Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324905

Bình chọn: 8.00/10/490 lượt.

hôn cô ở trên xe giờ phút này lại nảy ra, anh thật muốn cắn cái tai đang đỏ hồng của cô một cái.

“Tốt rồi!” Y tá rút kim tiêm ra bỏ đi, dọn dẹp dụng cụ bỏ vào khay rồi đi ra ngoài, trong không gian nhỏ hẹp của phòng bệnh chỉ còn lại hai người mặt đang ửng hồng nhìn nhau. Ninh Mông mới bị tiêm xong, chỗ bị tiêm vẫn còn hơi đau, anh đứng im nên cô cũng không dám hành động gì.

Cố Thừa Hiên nhíu nhíu mày, hắng giọng nói: “Cô mặc…Cô chuẩn bị nhanh lên, tôi chờ ở bên ngoài.” Nói xong anh bước nhanh ra ngoài.

Ninh Mông thì thầm trong miệng, đỏ mặt, từ từ đứng lên, cẩn thận sửa sang lại áo váy rồi mới chầm chậm từng bước đi ra ngoài. Vừa mở cửa đã thấy Cố Thừa Hiên đứng dựa vào tường, tay vuốt vuốt điện thoại di động. Ánh sáng trên màn hình hắt vào mặt anh, Ninh Mông cảm thấy lúc này anh không giống như bình thường, có chút khó nói, giống như có chuyện lớn gì đó khó có thể quyết định.

“Anh có chuyện gì sao?” Ninh Mông tiến lại gần hỏi anh.

“…” Cố Thừa Hiên phản ứng cực nhanh, cất điện thoại vào túi áo, trực tiếp đi về phía trước. Ninh Mông cũng biết điều, thấy tâm tình anh không tốt nên cũng không nói gì nữa, ngoan ngoãn theo sau.

Sau khi lấy thuốc xong, Cố thừa Hiên vừa đi vừa giải thích cho cô biết loại thuốc nào phải uống trước khi ăn cơm, loại nào phải uống ngày ba lần. Ninh Mông chỉ mơ hồ nghe nên lúc Cố Thừa Hiên hỏi “Có nhớ kỹ không?” cô cũng chỉ biết mờ mịt lắc đầu.

Cố Thừa Hiên đưa tay cốc vào đầu cô một cái: “Sao cô có thể ngốc thế chứ?”. Ninh Mông cũng không chút do dự trả lời: “Có thể chứ!”

Cố Thừa Hiên hoàn toàn không ngờ cô có thể trả lời trực tiếp như vậy, suýt nữa bị sặc: “Đợi chút nữa tôi kiếm tờ giấy viết lại cho cô, cô dựa vào đó mà uống nghe chưa? Thật phiền quá đi!”

Ninh Mông dừng bước đứng sau Cố thừa Hiên làm bộ nhát ma: “Hừ! Tưởng anh kiên nhẫn lắm chứ, lại còn tham gia quân ngũ nữa chứ, sao trong quân đội người ta không rèn dũa tính nóng nẩy của anh nhỉ?”

Lên xe, Cố Thừa Hiên tìm mãi không được giấy bút nên đành lấy điện thoại của Ninh Mông viết tin nhắn lưu vào tin nháp, vừa bấm vừa điện thoại anh vừa nói: “Vết thương của cô không được để thấm nước, chú ý không được ăn đồ ăn có quá nhiều dầu mỡ, một thời gian sau vết thương mới ăn da non, lúc đó sẽ hơi ngứa, không được phép gãi…”

“Cố Thừa Hiên…” Ninh Mông nghiêm túc nhìn Cố Thừa Hiên, cô cảm thấy dáng vẻ lúc này của anh thật đẹp, sự quan tâm của anh lúc này cũng giống như đêm hôm đó, khiến cô có cảm giác mình như là công chúa được người khác trân trọng, cảm giác đó đánh trúng vào chỗ sâu nhất trong lòng cô, khiến trái tim cô chợt run rẩy.

“Ừ?”

“Sao anh biết rõ mấy chuyện này thế?”

“Bị thương nhiều lần đương nhiên sẽ biết rõ.” Cố Thừa Hiên không ngẩng đầu, ngón tay vẫn liên tục bấm bàn phím, mắt nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, “Còn nữa, nếu trên da xuất hiện triệu chứng dị ứng với thuốc thì lập tức ngừng uống thuốc, đến bệnh viện kiểm tra ngay…”

“Cố Thừa Hiên…”

“Ừ?”

“Anh thật tốt…”

Cố Thừa Hiên ngẩn người, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đang tươi cười của Ninh Mông, mãi lúc sau mới chậm rãi, lo lắng hỏi: "Tiểu Cửu.... Tôi có thể chụp một tấm hình của cô không?" “Làm gì?” Ninh Mông bày ra vẻ mặt không hiểu nhìn Cố Thừa Hiên, còn nói đùa, “Tôi nói cho anh biết, tôi chưa soi gương đâu, coi chừng chụp xong hư điện thoại của anh đó.”

Cố Thừa Hiên nghe xong có chút sững sờ, không cười, giọng nói điềm đạm lặp lại một lần nữa: “Tiểu Cửu, để tôi chụp một bức ảnh của cô có được không?”

Ninh Mông thấy anh kiên trì như vậy cũng có chút khó hiểu, ban đầu tưởng rằng anh chỉ nói đùa, nhìn vào mắt anh không thấy sự vui đùa mà là sự nghiêm túc cộng thêm chút lo lắng mong chờ. Ninh Mông có chút thất thần, sao anh lại có chút lo lắng mong chờ? Anh rốt cuộc đang mong chờ điều gì? Từ lúc hai người gặp nhau lần đầu cho đến bây giờ, ấn tượng Cố Thừa Hiên để lại cho Ninh Mông chỉ có một từ để diễn tả, đó là trầm tĩnh, mặc kệ đang đối diện với chuyện gì, ngay cả khi giơ súng lên bóp cò, trên mặt anh luôn giữ vẻ bình tĩnh. Ninh Mông đột nhiên cảm thấy Cố Thừa Hiên có chút thay đổi, liếc mặt thấy tay anh khẽ run nắm chặt di động, cô có chút tò mò hỏi: “Anh rất vội sao? Tay sao lại run lên như thế?”

Cố Thừa Hiên nhìn chằm chằm cô thật lâu sau đó mới thờ dài một hơi, dời tầm mắt đi chỗ khác, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ nói: “ Đúng vậy, tôi lo cô sẽ làm hỏng điện thoại của tôi”

“Hừ!” Ninh Mông bất mãn hừ một tiếng, nghiêng người giành lấy điện thoại trong tay anh, vừa mở điện thoại vừa nói: “Tôi chính là muốn làm hỏng điện thoại của anh! Tôi xem anh sẽ phải làm sao! Này mở đèn trong xe lên để tôi tự chụp!”

Cố Thừa Hiên nhìn bộ dạng tức đến nỗi phở phì phì của cô, cái miệng nhỏ không biết đang lầm bầm cái gì, cúi đầu bấm bấm điện thoại của anh, mái tóc lòa xòa rơi xuống che khuôn mặt đỏ ửng vì tức giận. Không hiểu anh bị ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa tay sờ khuôn mặt trắng mịn của cô. Cô giật mình quay đầu nhìn anh với vẻ mặt đề phòng, hỏi: “Anh muốn làm gì?”

Cố Thừa Hiên có chút lúng túng vì hành động của mình, đành tìm một cái cớ n


XtGem Forum catalog