ngoái còn đón Noel cùng Rem.. Khi ấy trái tim còn có chút cảm xúc với mối tình đầu, và khi chia tay thấy day dứt lắm.. Nhưng rồi cũng thôi.. chẳng có chuyện gì khiến tôi bận tâm lâu. Tôi sống

trong một gia đình hạnh phúc. Bố mẹ có nghiêm khắc – có dễ dãi, có bận

rộn nhưng luôn dành thời gian cho anh em tôi. Tôi chưa bao giờ thiếu

thốn điều gì, chưa bao giờ cảm thấy phải chịu áp lực. Tôi có mọi thứ quá dễ dàng trong khi bao nhiêu người cố gắng cả đời cũng không được. Đối

với tôi, điều quan trọng nhất chính là.. gia đình của tôi. Còn mấy cái

thứ tình cảm khác có lẽ chỉ là vớ vẩn. Tôi chưa từng rơi nước mắt vì một người con gái, càng không hiểu được cái cảm giác đau khổ khi mất đi

tình yêu.. “Anh không có tình cảm! Tôi đã chán ngấy anh rồi!” – trước

khi chia tay, Rem đã nói với tôi câu nói đó. Là tôi không có tình cảm

hay chưa đến lúc có tình cảm. Tôi không thích con gái, nhưng tôi vẫn

luôn để bên cạnh mình một cô gái với danh nghĩa người yêu, và Lyl là cô gái tiếp theo sau Rem. Lyl luôn cố gắng chiều lòng tôi, dường như sự

xuất hiện của tôi khiến cô ta thay đổi. Một cô nàng ngoa ngoắt, khó tính lại hết lòng yêu tôi, vì tôi.. Thật là buồn cười…

Bỗng chợt, tiếng chuông nhà thờ ngân vang, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi..

*Sáng hôm sau*

- Ê! Xuống cangtin không? Chúng nó xuống trước cả rồi – Sóc kêu! Sóc là

cô bạn ít nói nhất nhóm, luôn có cái vẻ trầm tư và thoát tục. Cô ta

dường như không quan tâm đến bất kì một ai ngoài bản thân mình. Tuy

nhiên, Sóc đã từng nói với nó: đó là cách sống của nó để khiến cho người khác không làm tổn thương nó và nó cũng không làm tổn hại đến một ai.

- Ừ! Chờ tí! – Nó nói. Nó thấy chóng mặt quá. Người nó như bốc hỏa lên.

Hôm qua nó đã ngủ quên trên sân thượng. Lúc sáng sớm tỉnh dậy, lập cập

bò xuống giường, đắp chiếc khăn ấm lên mặt, ủ kín người. Đến bây giờ đầu óc nó vẫn quay cuồng linh tinh hết cả lên. Tuy nhiên, trời lạnh khiến

nó nhận ra câu nói của Ki mấy hôm trước.. “Nếu không muốn ai biết thì

đừng nên để lộ tâm trạng của mình”. Vì đó là những con người nó vô cùng

yêu mến, vậy nên, nó sẽ cố gắng để duy trì cái tình bạn mong manh dễ vỡ

này… Không suy nghĩ nhiều nữa! Nó với Sóc vừa mới bước ra khỏi cửa.. Có lẽ nó không thể cầm cự được nữa, nó khuỵu xuống.. và nhớ ra.. nó quên

mất.. nó không uống thuốc ngay từ đêm qua..

- Ê! – Sóc chạy vội lại phía nó đỡ nó.. Nóng quá..

- Sao thế? – Ki, Hoàng cùng đội bóng rổ từ trên cầu thang bước xuống. Ki chạy vội lại bên nó.

Sao thế nhỉ? Cô gái bất tỉnh trong vòng tay của Ki kia chẳng phải

là em sao? Tôi chẳng biết suy nghĩ gì, cũng bước đến bên em.

- Nóng quá! – Tôi bất giác nói – Phải đưa Nhím đi viện thôi.

- Nhím không đi bệnh viện đâu! Anh đưa Nhím về nhà đi! Để em lấy xe! –

Tôi gật đầu và làm theo những lời Ki nói. Tôi và Ki đưa em về nhà em,

đặt em lên giường, chườm khăn ấm. Ki chuẩn bị thuốc sẵn chờ em tỉnh lại. Dường như cậu ta thuộc lòng từng ngõ ngách trong căn nhà em.

- Con nhỏ ngốc này! Sốt cao thế mà còn cố đi học! – Ki bất chợt nói

- Sao bỗng dưng lại sốt thế này?

- Cảm lạnh thôi! – Ki nhún vai: Trên đời thỉnh thoảng có những con người hay ngủ quên trên sân thượng vào mùa đông. Ki với tay lấy khăn, nhúng

nước rồi đắp lại vào trán cho Nhím.

- À! Em gọi cho bố mẹ Nhím đi! Mà nên đưa Nhím đi viện, nếu truyền nước thì sẽ nhanh khỏi hơn đấy.

- Nhím không đi viện đâu! Nó kể là nó bị ám ảnh bởi bệnh viện. Em cũng

không hỏi thêm! Còn về bố mẹ Nhím thì không cần gọi đâu. Có gọi họ cũng

không về, cùng lắm chỉ mời bác sĩ đến chữa thôi.

- Sao lại như thế được! Nhím sốt cao thế này cơ mà!

- Nếu như anh sống trong hoàn cảnh của con nhỏ này, anh sẽ hiểu lí do

tại sao ngay thôi! – Ki nói đầy ẩn dụ, càng nói tôi lại càng thấy khó

hiểu.. Bất chợt, cậu ta nói tiếp

- Em không biết tình cảm bây giờ của anh với Nhím thế nào. Nhưng đừng

bao giờ đánh động trái tim nó nếu không thực sự yêu nó.. Nó là một con

nhỏ đa cảm. Nó thực sự, thực sự rất cô đơn.. Nhím không có một gia đình

đúng nghĩa. Bố mẹ nó thì bận đi làm suốt, có khi 2 3 tuần mới về nhà một lần, lại còn về rất muộn nữa. Ngày trước, nó kiên nhẫn chờ bố mẹ đi làm về, nhưng chờ mãi, càng chờ thì lại càng chẳng thấy một bóng người. May