ng ngực anh, nhìn người phụ nữ đang đứng cách đó không xa. Đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là khó xử, cuối cùng lại mang bộ mặt xấu hổ.
Cố Thừa Hiên đang định mở miệng giải thích với cô thì lại thấy cô đang cúi thấp đầu, sợ hãi chào một tiếng: “Chị Vũ Linh!”
Cố Thừa Hiên trong nháy mắt cảm thấy bối rối, hai người họ rất thân thiết sao? Cô sẽ không vì tình cảm của Tần Vũ Linh mà hiểu lầm anh chứ? Anh đưa tay kéo cô về phía sau mình, dùng thân mình ngăn cách họ.
Ánh mắt Tần Vũ Linh nhìn chằm chằm Ninh Mông, khóe miệng cô ta giật giật, nặn ra một nụ cười khó coi: “Tiểu Cửu, hai người sẽ kết hôn sao?”
“Chị Vũ Linh, em…” Ninh Mông đứng sau lưng Cố Thừa Hiên, không biết nên nói sao cho phải. Cô tình nguyện đề bất kì ai, kể cả Tần Mặc nhìn thấy cảnh vừa rồi chứ cũng không muốn để Tần Vũ Linh nhìn thấy, bởi vì chỉ mới tối hôm trước, Tần Vũ Linh vừa nói với cô- – Tiểu Cửu, em biết không, dù ở nước ngoài nhiều năm như vậy, chị rất nhớ anh ấy, mỗi ngày đều nghĩ đến anh ấy, càng yêu anh ấy nhiều hơn.
Lúc đó, cô chỉ biết “anh ấy” trong lòng Tần Vũ Linh là người chị ấy yêu thầm đã nhiều năm. Bây giờ, người đàn ông ấy lại đứng trước mặt chị ấy nói cô là vợ sắp cưới của anh. Không cần nhìn Ninh Mông cũng biết được vẻ mặt của Tần Vũ Linh như thế nào, những chuyện thế này cô thật sự không biết nên đối mặt như thế nào.
“Tiểu Cửu, chị nói chuyện riêng với em một lát được không?” Tần Vũ Linh bấm chặt móng tay vào trong lòng bàn tay, cố gắng kiềm chế phẫn nộ trong lòng.
“Không được!” Cố Thừa Hiên thay Ninh Mông trả lời, anh thẳng thừng từ chối: “Chúng tôi còn có việc.”
“Cố thiếu tá không quên chiều nay có buổi kiểm tra sức khỏe đấy chứ? Tiểu Cửu không phải bộ đội, chẳng lẽ anh định đưa cô ấy cùng đi sao?” Tần Vũ Linh cũng không chút nhân nhượng đáp trả.
“Cố Thừa Hiên, anh đi kiểm tra sức khỏe đi, em nói chuyện với chị Vũ Linh một lát.” Ninh Mông thấy hai người căng thẳng, kéo kéo góc áo Cố Thừa Hiên nói.
Tần Vũ Linh nhìn về phía Cố Thừa Hiên cười cười. Sau đó sắc mặt anh thật không tốt, lạnh lùng đến dọa người, môi hơi nhếch, tay nắm thành quyền mà không nói tiếng nào. Ninh Mông chưa bao giờ thấy Cố Thừa Hiên đáng sợ như vậy, cô sợ hãi không dám nói thêm câu nào. Cố Thừa Hiên liếc mắt thấy cô đang cố tình tránh ánh mắt mình thì càng thêm không vui, nhưng nơi này không thích hợp để nói chuyện nên cũng đành nhượng bộ.
“Hai người vào trong nhà nói chuyện đi. Nói xong em ở trong nhà, anh kiểm tra sức khỏe xong cũng sẽ về ngay, em đừng chạy loạn lung tung có biết không?”
Thấy Ninh Mông gật đầu, Cố Thừa Hiên nhìn Tần Vũ Linh với ý tứ cảnh cáo một cái mới bước ra ngoài.
Ninh Mông quay đầu nhìn Tần Vũ Linh, cô không biết phải mở miệng thế nào để phá vỡ tình trạng lúng túng lúc này nên cũng đành im lặng. Ngược lại, Tần Vũ Linh sau khi rời ánh mắt khỏi bóng lưng đã rời đi của Cố Thừa Hiên mới quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Cô đúng là chị em tốt của tôi!”
Ninh Mông đứng cẩn thận thở từng hơi, lấy tay lau lau đôi môi mới bị Cố Thừa Hiên hôn, cúi thấp đầu, đôi mắt hơi đỏ, nói: “Thực xin lỗi…”
“Cô nhất định phải đứng đây nói chuyện với tôi sao?”
“A…Chúng ta lên lầu trước đi…ở lầu ba.” Ninh Mông vội vàng lấy chìa khóa lúc sáng Cố Thừa Hiên mới đưa cho cô ra chạy lên lầu mở cửa. Tần Vũ Linh nhìn theo dáng người nhỏ nhắn của Ninh Mông, khinh thường hừ nhẹ một tiếng. Cố Thừa Hiên, anh nhìn đi, người anh chọn giống một đứa trẻ thế này, có điểm nào đáng để anh yêu chứ?
Ninh Mông mời Tần Vũ Linh vào nhà, luống cuống rót trà mời cô ta. Tần Vũ Linh không đưa tay nhận, chỉ đưa mắt nhìn Ninh Mông, trong ánh mắt đầy ý hận. Ninh Mông làm sao mà không hiểu, cô ngượng ngùng để ly trà xuống, ngồi xuống bên cạnh, lo lắng nhìn Tần Vũ Linh.
“Ninh Tiểu Cửu, tôi cho đến bây giờ cũng không biết, thì ra cô cũng đã đến tuổi lấy chồng. Nếu như tôi nhớ không lầm thì cô năm nay mới hai mươi hai tuổi thôi sao?”
“Vâng!”
“Cố Thừa Hiên năm nay hai mươi tám tuổi, người ta nói cách hai năm là một thế hệ. Hai người hơn thua nhau những sáu tuổi.”
“Chị Vũ Linh… về chuyện kết hôn, em có lí do của mình, chuyện này là lỗi của em.” Cô giống như mắc phải lỗi rất lớn, ánh mắt không dám nhìn thẳng Tần Vũ Linh, dường như sợ bị phát hiện ra gì đó.
“Thừa nhận sai lầm nhanh vậy sao!” Tần Vũ Linh cười lạnh, “Cô trước kia không phải rất thích Tần Mặc sao? Tần Mặc không chấp nhận cô, cô phải cướp người trong lòng tôi để trả thù sao? Haha… Ninh Tiểu Cửu, tôi trước giờ vẫn cho rằng cô rất thơ ngây, không nghĩ tới là sói đội lốt cừu. Những việc cô làm những năm gần đây đúng là không tệ.”
“Chị Vũ Linh, nguyên nhân em kết hôn với Cố Thừa Hiên không liên quan gì đến Tần Mặc. Em thừa nhận em sai rồi, em không biết anh ấy là người chị đã nói trước đây.”
“Cô yêu anh ấy sao?” Tần Vũ Linh nhìn tâm trạng có chút mất khống chế của Ninh Mông, vẻ mặt bình tĩnh hỏi, “Không được thì đừng cố gắng. Nói cho tôi biết giữa cô và anh ấy có chuyện gì khó xử.”
“Không phải…Em không yêu anh ấy…”
“Tôi biết mà, Ninh Tiểu Cửu cô sinh ra trong một gia đình như thế, quả nhiên luôn biết tìm một con đư