hưng vẫn kiên cường không phát ra tiếng nức nở. Nhìn Tần Mặc đang khoanh tay đứng dựa vào xe, tâm cô lúc này thực sự nguội lạnh, giữa lúc tính mạng của mình như vậy mà anh ta từ đầu đến cuối vẫn giữ thái độ không quan tâm. Đối diện với chuyện này, cô mới hiểu được cảm giác thế nào là đau thấu xương, lạnh thấu xương.
Tên côn đồ thấy Ninh Trí Văn vội vàng hối thúc cảnh sát quan tâm đến an nguy của Ninh Mông như vậy cảm thấy có chút lỳ lạ, ghé sát vào tai cô hỏi: “Ninh thị trưởng, cái người mặc áo trắng kia có quan hệ thế nào với cô?”
Ninh Mông cũng không ngốc, cô biết nếu nói mình là con gái thị trưởng, đối phương nhất định sẽ biết trong tay mình có con bài an toàn, cảnh sát muốn cứu cô lại càng thêm khó khăn nên cô liền trả lời: “Không có quan hệ gì…”
“Hừ, không có quan hệ mà phải khẩn trương như vậy ư?” Tên côn đồ lại càng dùng sức siết chặt tay cô, “Tôi vừa mới nghe ông ta gọi cô là ‘Tiểu Cửu’, tôi đọc trên báo có thấy viết Ninh thị trưởng có một đứa con gái tên là Ninh Mông, tên thường gọi là Tiểu Cửu…”
“Không phải đâu, anh nhất định nghe nhầm rồi, tôi rõ ràng không phải là người tên Tiểu Cửu kia!”
“Không phải?” Tên côn đồ cười hỏi ngược lại, bất ngờ buông tay cô ra, xoay ngược người cô lại, con dao trong tay từ đầu đến cuối vẫn kề sát người cô. Cảnh sát đứng bốn xung quanh đều cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của hắn, vũ khí trong tay luôn sẵn sàng, không khí xung quanh yên lặng đến quỷ dị.
Kẻ kia ác độc kề dao vào cổ Ninh Mông, còn giơ tay lên tát vào mặt cô khiến gương mặt Ninh Mông lệch qua một bên, con dao ở cổ cũng vì thế nhẹ nhàng cứa vòa cổ cô một đường, máu lập tức chảy ra.
Ninh Trí Văn nhìn thấy cảnh đó thực sự chịu không nổi, rất muốn xông lên nhưng lại bị cảnh sát ngăn cản lại, đành phải cầm loa hướng vế phía tên đó quát lớn: “Tôi cho anh biết, nếu anh dám làm tổn thương con gái tôi, cho dù anh chạy đến chân trời góc bể nào tôi cũng sẽ bắt anh trở lại!”
Trong ấn tượng của Ninh Mông, Ninh Trí Văn luôn là một người cha nghiêm khắc, cô đối với ông luôn có cảm giác sợ hãi. Nhưng trong giờ phút này, rốt cục thì cô cũng cảm nhận tình thương của ông dành cho mình, ngày đó ở trên xe ông nội có nói nhưng cô chỉ là thuận miệng vâng dạ vậy thôi chứ thực sự trong lòng vẫn còn oán giận cha luôn nghiêm khắc với mình. Bây giờ, cô mới thực sự hiểu được tình thương của cha.
Cảm giác đau rát trên mặt nhắc cô bây giờ không phải là lúc được phép tuyệt vọng, cô đảo mắt quanh mặt vòng, hi vọng tìm được sơ hở của hắn để chạy thoát. Nhưng chỉ mười mấy giây sau, một cái tát nữa lại rơi xuống mặt cô. Lúc này cô dùng hết sức lực đưa tay sờ lên má mình, vừa mới chạm vào một chút mà cảm giác đau như bị kim châm, đầu ngón tay chạm đến nó nóng rát kinh người.
Ninh Mông thoáng nhớ đến chuyện bữa trước trên xe khách cũng phải chịu một cái bạt tai, người phụ nữ kia tuy dùng sức không mạnh như tên côn đồ này, tuy bị ngã về sau nhưng cũng không đau như bây giờ. Khi đó, cô vừa cảm thấy xấu hổ vừa cảm thấy tủi thân, không quan tâm đến hình tượng mà khóc òa lên, nhưng lúc đó bên cạnh cô có một người đàn ông dỗ dành cô, giúp cô báo thù, cho cô những cái ôm rộng nhất, ấm áp nhất, bây giờ người đó đang ở đâu?
Ninh Mông bị tên côn đồ kia đánh cho choáng váng, một tay hắn kéo người cô, tay kia thì kề con dao sát vào nơi đang chảy máu trên cổ cô. Cái tư thế đó lại một lần nữa khiến hình ảnh của Tần Mặc rơi vào trong tầm nhìn của cô, tuy không phải cái tư thế đứng nghỉ ngơi thoải mái như lúc trước nhưng anh vẫn thờ ơ đứng nguyên ở chỗ cũ.
Trong giây lát, trong lòng Ninh Mông như có một tiếng kêu gào không ngừng- Cố Thừa Hiên, cứu tôi!
Từ đằng xa Cố Thừa Hiên đã thấy rào chán của cảnh sát, anh xuống xe, bước tới. Vì trên người anh không mặc cảnh phục nên cảnh sát bảo vệ trật tự không cho anh vào, nhưng nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của anh cùng với quân phục nên do dự một chút rồi chạy đi xin chỉ thị của lãnh đạo. Sau khi được phép cho vào, Cố Thừa Hiên đi tới đã thấy Ninh Trí Văn đang nóng lòng đứng ở đó.
“Ninh thị trưởng!” Anh không muốn ở trước mặt người ngoài thể hiện sự quen biết nên không dựa vào cách xưng hô theo vai vế để chào ông.
Ninh Trí Văn nhìn thấy anh có chút giật mình, nhưng nhìn đến quân phục trên người anh cũng hiểu ra đôi chút, gật gật đầu hỏi: “Cậu là người lần trước giúp đỡ bắt mấy tên kia?”
“Dạ”
“Đây là kẻ lọt lưới lần đó….Ninh Mông hiện giờ đang ở trong tay hắn…” Ninh Trí Văn thấy Cố Thừa Hiên nhíu nhíu mày bước lên phía trước, ông mệt mỏi nói một câu: “Tôi chỉ có một mình nó là con gái, nhất định phải đảm bảo sự an toàn của nó.”
Cố Thừa Hiên quay đầu lại, trong ánh mắt tràn đầy sự kiên định, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Cháu nhất định sẽ đem Tiểu Cửu còn nguyên vẹn trả lại cho bác.” Tuy giọng nói của anh không lớn nhưng cũng đủ để mấy người xung quanh nghe rõ. Ninh Trí Văn cảm thấy trong lời nói của anh còn có hàm ý một điều gì đó, dường như rất thân thiết nhưng không thể diễn tả bằng lời.
Cố Thừa Hiên đi được vài bước bỗng phát hiện sau lưng luôn có một ánh mắt nhìn theo mình, quay đầu nh
